Tức giận vì bố chồng định đặt tên cháu là Nguyễn Thị Thỏ Ngọc, nhưng sau tiếng gõ cửa lúc nửa đêm, tôi đồng ý
Khoảnh khắc ấy, mọi giận dữ trong tôi tan ra.
Theo Đời Sống và Gia Đình có bài " Tức giận vì bố chồng định đặt tên cháu là Nguyễn Thị Thỏ Ngọc, nhưng sau tiếng gõ cửa lúc nửa đêm, tôi đồng ý" với nội dung như sau :
Khoảnh khắc ấy, mọi giận dữ trong tôi tan ra.
Tôi làm dâu cũng đã vài năm, sống chung cùng bố mẹ chồng từ ngày mới cưới. Thú thật, cuộc sống chung không phải lúc nào cũng êm đềm, nhưng bố mẹ chồng tôi là người hiền lành, thương con cháu thật lòng.
Hai năm sau ngày cưới, tôi sinh con gái đầu lòng. Khoảnh khắc nghe tiếng con khóc chào đời, tôi vừa mệt lả vừa hạnh phúc đến nghẹn ngào.
Ông bà nội mừng ra mặt. Ngay từ lúc tôi còn trong phòng sinh, bố mẹ chồng đã tất bật chạy tới chạy lui, lo đủ thứ. Con bé vừa ra đời, ông bà tặng không biết bao nhiêu là quà từ vàng, vòng bạc, quần áo, tã sữa… còn khen tôi giỏi giang vì nhà nội toàn cháu trai, mãi mới có được một cháu gái.
Nhà chồng tôi đúng là chỉ có con bé là cháu gái. Anh trai chồng sinh hai cậu con trai, họ hàng nội cũng toàn trai. Bố mẹ chồng mong cháu gái đã lâu lắm rồi.
Thấy ông bà bế con mà mắt rưng rưng, tôi cũng vui theo. Nhưng niềm vui ấy chỉ kéo dài đúng vài ngày.

Mẹ chồng tôi là người hiền lành. (Ảnh minh họa)
Hôm đó, trong bữa cơm gia đình, bố chồng bất ngờ nói:
- Bố với mẹ bàn rồi, định đặt tên cho cháu là Nguyễn Thị Thỏ Ngọc.
Tôi lặng người đi. Đũa trên tay khựng lại, tim tôi đập mạnh đến mức tai ong ong. Tôi không nghe rõ những câu nói sau đó nữa. Trong đầu tôi chỉ vang lên bốn chữ: Nguyễn Thị Thỏ Ngọc.
Tối hôm ấy, tôi quay mặt vào tường khóc. Tôi thương con. Tôi nghĩ đến lúc con đi học, nghĩ đến những ánh nhìn tò mò, những lời trêu chọc vô tình. Tôi không ghét bố mẹ chồng, nhưng tôi không thể chấp nhận để con gái mình mang một cái tên như thế.
Tôi nói với chồng trong nước mắt:
- Anh nói với bố mẹ đi… Ai lại đặt cái tên đó cho con, nghe quê mùa lắm, chẳng giống ai cả. Sau con đi học, bạn bè nó cười cho.
Chồng tôi đứng giữa, khó xử vô cùng. Anh hiểu nỗi lo của tôi, nhưng cũng không nỡ làm bố mẹ buồn. Những ngày sau đó, trong nhà không khí nặng nề hẳn. Lời qua tiếng lại bắt đầu xuất hiện. Tôi im lặng nhiều hơn, bố mẹ chồng cũng bớt nói cười. Có lúc tôi nghe loáng thoáng bố chồng nói:
- Ông bà chỉ muốn điều tốt cho cháu thôi.
Tôi tức. Tức vì không ai hỏi tôi, người sinh ra đứa trẻ ấy. Tức vì tôi thấy mình bị ép buộc trong chính chuyện của con mình.
Mâu thuẫn kéo dài mấy ngày liền.

Tôi đã nói chuyện với chồng, bảo anh nói chuyện với bố mẹ về chuyện đặt lại tên cho con. (Ảnh minh họa)
Cho đến một đêm, khi tôi đang nằm ôm con thì nghe tiếng gõ cửa phòng khe khẽ. Đồng hồ chỉ gần nửa đêm. Tôi giật mình ngồi dậy ra mở cửa. Bên ngoài là bố mẹ chồng.
Bố chồng ngồi xuống ghế, giọng chậm rãi hơn mọi ngày. Ông không trách móc, cũng không áp đặt. Ông chỉ kể.
Ông kể rằng ngày xưa, ông bà nội của chồng tôi, những người tôi chưa từng gặp, rất yêu thích bộ phim Tây Du Ký. Trong phim có hình ảnh Thỏ Ngọc xinh đẹp, dịu dàng mà kiên cường, sống trên cung trăng, vừa thuần khiết vừa mạnh mẽ. Ông bà nội từng mơ ước có một đứa cháu gái để đặt cái tên ấy.
Nhưng họ không sinh được con gái. Đến đời bố mẹ chồng tôi cũng chỉ sinh được hai người con trai. Anh trai chồng lại tiếp tục sinh con trai. Ước mong ấy cứ thế truyền qua từng thế hệ, rồi tưởng như sẽ mãi mãi dang dở.
Bố chồng nhìn tôi, giọng nghèn lại:
- Đến khi con sinh cháu gái, bố mẹ mừng lắm… tưởng như ước mơ của ông bà nội cuối cùng cũng thành hiện thực.
Tôi không kìm được nữa, nước mắt trào ra. Lần đầu tiên, tôi thấy sau vẻ nghiêm khắc của bố chồng là một người đàn ông mang theo cả ký ức, cả nỗi tiếc nuối của nhiều đời.
Mẹ chồng nắm tay tôi, khẽ nói:
- Nếu con không thoải mái, bố mẹ cũng không ép… chỉ mong con hiểu tấm lòng. Tên trên giấy tờ đặt tên khác, tên ở nhà lấy tên này có được không?
Khoảnh khắc ấy, mọi giận dữ trong tôi tan ra. Tôi nhận ra, đây không chỉ là chuyện một cái tên, mà là cả một giấc mơ chưa từng được chạm tới của gia đình chồng.
Cuối cùng, vợ chồng tôi đồng ý giữ lại cái tên Thỏ Ngọc cho con như một sự trân quý, là cái tên kỷ niệm, là câu chuyện để sau này kể cho con nghe về tình yêu của ông bà.
Đêm đó, khi cửa phòng khép lại, tôi ôm con vào lòng, nước mắt vẫn còn ướt mi. Nhưng lần này, tôi khóc vì xúc động. Tôi hiểu rằng làm dâu không chỉ là đúng sai, mà còn là học cách lắng nghe và yêu thương nhau nhiều hơn.
Và con gái tôi, dù mang tên gì, cũng được sinh ra trong rất nhiều yêu thương.
Theo Đời Sống và Gia Đình có bài "Con trai tôi chào đời, bố dượng mừng 100 triệu, ngày đầy tháng tôi bảo vợ ôm con đi trốn" với nội dung như sau :
Vợ tôi tròn mắt nhìn, chưa hiểu chuyện. Vợ gặng hỏi một lúc, tôi không còn cách nào khác ngoài việc nói thật.
Ngày vợ tôi sinh đôi hai thằng cu, tôi đứng ngoài phòng sinh mà tay run bần bật. Khi bác sĩ báo mẹ tròn con vuông, tôi thở phào như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng. Hai bên nội ngoại đều có mặt đông đủ. Mẹ tôi mừng ra mặt vì có cháu đích tôn, còn bố dượng của vợ, người đàn ông ít nói nhưng sống rất tình cảm, chỉ đứng lặng một góc, mắt đỏ hoe.
Khi vợ tôi được đẩy ra khỏi phòng hồi sức, bố dượng rút trong túi ra một cuốn sổ tiết kiệm, đưa cho tôi trước mặt mọi người rồi nói:
- Bố gửi hai cháu 100 triệu làm vốn sau này.
Tôi sững người. 100 triệu không phải số tiền nhỏ với gia đình tôi. Mẹ tôi xuýt xoa khen thông gia rộng rãi. Còn tôi lúc đó vừa biết ơn, vừa thấy mình cần phải cố gắng hơn nữa để xứng đáng.
Nhà tôi ở quê, kinh tế bình thường. Ngày cưới, bố dượng không yêu cầu sính lễ, còn cho vợ chồng tôi một căn nhà nhỏ trên thị trấn để ra ở riêng. Tôi hiểu ông thương con gái riêng của vợ mình nên muốn cô ấy không thua thiệt.
Cuộc sống sau cưới không giàu sang nhưng yên ổn. Khi biết vợ mang song thai, tôi vừa mừng vừa lo. Có thêm con là thêm trách nhiệm. Tôi từng nghĩ mình phải tìm cách kiếm nhiều tiền hơn, để con không phải thiếu thốn như tuổi thơ của tôi.
Chính suy nghĩ đó đã đẩy tôi vào sai lầm.

Khi biết vợ mang song thai, tôi vừa mừng vừa lo. (Ảnh minh họa)
Khoảng nửa năm trước khi vợ sinh, tôi bắt đầu tìm hiểu chứng khoán và vàng ảo. Thấy nhiều người khoe lãi nhanh, tôi cũng thử bỏ một ít tiền tiết kiệm vào. Ban đầu có lời thật. Cảm giác kiếm tiền dễ dàng khiến tôi hưng phấn. Tôi nghĩ nếu mạnh dạn thêm chút nữa, biết đâu có thể trả hết nợ xây nhà ở quê cho bố mẹ, lo tương lai cho hai đứa nhỏ.
Khi thị trường bắt đầu lao dốc, tôi không rút ra kịp. Tôi tin chỉ cần “giữ thêm chút nữa” sẽ hồi. Nhưng càng giữ càng lỗ. Số tiền tích góp bốc hơi gần hết. Thay vì dừng lại, tôi lại đi vay bên ngoài với lãi suất cao để gỡ gạc.
Tôi giấu vợ. Tôi sợ cô ấy lo, sợ cô ấy thất vọng về chồng.
Đến khi con gần được 1 tháng tuổi, khoản nợ cả gốc lẫn lãi đã lên gần 1 tỷ đồng. Sáng hôm đầy tháng con, khi nhà đang chuẩn bị mâm cúng, điện thoại tôi liên tục đổ chuông. Đầu dây bên kia giọng lạnh tanh, nhắc tôi nếu không thanh toán đúng hẹn thì họ sẽ đến tận nhà.
Tôi cúp máy mà tay toát mồ hôi. Nhìn vào phòng, thấy vợ đang chơi với 2 con, tự nhiên tôi thấy mình quá tệ.
Tôi vào phòng, nói nhỏ với vợ:
- Em thu xếp đồ, chiều nay bế con về ngoại ở tạm vài hôm.
Vợ tôi tròn mắt nhìn, chưa hiểu chuyện. Vợ gặng hỏi một lúc, tôi không còn cách nào khác ngoài việc nói thật. Khi nghe đến khoản nợ, cô ấy im lặng rất lâu. Không trách mắng, không khóc lóc, chỉ nhìn hai đứa con rồi thở dài.
Tôi nói với cô ấy một câu mà đến giờ vẫn thấy nghẹn:
- Anh sợ người ta đến nhà làm gì quá đáng, ảnh hưởng tới 3 mẹ con.
Đó là ngày đáng lẽ phải vui nhất. Vậy mà tôi lại khiến vợ phải ôm con rời đi trong lặng lẽ. Mâm cúng chưa kịp thắp nhang, khách chưa kịp đến, vợ tôi đã bế hai đứa nhỏ bắt xe về nhà ngoại.
Tôi đứng nhìn theo mà lòng rối như tơ vò. Chưa bao giờ tôi thấy mình bất lực đến thế.

Lòng tôi rối như tơ vò sau cuộc gọi từ bên cho vay nặng lãi. (Ảnh minh họa)
Buổi chiều, bên cho vay lại gọi. Họ không còn nhẹ giọng như trước. Tôi xin khất thêm thời gian, hứa sẽ xoay xở. Tôi tính đến chuyện bán căn nhà, căn nhà bố dượng cho vợ tôi làm của hồi môn. Nghĩ đến đó, tôi càng thấy nhục. Người ta cho mình chỗ ở tử tế, mình lại đem ra gánh hậu quả cho sự liều lĩnh của bản thân.
Tối hôm ấy, vợ nhắn tin hỏi tôi đã ổn chưa. Tôi chỉ dám trả lời rằng đang cố giải quyết. Tôi biết, về phía bên kia, bố dượng chắc đã hiểu có chuyện. Ông là người từng trải, nhìn ánh mắt con gái là biết có điều không ổn.
Tôi sợ nhất là ánh mắt của ông nếu biết tôi đem gia đình ra đánh cược.
Tôi đã từng nghĩ mình làm vậy là vì tương lai của con. Nhưng thực chất, đó là lòng tham và sự nông nổi. Làm bố rồi mới hiểu, trách nhiệm không phải là kiếm tiền bằng mọi giá, mà là giữ cho mái nhà được bình yên.
Ngày đầy tháng của hai con trôi qua trong im lặng. Không tiệc tùng, không đông đủ họ hàng, chỉ còn lại bài học quá đắt cho tôi.
Giờ đây, tôi vẫn đang tìm cách trả nợ, chấp nhận bán đi những gì có thể. Tôi không dám nghĩ xa xôi, chỉ mong giải quyết xong chuyện này để đón vợ con về. Tôi chỉ mong sau biến cố này, mình đủ tỉnh táo để không bao giờ đánh cược tương lai của vợ con thêm lần nào nữa
