Ngày thứ 2 sau cưới, vợ cũ của chồng gửi tới một chùm nho tím, chúng tôi liền ly hôn
Chúng tôi ly hôn không lâu sau đó. Mọi thứ diễn ra nhanh đến mức tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Theo Phụ Nữ và Pháp Luật có bài " Ngày thứ 2 sau cưới, vợ cũ của chồng gửi tới một chùm nho tím, chúng tôi liền ly hôn" với nội dung như sau :
Từ năm 20 tuổi, tôi đã mơ về một gia đình nhỏ. Trong trí tưởng tượng của tôi, đó là một mái nhà ấm áp, có người chồng yêu thương, có những bữa cơm tối và những ngày bình yên. Tôi mang giấc mơ ấy theo suốt những năm tháng thanh xuân, để rồi đến năm 26 tuổi, khi khoác lên mình chiếc váy cưới, tôi tin rằng cuối cùng mình cũng đã chạm tay vào hạnh phúc.
Tôi quen anh trong một buổi tụ họp bạn bè. Anh hơn tôi 8 tuổi, điềm đạm, chín chắn, có sự từng trải mà những người đàn ông trẻ tuổi quanh tôi không có.
Khi đó, không phải tôi không có lựa chọn, chỉ là khi đứng cạnh anh, những người khác bỗng trở nên quá non nớt. Tôi thích cảm giác được anh dẫn dắt, được anh che chở, giống như mẫu người đàn ông lý tưởng tôi từng ngưỡng mộ trong phim ảnh.
Là tôi chủ động theo đuổi anh. Khi bạn bè biết chuyện, họ nhìn tôi đầy lo lắng. Có người kéo tôi lại và nói thẳng:
- Mày nghĩ kỹ chưa? Một người đàn ông từng ly hôn không đơn giản như mày tưởng đâu.
Tôi chỉ cười, cho rằng họ quá bi quan. Trong đầu tôi khi ấy chỉ có một suy nghĩ rằng quá khứ không quan trọng, quan trọng là hiện tại anh chọn tôi.

Là tôi chủ động theo đuổi anh. (Ảnh minh họa)
Bố mẹ tôi thì phản đối kịch liệt hơn. Bố tôi từng nghiêm giọng nói:
- Con là con gái, đừng vì vài lời ngọt ngào mà đánh đổi cả cuộc đời.
Nhưng tôi lúc đó quá tin vào lựa chọn của mình. Tôi cho rằng bố mẹ không hiểu, rằng họ chỉ nhìn thấy tuổi tác và quá khứ của anh mà không thấy được tình cảm anh dành cho tôi. Tôi bỏ ngoài tai mọi lời khuyên, thậm chí còn cho rằng mình đang dũng cảm vì tình yêu.
Anh kể cho tôi nghe về cuộc hôn nhân trước. Vợ cũ và anh vốn là đồng nghiệp, chị ấy là một người phụ nữ giỏi giang nhưng quá mải mê với công việc. Anh nói anh cần một người phụ nữ biết lo cho gia đình, biết đặt chồng lên trên sự nghiệp. Nói đến đây, anh nhìn tôi và nói:
- Anh nghĩ em chính là người anh cần.
Tôi đã tin, tin một cách tuyệt đối.
Có lần, vì tò mò, tôi lén đi nhìn vợ cũ của anh từ xa. Cô ấy xinh đẹp, tự tin, khí chất rất khác tôi. Lúc đó, trong lòng tôi thoáng qua một cảm giác tự ti, nhưng tôi nhanh chóng gạt đi. Tôi tự nhủ rằng người ở hiện tại là tôi, người bước vào hôn nhân với anh cũng là tôi.
Chúng tôi quen nhau nửa năm thì cưới. Đám cưới được tổ chức linh đình ở khách sạn 5 sao. Tôi mặc váy cưới, đứng bên anh, nhận những lời chúc phúc và tin rằng mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất. Dù bố mẹ tôi vẫn còn nhiều băn khoăn, nhưng thấy anh chịu chi cho hôn lễ, họ cũng phần nào yên tâm rằng tôi sẽ được trân trọng.
Thế nhưng, hạnh phúc ấy chỉ tồn tại đúng một ngày.

Chúng tôi quen nhau nửa năm thì cưới. (Ảnh minh họa)
Sáng sớm ngày thứ hai sau khi cưới, có tiếng gõ cửa. Khi mở cửa ra và nhìn thấy vợ cũ của anh đứng trước mặt, tôi đứng sững. Chị ấy bình thản đến đáng sợ, giọng nói nhẹ nhàng như đang kể một chuyện rất bình thường:
- Hôm trước lúc ở trên giường của tôi, anh ấy nói với tôi là thèm ăn nho, nên hôm nay tôi mang sang.
Trên tay chị ấy là một túi nho tím. Còn trong đầu tôi là một khoảng trống rỗng. Tôi không khóc, cũng không hét lên. Tôi chỉ cảm thấy buồn nôn, cảm thấy mọi niềm tin của mình bị giẫm nát. Một chùm nho thôi, nhưng đủ để tôi hiểu rằng người đàn ông tôi vừa cưới chưa từng rời khỏi quá khứ của anh ta.
Chứng kiến một màn này, anh lúng túng giải thích, nói đó chỉ là một sai lầm trong lúc say. Nhưng, tôi không còn muốn nghe nữa. Tôi chỉ nói một câu rất khẽ:
- Có lẽ em đã sai ngay từ đầu khi chọn anh. Chúng ta kết thúc ở đây thôi.
Chúng tôi ly hôn không lâu sau đó. Mọi thứ diễn ra nhanh đến mức tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra. Nhìn lại quãng thời gian ấy, tôi thấy mình như một cô gái trẻ mù quáng, tin rằng tình yêu có thể chữa lành tất cả, mà quên rằng có những người chưa từng muốn chữa lành, họ chỉ muốn có thêm một nơi để quay về.
Giờ đây, tôi không còn trách anh, cũng không trách vợ cũ của anh. Người tôi trách nhiều nhất là chính mình, vì đã bỏ qua mọi dấu hiệu cảnh báo, vì đã không lắng nghe những người thật lòng lo cho tôi. Giấc mơ thiếu nữ của tôi đã tỉnh, dù cái giá phải trả là một cuộc hôn nhân tan vỡ.
Nhưng có lẽ, tỉnh mộng sớm vẫn tốt hơn là sống cả đời trong một giấc mơ sai lầm. Sau tất cả, tôi học được rằng, yêu thôi là chưa đủ. Quan trọng hơn là phải chọn đúng người, và đừng bao giờ đánh đổi cả cuộc đời chỉ để chứng minh mình không sai.
Theo Phụ Nữ và Pháp Luật có bài "Ly hôn 3 năm vợ cũ bỗng xin tái hôn, nghe con gái 8 tuổi thì thầm 9 từ, tôi lạnh sống lưng" với nội dung như sau :
Sau gần một năm yêu nhau, tôi và vợ cũ kết hôn trong niềm vui trọn vẹn của hai bên gia đình. Bố mẹ tôi là người thoáng tính, không câu nệ chuyện con dâu phải ở chung hay làm tròn bổn phận nàng dâu kiểu cũ. Ông bà nói thẳng:
- Vợ chồng trẻ cần không gian riêng.
Và thế là chúng tôi được cho một căn hộ chung cư đầy đủ tiện nghi, mọi thứ đều sẵn sàng, chỉ cần dọn đến ở là bắt đầu cuộc sống mới.
Những ngày đầu sau cưới, tôi thật sự hài lòng. Sáng đi làm, tối về nhà riêng, không áp lực mẹ chồng nàng dâu, không va chạm họ hàng. Tôi nghĩ, chỉ cần hai vợ chồng yêu thương nhau là đủ. Nhưng sống chung rồi, tôi mới nhận ra có những điều không thể nhìn thấy khi còn yêu.
Vợ tôi là người khá vô tư, thậm chí có phần cẩu thả. Ban đầu tôi nghĩ đó chỉ là thói quen nhỏ. Nhưng dần dần, mọi thứ trở nên quá sức chịu đựng. Nhà cửa lúc nào cũng bừa bộn. Rác đầy lên nhưng không ai buồn mang đi đổ. Quần áo thay ra không bỏ vào máy giặt mà treo khắp nơi, có khi để cả tháng mới giặt một lần. Tôi đi làm về, nhìn căn nhà từng rất gọn gàng nay lộn xộn, lòng bỗng thấy mệt không rõ lý do.
Chúng tôi đều đi làm, đều có thu nhập, nhưng tiền lương của vợ gần như dành trọn cho việc mua sắm, mỹ phẩm, quần áo. Chi phí sinh hoạt trong nhà, từ điện nước đến ăn uống, hầu như tôi lo hết. Tôi không trách móc, chỉ mong cô ấy hiểu và san sẻ. Có lần tôi nói vui:
- Em bớt mua đồ lại một chút, để mình cùng lo cho gia đình nhé.
Cô ấy chỉ ậm ừ cho qua, rồi đâu lại vào đó.

Những ngày đầu sau cưới, tôi thật sự hài lòng. (Ảnh minh họa)
Khi vợ mang thai, tôi tự nhủ mình phải nhẫn nhịn hơn. Phụ nữ có bầu vốn đã mệt mỏi, tôi không muốn tạo thêm áp lực. Từ đó, tôi vừa đi làm, vừa đi chợ, nấu cơm, dọn dẹp.
Có những hôm tan ca muộn, tôi vẫn tất tả ghé chợ mua đồ tươi về nấu vì sợ vợ ăn uống không đủ chất. Nhiều lúc đứng trong bếp, tôi chợt buồn cười cho chính mình. Nhưng rồi lại tự an ủi, thôi thì cố gắng vì gia đình.
Tôi từng hy vọng, khi con ra đời, vợ sẽ thay đổi, nhưng mọi thứ sau sinh còn khó khăn hơn. Cô ấy lúng túng trong việc chăm con, từ thay tã đến tắm rửa. Tôi phải gọi cả mẹ tôi lẫn mẹ vợ sang hỗ trợ. Hai bà thay nhau trông cháu, còn tôi thì vừa làm bố, vừa làm chồng, vừa làm luôn cả việc nhà. Mẹ tôi không nói nhiều, chỉ một lần khuyên nhẹ:
- Con à, có con rồi, hai đứa phải sống khác đi, không thể như trước được nữa.
Tôi hiểu ý mẹ, nên cố gắng nói chuyện nghiêm túc với vợ, nhưng những lời tôi nói ra dường như không thể đọng vào đầu vợ. Cô ấy vẫn sống theo cách cũ, mặc kệ sự mệt mỏi của tôi. Dần dần, tôi cảm thấy mình không còn là người chồng đúng nghĩa, mà giống một cái bóng lặng lẽ trong chính gia đình mình.
5 năm trôi qua, con gái lớn dần, còn khoảng cách giữa vợ chồng tôi cũng lớn theo. Chúng tôi cãi nhau nhiều hơn, nhưng lại không tìm được tiếng nói chung. Cuối cùng, cả hai chọn cách buông tay.
Ly hôn diễn ra trong im lặng, không ồn ào, không trách móc. Vợ nuôi con, tôi để lại căn chung cư cho hai mẹ con. Tôi quay về sống cùng bố mẹ, thỉnh thoảng ghé thăm con, đưa con đi chơi, bù đắp phần nào sự thiếu vắng của mình.

Tôi và vợ cũ ly hôn không ồn ào, không trách móc. (Ảnh minh họa)
Sinh nhật 8 tuổi của con gái, vợ cũ gọi điện mời tôi sang nhà. Tôi đồng ý không do dự vì đó là sinh nhật của con.
Khi bước vào căn hộ quen thuộc, tôi ngạc nhiên. Nhà cửa gọn gàng, bàn ăn đầy ắp món, mùi thức ăn gợi nhớ những ngày đầu yêu nhau. Bữa tiệc nhỏ trôi qua trong không khí ấm áp hiếm hoi. Khi con bé chạy vào phòng, vợ cũ nhìn tôi, giọng chậm rãi:
- Em biết trước đây em sai nhiều. Sau ly hôn, em thay đổi rồi. Vì con, anh có thể cho em một cơ hội nữa không?
Tôi không trả lời. Trong đầu tôi lúc đó là hàng loạt ký ức cũ, tốt có, buồn có. Thú thực, khi đó lòng tôi có chút dao động, nhưng tôi không trả lời vợ cũ ngay mà nói tôi cần thời gian suy nghĩ.
Nhưng khi hai bố con chơi chung với nhau, không có vợ cũ ở đó, con gái đã ghé tai tôi thì thầm 9 từ, khiến tôi có quyết định ngay lập tức. Khi đó, con bé bất chợt níu tay áo tôi, nói rất khẽ:
- Bố ơi, bố đừng về ở với mẹ nhé.
Câu nói ấy khiến tôi lạnh sống lưng. Tại sao con bé lại nói thế? Sau đó con gái kể, vợ cũ tôi thực chất chưa từng thay đổi, bình thường nhà cửa đều do con bé dọn dẹp, cơm nước vợ cũ thường đặt đồ ăn ngoài về hoặc nấu qua loa. Sở sĩ vợ cũ muốn tái hôn là vì cô ấy vừa bị giảm lương, thu nhập không đủ tiêu như trước.
Sau đó, tôi ra về trong im lặng. Trên đường, tôi không còn nghĩ đến chuyện quay lại hay tái hôn nữa, mà chỉ lo cho con gái. Tôi bắt đầu nghiêm túc nghĩ đến việc giành quyền nuôi con, bởi tôi tin mình có thể cho con một cuộc sống ổn định và tốt hơn. Có những cuộc hôn nhân không thể cứu vãn, nhưng với con, tôi không cho phép bản thân buông tay.
