Đi công tác bí mật về sớm tạo bất ngờ, vợ nằm trên giường ngủ thấy tôi liền tái mặt kéo váy xuống

Đây chính là cách né nồm, tránh nồm rẻ nhất hiệu quả nhất miền Bắc!

Khoảnh khắc đó tôi như chết trân trước cửa phòng ngủ.

Ngày 30/01/2026, Phụ nữ & pháp luật có đưa tin "Đi công tác bí mật về sớm tạo bất ngờ, vợ nằm trên giường ngủ thấy tôi liền tái mặt kéo váy xuống" với nội dung cụ thể như sau:

Khoảnh khắc đó tôi như chết trân trước cửa phòng ngủ.

Tôi tên Hoàng Nam, 34 tuổi, làm quản lý dự án cho một công ty xây dựng. Vợ tôi - Thu Hạnh, 29 tuổi đang mang thai con đầu lòng ở tháng thứ tám. Nếu ai hỏi tôi có phải là người chồng tâm lý không, tôi sẽ trả lời thật lòng là: tôi nghĩ mình có, cho đến khi tận mắt nhìn thấy cảnh tượng ấy.

Chuyến công tác lần này dự kiến kéo dài 5 ngày. Nhưng vì hoàn thành sớm hơn kế hoạch, tôi quyết định về trước một ngày, không báo vợ để tạo bất ngờ. Trong đầu tôi là cảnh Hạnh mừng rỡ khi thấy chồng xuất hiện sớm, là bữa cơm tối ấm áp, là cảm giác hạnh phúc rất đỗi bình thường của một gia đình sắp có thêm thành viên.

Tôi không ngờ, bất ngờ ấy lại dành cho chính mình.

Tôi về đến nhà lúc hơn 3 giờ chiều. Cửa khóa ngoài, tôi mở nhẹ rồi bước vào. Nhà yên ắng lạ thường. Không có tiếng tivi, không có tiếng Hạnh gọi tôi như mọi khi mỗi lúc tôi về sớm.

Tôi nghĩ chắc vợ đang ngủ trưa.

Tôi đặt vali xuống, bước chậm về phía phòng ngủ. Cửa khép hờ. Tôi định đẩy vào thì bỗng khựng lại khi nghe tiếng thở gấp, xen lẫn những tiếng rên khe khẽ như đang cố kìm nén.

Tim tôi đập mạnh. Một cảm giác bất an tràn lên.

Ảnh minh hoạ.

Tôi mở cửa.

Hạnh đang nằm nghiêng trên giường. Chiếc váy bầu bị kéo lên quá rốn. Cái bụng tròn căng lộ ra hoàn toàn. Một tay vợ tôi gãi liên tục, dồn dập, không kiểm soát. Móng tay đã cào mạnh đến mức da bụng đỏ rực.

Tôi chết lặng khi nhìn rõ hơn.

Trên bụng Hạnh chi chít những vết rạn mới, dài, sẫm màu, có chỗ còn rỉ máu. Cô ấy gãi đến run người, nước mắt chảy xuống gối nhưng vẫn cắn răng chịu đựng, không khóc thành tiếng.

Cảnh tượng ấy khiến tôi đứng sững như bị ai đánh thẳng vào ngực.

Tôi chưa từng thấy vợ mình như vậy.

Không son phấn. Không cười. Không dịu dàng như mọi khi. Chỉ là một người phụ nữ mang thai đang âm thầm chịu đựng những thay đổi đau đớn của cơ thể.

Tôi lao đến, giữ lấy tay vợ.

“Hạnh! Em làm gì vậy?”

Vợ tôi giật mình, hoảng hốt kéo váy xuống, như thể vừa bị bắt gặp làm điều gì sai trái. Khi nhìn thấy tôi, mắt cô ấy đỏ hoe, giọng run run:

“Sao… sao anh về sớm vậy?”

Tôi không trả lời ngay. Tôi chỉ ôm lấy vợ, bàn tay run lên khi chạm vào làn da đang tổn thương.

“Sao em không nói với anh?”

Hạnh quay mặt đi, nước mắt rơi nhiều hơn:

“Em nói làm gì… Anh đang công tác. Em chỉ bị ngứa thôi… Em chịu được”.

Tôi nghe mà cổ họng nghẹn cứng.

Hóa ra, suốt mấy ngày tôi đi vắng, vợ tôi đã phải đối mặt với những cơn ngứa dữ dội do rạn da thai kỳ. Cô ấy sợ tôi lo, sợ làm phiền, sợ tôi đang bận việc nên chỉ nhắn tin hỏi thăm bình thường, nói rằng mình vẫn ổn.

Còn tôi… lại tin là thật.

Tôi ngồi cạnh giường, nhẹ nhàng lau sạch những vết máu li ti trên bụng vợ, trong lòng đau như cắt. Mỗi vết rạn không chỉ là vết thương trên da, mà là dấu vết của sự hy sinh mà tôi đã quá chủ quan.

Hạnh nói rất khẽ, như sợ tôi trách:

“Có những lúc em chỉ muốn gãi đến ngất đi cho đỡ ngứa… Nhưng em sợ để lại sẹo, sợ con bị ảnh hưởng, nên cứ ráng chịu”.

Lúc ấy, tôi mới hiểu một điều mà trước đây tôi chưa từng nghĩ đến:phụ nữ mang thai không chỉ mệt về thể xác, mà còn cô đơn khủng khiếp về tinh thần.

Họ chịu đựng trong im lặng. Họ quen với việc “không sao”. Và đôi khi, chính sự vô tâm vô tình của người chồng lại khiến nỗi đau ấy lớn hơn.

Tối hôm đó, tôi ở nhà, không đi đâu nữa. Tôi bôi thuốc cho vợ, nhắc vợ cắt ngắn móng tay, đặt gối ôm để cô ấy dễ ngủ hơn. Tôi nằm cạnh, một tay đặt lên bụng con, một tay giữ chặt tay vợ như sợ buông ra là cô ấy lại phải chịu đựng một mình.

Tôi xin lỗi vợ. Không phải vì đi công tác, mà vì đã không đủ tinh tế để nhận ra những bất thường rất nhỏ trong từng tin nhắn, từng cuộc gọi.

Hạnh tựa đầu vào vai tôi, giọng mệt nhưng nhẹ nhõm:

“Chỉ cần anh ở đây… là em đỡ ngứa hơn rồi”.

Câu nói ấy khiến tôi suýt bật khóc.

Từ hôm ấy, tôi để ý vợ nhiều hơn. Tôi không hỏi “em ổn không” nữa, mà hỏi “hôm nay em khó chịu chỗ nào”. Tôi hiểu rằng mang thai không phải lúc nào cũng cần lời động viên to tát, mà đôi khi chỉ cần được nhìn thấy, được lắng nghe và được ở bên.

Chuyến công tác về sớm của tôi không tạo ra bất ngờ như dự định. Nhưng nó tạo ra một bài học mà tôi sẽ không bao giờ quên.

Làm chồng của một bà bầu không chỉ là đi làm kiếm tiền hay hỏi han qua loa, mà là phải đủ tinh tế để nhận ra những nỗi đau thầm lặng mà cô ấy không bao giờ nói ra.

Và với tôi, cảnh vợ bầu nằm một mình trong phòng ngủ hôm đó… sẽ là hình ảnh khiến tôi nhớ suốt đời, để không bao giờ dám vô tâm thêm lần nào nữa.

Tâm sự được gửi về từ độc giả: [email protected]

Rạn da khi mang thai: Nguyên nhân và cách cải thiện

Rạn da là một trong những nỗi ám ảnh thầm lặng của rất nhiều mẹ bầu, đặc biệt ở những tháng cuối thai kỳ. Không chỉ ảnh hưởng đến thẩm mỹ, tình trạng này còn gây ngứa ngáy, khó chịu, thậm chí đau rát nếu da bị tổn thương nặng.

1. Vì sao mẹ bầu dễ bị rạn da?

Rạn da khi mang thai (stretch marks) xảy ra khi làn da bị kéo căng quá nhanh trong thời gian ngắn, khiến các sợi collagen và elastin dưới da bị đứt gãy. Những vết rạn thường xuất hiện ở bụng, ngực, đùi, mông và lưng dưới.

Một số nguyên nhân phổ biến gồm:

- Tăng cân nhanh: Thai nhi phát triển mạnh khiến vòng bụng giãn nhanh hơn khả năng đàn hồi của da.

- Thay đổi nội tiết tố: Hormone thai kỳ làm giảm độ đàn hồi tự nhiên của da.

- Cơ địa di truyền: Nếu mẹ ruột từng bị rạn da khi mang thai, nguy cơ của bạn cũng cao hơn.

- Da khô, thiếu ẩm: Da thiếu nước dễ bị tổn thương khi căng giãn.

- Chế độ dinh dưỡng chưa cân đối: Thiếu vitamin C, E, kẽm… khiến da khó phục hồi.

Ban đầu, vết rạn thường có màu hồng, đỏ hoặc tím, kèm cảm giác ngứa. Về sau, chúng nhạt màu dần thành trắng hoặc xám và khó biến mất hoàn toàn.

2. Rạn da có nguy hiểm không?

Về mặt y khoa, rạn da không gây nguy hiểm cho thai nhi. Tuy nhiên, với mẹ bầu, tình trạng này có thể ảnh hưởng đến tâm lý, khiến nhiều người tự ti, căng thẳng, thậm chí stress nếu rạn nặng, kèm nứt rỉ máu do gãi nhiều.

Vì vậy, việc phòng ngừa và chăm sóc da sớm là rất quan trọng.

3. Cách cải thiện và hạn chế rạn da cho mẹ bầu

Dù không thể ngăn chặn hoàn toàn, mẹ bầu vẫn có thể giảm mức độ rạn da bằng những cách sau:

- Dưỡng ẩm da hằng ngày: Sử dụng kem, dầu hoặc bơ dưỡng da chuyên dành cho bà bầu (chứa bơ cacao, dầu dừa, vitamin E…). Thoa đều 2 - 3 lần/ngày, đặc biệt sau khi tắm.

- Uống đủ nước: Da đủ nước sẽ đàn hồi tốt hơn. Mẹ bầu nên uống 2 - 2,5 lít nước mỗi ngày, tùy thể trạng.

- Kiểm soát tăng cân hợp lý: Tăng cân quá nhanh là nguyên nhân hàng đầu gây rạn da. Hãy tuân theo chỉ dẫn của bác sĩ về mức tăng cân phù hợp theo từng giai đoạn.

- Bổ sung dinh dưỡng tốt cho da: Ăn nhiều rau xanh, trái cây giàu vitamin C, E; thực phẩm chứa kẽm, omega-3 giúp tăng khả năng tái tạo da.

- Tránh gãi mạnh khi ngứaGãi nhiều có thể khiến da trầy xước, rỉ máu và làm vết rạn nghiêm trọng hơn. Khi ngứa, hãy thoa thêm kem dưỡng hoặc chườm mát.

4. Sau sinh, rạn da có hết không?

Thực tế, rạn da không thể biến mất hoàn toàn, nhưng sẽ mờ dần theo thời gian nếu được chăm sóc đúng cách. Sau sinh, mẹ có thể kết hợp massage, dưỡng da chuyên sâu hoặc tham khảo các phương pháp thẩm mỹ an toàn theo tư vấn bác sĩ.

Ngày 10/06/2023, Gia đình & xã hội có đưa tin "Đi công tác về sớm hơn dự định, tôi ngã ngửa với câu nói của mẹ vợ từ trong nhà vọng ra" với nội dung cụ thể như sau:

Nghe xong câu nói ấy, tai tôi như ù đi, người bỗng nóng ran và tim đập nhanh liên hồi.

Tôi kết hôn 6 năm, có hai cô con gái. Vợ tôi là giáo viên mầm non còn tôi kinh doanh tự do. Vì đặc thù công việc nên tôi hay phải đi công xa nhà để gặp khách hàng và mở rộng thị trường. Thế nên, mọi việc ở nhà hầu như đều do một tay vợ tôi đảm nhận.

Từ ngày cưới nhau đến giờ, tôi rất yên tâm về vợ. Cô ấy chăm con khéo, nấu ăn giỏi và rất được lòng gia đình tôi. Sau nhiều năm chung sống, tôi hoàn toàn có thể cảm nhận được, thế giới của vợ tôi chỉ thu nhỏ loanh quanh bố con tôi và gia đình nội ngoại hai bên.

Cũng vì yêu thương vợ nên tôi chưa bao giờ làm điều gì có lỗi với cô ấy. Nhiều lúc đi công tác dài ngày, tôi còn chủ động gọi điện nhờ mẹ vợ ở quê lên ở cùng cho cô ấy đỡ buồn.

 

Đi công tác về sớm hơn dự định, tôi ngã ngửa với câu nói của mẹ vợ từ trong nhà vọng ra - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

 

 

Những tưởng cuộc sống của gia đình tôi sẽ êm đềm, nào ngờ, hiện tại, sóng gió lại đang ập đến khiến vợ chồng tôi trên bờ vực tan vỡ.

Tuần trước tôi có chuyến công tác dài ngày vào TP.HCM. Theo kế hoạch, tôi sẽ đi một tuần nhưng sau đó lại có sự thay đổi. Tôi về Hà Nội sớm hơn dự định và muốn tạo cho vợ sự bất ngờ nên tôi đã không báo trước.

Vừa về đến nhà, đang định đẩy cửa bước vào, tôi bất ngờ nghe thấy tiếng mẹ vợ vọng ra từ bên trong: "Mày bị điên rồi à. Tại sao lại làm ra cái chuyện tày trời như thế. Giấy không gói được lửa, nhỡ may thằng Thành phát hiện ra sự thật thì sao?".

Thú thực, khi đó, tôi vô cùng bất ngờ bởi lần này đi công tác, tôi không hề gọi điện nhờ mẹ vợ nhưng sao bà lại có mặt ở đây. Hơn nữa, những câu bà vừa nói khiến tôi rất tò mò. Rốt cuộc là trong lúc tôi vắng nhà đã có chuyện tày trời gì xảy ra?

Để có câu trả lời, tôi đã dừng lại ở cửa chưa vào ngay. Và những gì tôi nghe được sau đó khiến tôi điếng người.

"Mọi chuyện xảy ra là ngoài ý muốn. Hôm ấy họp lớp bọn con uống say quá. Lúc tỉnh dậy thì mọi chuyện đã rồi. Giờ con cũng đang rất hối hận, không biết phải làm thế nào nên mới gọi mẹ lên đây.

Bác sĩ bảo cái thai đã hơn 3 tháng rồi, nếu phá bỏ rất nguy hiểm. Mà con cũng không nỡ làm như thế.

Nhưng giờ mà nói con có thai con sợ chồng sẽ nghi ngờ vì bọn con vẫn đang kế hoạch và dùng biện pháp tránh thai. Con phải làm thế nào bây giờ hả mẹ?".

Nghe xong câu nói của vợ, tai tôi như ù đi, người bỗng nóng ran và tim đập nhanh liên hồi. Tôi rất yêu vợ nhưng khi biết vợ đã cắm cho mình một cặp sừng từ vài tháng trước và giờ cô ấy lại đang mang thai con của người khác, tôi vô cùng phẫn nộ.

Không thể chịu đựng được sự thật cay nghiệt ấy thêm nữa, tôi đã đẩy cửa lao vào trước sự sửng sốt tột độ của hai mẹ con.

Tôi điên cuồng tra khảo vợ về những gì mà cô ấy vừa nói có đúng là thật hay không. Khi đó, vợ run rẩy khóc lóc van xin tôi tha thứ. Tất cả là chuyện ngoài ý muốn. Cả mẹ vợ cũng vào can ngăn cơn thịnh nộ của tôi.

Mấy hôm nay, tôi như người mất hồn, đầu óc quay cuồng không thể nào tập trung làm việc được. Ly hôn là chuyện tôi không muốn vì tôi còn yêu vợ và thương các con rất nhiều.

Nhưng tôi cũng không dễ dàng chấp nhận được việc vợ chung chạ với người khác để rồi có con. Tôi nghĩ mình không đủ cao thượng để coi đó như con ruột của mình và chung sống hạnh phúc với vợ được nữa.

Càng nghĩ, tôi như muốn phát điên, không biết phải làm thế nào. Xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên!

Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!