"Ơn trời phật tổ tiên che chở, hôm nay tôi không mất con" - Chia sẻ của 1 ông bố ở Nha Trang khiến phụ huynh hú hồn
Chia sẻ thu hút sự chú ý và tạo nên tranh luận.
Tạp chí Phụ nữ mới ngày 11/2/2206 đăng tin: ""Ơn trời phật tổ tiên che chở, hôm nay tôi không mất con" - Chia sẻ của 1 ông bố ở Nha Trang khiến phụ huynh hú hồn", nội dung như sau:
Những ngày cận Tết, khi nhà nhà tất bật lo mâm cơm cúng 23 tháng Chạp, một câu chuyện hú hồn khiến nhiều phụ huynh giật mình. Một ông bố ở Nha Trang chia sẻ trên mạng xã hội rằng anh “suýt nữa thì mất con”. Con anh đang học tiểu học, được gia đình hứa sẽ đón về buổi trưa để ăn cơm. Tuy nhiên, vì một chút chậm trễ, khi tan học không thấy bố đâu, bé đã tự ý rời cổng trường, đi bộ về nhà bà nội và lang thang ở khu Hà Quang 1.
Rất may, trên đường đi, bé gặp một người phụ nữ tốt bụng. Sau khi gặng hỏi số điện thoại của bà nội, người này đã liên lạc với gia đình để đến đón cháu. “Cả nhà tôi như ch:ết đi sống lại”, người bố viết. Anh cho rằng đây là bài học cảnh tỉnh cho các bậc phụ huynh: đừng chủ quan, bởi chỉ một phút sơ suất có thể dẫn đến tình huống khó lường.
Không ít phụ huynh bày tỏ sự đồng cảm với tình huống mà ông bố này gặp phải. Cha mẹ đôi khi lu bu trăm công nghìn việc, nhất là những ngày giáp Tết. Chỉ cần kẹt xe hay chậm vài phút là đã thành chuyện lớn. Nhiều người thừa nhận họ từng rơi vào hoàn cảnh tương tự: hứa đón con nhưng vì công việc, vì việc nhà, vì những phát sinh bất ngờ mà đến trễ. Trong khoảnh khắc phát hiện con không còn đứng ở cổng trường, cảm giác hoảng loạn đủ khiến bất cứ người làm cha mẹ nào mất bình tĩnh.
Chia sẻ thu hút sự chú ý và tạo nên tranh luận. (Ảnh cắt từ video)
Tranh luận
Câu chuyện chưa dừng lại ở đó. Sau khi tìm được con, người bố đăng thêm một đoạn video ghi lại cảnh anh đang mắng con vì tự ý ra về khi chưa thấy người lớn. Hình ảnh đứa trẻ ngồi khóc lóc còn người cha căng thẳng trách móc với nhiều từ nặng nề đã làm dấy lên nhiều tranh luận trái chiều.
Một luồng ý kiến cho rằng không nên trách nhà trường trong trường hợp này. “Trường mở cổng đúng giờ, phụ huynh phải đến đón con đúng hẹn. Nhà trường đâu thể chịu trách nhiệm khi phụ huynh hứa với con nhưng lại đến trễ”, một phụ huynh bình luận. Nhiều người chia sẻ kinh nghiệm: nếu có thay đổi, gia đình nên trao đổi trước với giáo viên chủ nhiệm; khi đón con buổi trưa, nên đến sớm vài phút để tránh trẻ sốt ruột.
Một số khác cho rằng điều quan trọng hơn cả là dạy trẻ kỹ năng xử lý tình huống. “Nhà cách 3km mà bé không biết đường về thì cũng nên xem lại. Trẻ tiểu học, nhất là lớp 3, lớp 4, đã có thể tập làm quen với cung đường từ nhà đến trường”, một tài khoản nêu quan điểm. Có người kể, ngày nhỏ từng đi bộ nhiều cây số đến lớp, cha mẹ chỉ dẫn một vài lần là tự đi được. Theo họ, việc rèn tính tự lập sớm sẽ giúp trẻ bình tĩnh hơn khi gặp sự cố.
Trong khoảnh khắc hoảng loạn vì sợ mất con, phản ứng gay gắt của người cha là điều dễ hiểu. Tuy nhiên, khi con đã an toàn, thay vì mắng mỏ, nên nhẹ nhàng phân tích để trẻ hiểu vì sao hành động đó nguy hiểm và lần sau cần làm gì. “Con đã sợ rồi, nếu người lớn càng gân lên, con càng hoảng hơn”, một bình luận nhận được nhiều đồng tình.
Một giải pháp thực tế được đưa ra là trang bị cho trẻ thẻ thông tin cá nhân hoặc đồng hồ có lưu số điện thoại người thân. Trong trường hợp lạc đường, ít nhất trẻ vẫn có thể nhờ người lớn hỗ trợ. Song song đó, cha mẹ cần dặn kỹ con: nếu chưa thấy người đón, hãy ở lại trong khuôn viên trường, tìm cô giáo hoặc bảo vệ, tuyệt đối không tự ý rời đi.
Từ một sự cố suýt trở thành tai nạn đáng tiếc, nhiều phụ huynh nhìn lại chính mình. Trong nhịp sống bận rộn cuối năm, đôi khi chỉ một chút trễ hẹn cũng có thể khiến trẻ rơi vào tình huống rủi ro. Nhưng đồng thời, đây cũng là dịp để cha mẹ tự hỏi: con mình đã được trang bị đủ kỹ năng chưa? Con có biết cách chờ đợi an toàn, biết tìm ai để nhờ giúp đỡ?
May mắn thay, câu chuyện ở Nha Trang khép lại bằng một cái kết an toàn. Đứa trẻ đã trở về trong vòng tay gia đình. Sự việc để lại nhiều tranh luận, nhưng tựu trung, hầu hết ý kiến đều hướng đến một điểm chung: thay vì đổ lỗi, điều quan trọng nhất là rút kinh nghiệm.
Bởi nuôi dạy con chưa bao giờ là hành trình chỉ có đúng sai rạch ròi. Có những sai sót nhỏ khiến người lớn thót tim, để rồi sau đó học cách cẩn trọng hơn, bình tĩnh hơn. Và với trẻ nhỏ, mỗi trải nghiệm như vậy cũng có thể trở thành bài học đầu đời về an toàn và tự lập nếu được cha mẹ đồng hành bằng sự thấu hiểu.
Được biết, trước góp ý của nhiều phụ huynh, ông bố nói trên đã lên video giải thích lý do nặng lời với con. Theo đó, anh cho rằng chuyện mình quát mắng con có đúng có sai và đó là thời điểm mất bình tĩnh, mong mọi người đừng trách 1 ông bố đang rơi vào hoàn cảnh như mình.
Chuyên trang Đời sống & Pháp luật từng đưa tin: "Mẹ Hà Nội đón con muộn vài phút liền nhận được loạt tin nhắn, đọc xong bất lực: "Mình phải làm gì với con đây?"", nội dung như sau:
Một người mẹ đã chia sẻ trong một nhóm cộng đồng phụ huynh tại Hà Nội câu chuyện tưởng như rất bình thường nhưng lại khiến nhiều người giật mình suy ngẫm. Hôm ấy, chị đến đón con muộn khoảng 5–10 phút. Khi vừa tan học, bước ra cổng trường mà chưa thấy mẹ, đứa trẻ lập tức rút điện thoại ra nhắn tin. Tin nhắn gửi đi ngắn ngủn, thậm chí có phần khó nghe: "Mẹ đâu", "chịu luôn", "đã cố tình xuống muộn rồi".
Người mẹ kể lại rằng, khi đọc được những dòng chữ ấy, chị vừa buồn vừa thấy bất lực. Chị tự hỏi vì sao chỉ cần một sự chậm trễ nhỏ đã khiến con bày tỏ thái độ gay gắt đến vậy. Trong thâm tâm, chị không khỏi lo lắng: phải chăng sự nuông chiều của gia đình đã khiến con trở nên thiếu lễ phép? Phải chăng trong cách giáo dục đã có điều gì đó chưa đúng?
Nỗi lo của chị cũng là nỗi lo chung của nhiều phụ huynh khác. Thực tế, ngày nay không ít trẻ nhỏ được sống trong điều kiện đủ đầy, được cha mẹ quan tâm sát sao và luôn được đáp ứng nhu cầu kịp thời. Vì vậy, chỉ cần sự chậm trễ hay thay đổi nhỏ cũng dễ khiến các em bộc lộ sự khó chịu, đôi khi là qua những tin nhắn cộc lốc hay lời nói gắt gỏng.
Câu chuyện nhanh chóng nhận được nhiều sự đồng cảm. Nhiều cha mẹ cho biết họ cũng từng rơi vào hoàn cảnh tương tự: con trách móc, giận dỗi chỉ vì có điều gì nhỏ không vừa ý. Nhưng bên cạnh đó, cũng có ý kiến cho rằng phản ứng của trẻ không hẳn là vô ơn, mà chỉ đơn giản là sự bộc phát cảm xúc trong lúc chờ đợi.
Góc nhìn phân tích và lời khuyên dành cho phụ huynh
Thực tế, ở độ tuổi còn nhỏ, trẻ chưa có khả năng tự điều chỉnh cảm xúc và cũng chưa biết cách diễn đạt mềm mỏng. Do đó, những tin nhắn ngắn ngủn thường không phản ánh sự vô lễ có chủ ý, mà chỉ là cách trực tiếp nhất để trẻ xả ra sự sốt ruột, lo lắng hoặc đơn giản là bực tức vì cảm giác bị "bỏ rơi".
Đằng sau những phản ứng này có thể là mong muốn được nhìn thấy mẹ thật nhanh, cho thấy cha mẹ vẫn là điểm tựa an toàn trong mắt trẻ. Nhưng cũng có khi đó chỉ là sự giận dỗi vì phải chờ đợi, một trạng thái cảm xúc tiêu cực mà trẻ chưa biết kiểm soát. Dù nguyên nhân nào, đây cũng là cơ hội để phụ huynh đồng hành, hướng dẫn con học cách quản lý cảm xúc và giao tiếp tử tế hơn.
Trước hết, cha mẹ cần giữ bình tĩnh, không nên quá buồn bã hay trách mắng ngay lập tức. Sau đó, hãy trò chuyện nhẹ nhàng với con, giải thích rằng đôi khi có những lý do khách quan khiến bố mẹ không thể đến đúng giờ. Trẻ cần hiểu rằng sự chậm trễ không đồng nghĩa với việc bị lãng quên. Đồng thời, phụ huynh có thể đưa ra gợi ý để con tập cách diễn đạt tích cực hơn.
Ảnh minh hoạ
Thay vì nhắn "Mẹ đâu", con có thể nói "Mẹ ơi, mẹ sắp đến chưa?" hay "Con đang chờ mẹ ở cổng trường nhé". Những thay đổi nhỏ trong lời nói sẽ dần hình thành thói quen giao tiếp lịch sự và dễ thương hơn.
Ngoài ra, cha mẹ cũng nên khuyến khích con học cách kiên nhẫn trong lúc chờ đợi. Thay vì chỉ chăm chăm vào việc bố mẹ chưa đến, trẻ có thể đọc vài trang sách, trò chuyện với bạn bè hoặc tìm một hoạt động nhỏ để tự phân tán sự chú ý. Đây là kỹ năng quan trọng giúp trẻ biết cách điều chỉnh cảm xúc và giữ bình tĩnh trong nhiều tình huống khác của cuộc sống.
Một tin nhắn cụt lủn có thể khiến cha mẹ chạnh lòng, nhưng nó không hẳn là dấu hiệu của sự vô ơn hay thiếu tôn trọng. Đó chỉ là lời nhắc rằng con trẻ vẫn đang trên hành trình học cách giao tiếp và trưởng thành về cảm xúc.
Với sự kiên nhẫn, tình yêu thương và sự định hướng đúng đắn, cha mẹ hoàn toàn có thể biến những khoảnh khắc tưởng chừng khó chịu ấy thành bài học quý giá, giúp con trưởng thành hơn và biết trân trọng những nỗ lực của gia đình.
