Bữa cơm thiếu thốn với mì tôm và mèn mén của các em học sinh vùng cao

Cô giáo Nguyễn Thị Tho, Hiệu trưởng Trường Phổ thông Dân tộc Bán trú Tiểu học Mậu Duệ B cho biết, các em học sinh ở điểm trường lẻ sẽ không có chế độ ăn trưa. Vậy nên mỗi em sẽ phải đem đồ ăn tới trường, nhà có gì thì mang nấy, thường thì là mèn mén và rau cải.

Những năm gần đây, các trường lớp tại vùng sâu vùng xa đã ngày càng được nhà nước và người dân quan tâm, ủng hộ. Tuy nhiên, dù được đầu tư về cơ sở vật chất hết sức mạnh mẽ, song nhiều điểm trường ở vùng núi cao vẫn còn khó khăn vô cùng. Đến cả những bữa ăn tại trường cũng thiếu thốn, đơn sơ đến chạnh lòng.

Điểm trường tại xã Mậu Duệ, tỉnh Hà Giang thiếu thốn trăm bề. (Ảnh: Chụp màn hình chương trình Việc Tử Tế)

Mới đây, chương trình Việc Tử Tế đã chia sẻ câu chuyện của thầy cô và các em học sinh tại điểm trường xã Mậu Duệ, huyện Yên Minh, tỉnh Hà Giang. Nơi đây có 95% dân tộc Mông, 5% dân tộc Cờ Lao và 5% dân tộc Giáy. Cuộc sống tại nơi đây gian khổ trăm bề nhưng cả học trò và thầy cô đều cố gắng đến trường, hoàn thành giấc mơ con chữ.

Con đường đi học của các bé vô cùng khó khăn, trên tay là túi ni lông đựng đồ ăn mang từ nhà đi. (Ảnh: Chụp màn hình chương trình Việc Tử Tế)

Trường Phổ thông Dân tộc Bán trú Tiểu học Mậu Duệ B gồm có học sinh tại 7 xóm vùng cao đặc biệt khó khăn của xã. Hiện tại, trường có 1 điểm trường chính và 6 điểm trường lẻ. Tại những điểm trường lẻ, để đến được lớp học, các em học sinh lớp 1-2 ngày ngày phải vượt qua những cung đường mòn gập ghềnh, đi bộ qua 3-4 ngọn núi, trên tay lỉnh kỉnh nào là rau, mèn mén (cơm ngô) và chai nước lọc.

Những đôi dép tổ ong nhỏ bé dính đầy bùn đất trên đường tới trường được xếp gọn gàng ngoài cửa lớp. (Ảnh: Việc Tử Tế)

Cô giáo Nguyễn Thị Tho, Hiệu trưởng Trường Phổ thông Dân tộc Bán trú Tiểu học Mậu Duệ B cho biết, các em học sinh ở điểm trường lẻ sẽ không có chế độ ăn trưa. Vậy nên mỗi em sẽ phải đem đồ ăn tới trường, nhà có gì thì mang nấy, thường thì là mèn mén và rau cải. Thỉnh thoảng nếu thầy cô trong trường xin được chút lạc, cá mắm hay gói mì tôm thì bữa ăn của các em mới được cải thiện. 

Mì tôm là được các thầy cô trong trường “tài trợ”. (Ảnh: Việc Tử Tế)
Còn rau xanh thì đều do các em bé học sinh mang đi. (Ảnh: Việc Tử Tế)

“Cứ tầm 10 giờ là tôi lại chuẩn bị nấu canh cho các con. Điểm trường không có bếp ăn riêng cho học sinh nên mượn tạm mái hiên của nhà dân. Dù nắng hay mưa thì cũng chỉ có nấu ở đây. Bữa trưa của các em chủ yếu là mèn mén ăn với rau cải, còn món khoái khẩu của học sinh ở đây là mì tôm nấu với rau cải", thầy giáo Lê Đình Thi, giáo viên tại một trong 6 điểm trường chia sẻ với Việc Tử Tế.

Cuộc sống khó khăn nhưng thầy cô luôn cố gắng mang đến cho các em sự đầy đủ nhất có thể. (Ảnh: Việc Tử Tế)

Với thầy cô, “bám bản” giúp học sinh chính là một niềm hy vọng để cuộc sống của các em có thể tươi sáng hơn. Tuy nhiên, họ vẫn ước mong rằng ở những điểm lẻ khó khăn sẽ có những bữa cơm đầy đủ chất dinh dưỡng và 1 gian bếp kiên cố để nấu ăn cho các em. Thế nhưng ước mong ấy chẳng biết bao giờ mới có thể thành hiện thực.

Không chén đũa cũng chẳng có bát, các em học sinh cùng nhau ăn chung một thau đựng mì tôm. (Ảnh: Việc Tử Tế)
Với nhiều người đây chỉ là bữa ăn bình thường, nhưng với các bé vùng cao, đây lại chính là món khoái khẩu mà các em mong muốn. (Ảnh: Việc Tử Tế)

Niềm vui ngày khai giảng chưa qua thì những nỗi lo đã ập đến, gần 1 tháng trôi qua, tại các điểm trường lẻ ở vùng cao, các em học sinh vẫn đang gặp rất nhiều khó khăn để bắt đầu năm học mới. 

Mong rằng câu chuyện của các em sẽ đến gần hơn với độc giả, để những mạnh thường quân có thể chung tay giúp đỡ, hỗ trợ việc xây dựng bếp nấu và bữa ăn có thịt cho học sinh tại các điểm trường khó khăn trên xã Mậu Duệ, tỉnh Hà Giang.

Chắc hẳn rất nhiều người khi xem những hình ảnh này sẽ không kìm được cảm thấy chạnh lòng. Chứng kiến bữa ăn đơn sơ, giản dị đến thiếu thốn của các em nhỏ mới thấy rằng bản thân mình còn hạnh phúc và may mắn biết nhường nào. Cuộc sống của những em nhỏ vùng cao còn nhiều khó khăn như thế, nhiều thiếu thốn tới vậy nhưng các em vẫn đang nỗ lực hết mình cho một tương lai tươi sáng hơn, tốt đẹp hơn. Hy vọng rằng các bé, các thầy cô sẽ luôn mạnh khỏe để có thể mang con chữ đến với trẻ em vùng cao.