Nữ nhân viên chăm sóc giấc ngủ ngàn thu cho gia đình tử nạn trong vụ máy bay MH17 kể về giấc mơ xúc động

Nhiều năm sau thảm kịch MH17, phần mộ của 3 mẹ con người Việt vẫn thường xuyên có người ghé thăm, hương khói. Những người làm công việc chăm sóc mộ phần tại Lạc Hồng Viên cũng dành cho gia đình này một tình cảm đặc biệt.

Nữ nhân viên chăm sóc giấc ngủ ngàn thu cho gia đình tử nạn trong vụ máy bay MH17 kể về giấc mơ xúc động

Ngôi mộ đặc biệt trong nghĩa trang lưng đồi

Tại Công viên Tâm linh Lạc Hồng Viên (TP Hòa Bình), giữa hàng nghìn phần mộ, có một khu mộ gia đình luôn khiến những người làm việc tại đây chú ý. Đó là nơi an nghỉ của một gia đình gồm 4 người, trong đó có 3 mẹ con chị Nguyễn Ngọc Minh (Hà Nội), những người thiệt mạng trong vụ máy bay MH17 của Malaysia Airlines r:ơi năm 2014.

Theo những người chăm sóc nghĩa trang, phần mộ này có đủ 4 thành viên trong gia đình cùng yên nghỉ. Ở vị trí trung tâm là phần mộ của chị Nguyễn Ngọc Minh và người chồng là anh Đặng Quốc Thắng, qua đời từ năm 2013. Hai bên là phần mộ của các con, cháu Đặng Minh Châu và Đặng Quốc Duy.

Hình ảnh trên di ảnh của cả gia đình đều rạng rỡ, tươi cười. Với những người thường xuyên đi qua nơi này, đó là một khung cảnh vừa ấm áp vừa khiến người ta không khỏi xót xa khi biết câu chuyện phía sau.

Chị Nguyễn Thị Định, 47 tuổi, quê Hòa Bình, đã có thời gian dài làm công việc chăm sóc các phần mộ tại đây. Trong số những ngôi mộ mình phụ trách, chị đặc biệt gắn bó với phần mộ của gia đình chị Minh.

Mỗi ngày, sau khi bắt đầu công việc, chị thường thắp một nén hương trước phần mộ rồi mới tiếp tục công việc. Khi có thời gian rảnh, chị lại đến kiểm tra, nhặt cỏ hoặc dọn những phần cây lá đã héo.

Chị Định kể, thời gian đầu nhận chăm sóc khu mộ, chị không biết những người nằm dưới đó có liên quan đến vụ máy bay MH17. Chỉ sau khi người thân của gia đình đến thăm và nhìn vào những bức di ảnh, chị mới biết câu chuyện của họ.

Từ đó, tình cảm của chị dành cho phần mộ ngày càng trở nên đặc biệt. Có những lúc ngồi nghỉ bên mộ, nhìn vào di ảnh của những người đã mất, chị không khỏi xúc động và r:ơi nước mắt.

Theo chị Định, người thân của gia đình chị Minh vẫn thường xuyên trở lại thăm viếng. Mỗi lần đến, họ đều thân thiện, trò chuyện và gửi lời cảm ơn tới những người ngày ngày chăm sóc nơi yên nghỉ của gia đình.

Điều khiến chị nhớ nhất là mỗi lần ra về, người thân dường như đều rất lưu luyến. Không chỉ gia đình, những người xa lạ khi đi ngang qua cũng đôi lúc dừng lại. Suốt nhiều năm, khu mộ luôn có người đến thắp hương nên bát hương trước phần mộ của 3 mẹ con chị Minh hiếm khi vắng khói.

Giấc mơ thấy mình đang trên mộ

Không chỉ chị Định, nhiều người làm việc lâu năm tại nghĩa trang cũng có những câu chuyện riêng với nghề. Chị Nguyễn Thu Hiền, 36 tuổi và chị Hà Thị Hồng, 44 tuổi đều đã có khoảng thời gian hàng chục năm gắn bó với công việc chăm sóc mộ phần.

Theo các chị, đây không phải công việc mà ai cũng dễ dàng làm được. Người mới bắt đầu thường có tâm lý e ngại, thậm chí chỉ nghe nhắc đến công việc đã cảm thấy sợ. Bởi vậy, họ cho rằng để theo nghề lâu dài cần có một chữ “duyên”.

Chị Hiền nhớ lại khoảng thời gian đầu mới vào làm. Những tuần đầu tiên, nỗi sợ khiến chị nhiều lần nằm mơ thấy mình vẫn đang làm việc giữa nghĩa trang.

Sau đó, chị tự nhủ công việc mình làm là công việc tử tế, không làm điều gì sai trái nên không có lý do phải sợ. Khi suy nghĩ thay đổi, chị dần thích nghi và gắn bó với công việc.

Điều từng khiến chị buồn nhất lại là cách một số người nhìn nhận nghề nghiệp của mình.

“Với người thân thì không ai nói gì, nhưng với người không hiểu chuyện họ ngại tiếp xúc với mình, tết nhất thậm chí còn tránh vì kiêng gặp người làm việc ở nghĩa trang. Lúc đầu tôi hơi chạnh lòng, nhưng mãi rồi cũng quen”, chị Hiền chia sẻ.

Còn chị Hà Thị Hồng cho rằng quá trình làm việc đã khiến bản thân thay đổi quan niệm về việc chăm sóc mộ phần. Theo chị, nơi người đã khuất yên nghỉ cũng cần được chăm sóc thường xuyên giống như một ngôi nhà.

“Hiện nhiều nơi vẫn có quan niệm dọn mộ phần phải đợi đến ngày hay dịp thanh minh, tảo mộ nhưng điều đó là không đúng, bởi nơi ở của các cụ cũng như nhà cửa của mình. Nếu hỏng thì phải sửa, có cỏ rác hay cây cối um tùm thì phải dọn dẹp, chứ không thể ngồi đợi đến ngày, tới dịp mới đến dọn được”, chị Hà Thị Hồng chia sẻ.

Công việc này cũng không có ngày nghỉ cố định. Ngay cả những dịp lễ, Tết, những người chăm sóc nghĩa trang vẫn phải thay nhau trực. Có những thời điểm lượng người đến thắp hương đông, họ còn phải làm việc xuyên Tết để bảo đảm các phần mộ được sạch sẽ, gọn gàng.

Với họ, chăm sóc nơi yên nghỉ của người đã khuất không đơn thuần là một công việc kiếm sống. Đó còn là trách nhiệm cần được thực hiện bằng sự cẩn trọng và chân thành.

“Mỗi người mỗi việc, với chúng tôi làm công việc này ngoài cái duyên thì đó còn là trách nhiệm với những người đã khuất. Hơn thế nữa, làm việc này phải thật thà, phải có tâm sáng mới làm được, vì chúng ta có thể dối trá với người sống chứ không thể làm vậy với người đã khuất”, chị Hồng tâm sự.

Tác giả: Ngọc Phạm

Theo Tạp chí Sở hữu Trí tuệ và Sáng tạo (Đăng 21/8/2026 | 9h02)