Người đàn ông để con trai làm shipper vì câu nói: 'Học không giỏi thì đi giao đồ ăn': Sau 20 ngày nhận kết quả bất ngờ
Với 100 tệ được bố đưa làm vốn khởi đầu, cậu bé 14 tuổi phải tự tính toán chi phí xăng xe, ăn uống trong ngày, trong khi người cha chỉ đảm nhận việc lái xe.
Thời gian gần đây, loạt video ghi lại hành trình anh Hác, một người cha ở Nghĩa Ô (Chiết Giang, Trung Quốc), đưa con trai đi giao đồ ăn trong những ngày hè nóng bức nhận được sự quan tâm của nhiều người.
Câu chuyện bắt đầu khoảng một tháng trước, khi cậu con trai buột miệng nói với cha, vừa có phần hờn dỗi vừa nghiêm túc: “Học không giỏi thì cùng lắm con đi giao đồ ăn”.
Với cậu bé 14 tuổi, đó không đơn thuần là một lời nói trong lúc nóng giận. Cậu bé chia sẻ với Cover News: “Lúc đó cháu nghĩ thành tích học tập của mình không tốt, cũng không có kỹ năng gì đặc biệt. Trong khi đó, giao đồ ăn là một con đường có thể kiếm sống, nên cháu muốn thử”.
Nếu là trước kia, có lẽ anh Hác sẽ ngay lập tức bác bỏ suy nghĩ của con và bắt đầu giải thích, khuyên bảo. Tuy nhiên, nhiều năm áp dụng phương pháp giáo dục mang tính áp đặt khiến quan hệ giữa hai cha con dần rơi vào bế tắc. Sau thời gian dài bàn bạc với vợ, anh quyết định để con tự trải nghiệm công việc giao đồ ăn thay vì chỉ nói lý thuyết.
Hai cha con thống nhất một số quy tắc chặt chẽ. Anh Hác đưa cho con 100 tệ (gần 388 nghìn đồng) làm khoản vốn ban đầu. Cậu bé phải tự trang trải tiền xăng và chi phí cho 3 bữa ăn mỗi ngày. Số tiền kiếm được sau khi hoàn thành các đơn hàng sẽ được tính vào cuối ngày và tiếp tục dùng làm vốn cho ngày kế tiếp.
“Con trai tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm nhận đơn, lên kế hoạch tuyến đường, giao tiếp với nhà hàng và khách hàng. Ngoài việc hướng dẫn trong ngày đầu tiên, sau đó tôi chỉ đóng vai trò là người lái xe máy, hoàn toàn không can thiệp vào các quyết định của con”, anh Hác cho biết.
Điều khiến người cha bất ngờ là sau ngày đầu tiên, cậu bé không hề than mệt hay phàn nàn về sự vất vả. Trái lại, cậu tỏ ra khá hào hứng và sáng sớm hôm sau đã giục cha tiếp tục ra ngoài giao hàng.
Anh Hác nhận thấy sự thích thú của con dường như không chỉ xuất phát từ chuyện kiếm tiền. Đó còn giống cảm giác nhẹ nhõm khi cậu bé tạm thời rời khỏi áp lực học tập.
Trong quá trình trải nghiệm, cậu bé cũng từng bước tìm được cách làm việc hiệu quả hơn. Ban đầu, cậu chỉ chạy từng đơn, có khi phải đi 4 - 5km nhưng chỉ kiếm được 2 - 3 tệ (khoảng 8 - 11 nghìn đồng). Sau đó, cậu học cách ghép những đơn hàng có cùng tuyến đường để tăng thu nhập.
Những tình huống từng khiến cậu hoảng hốt như điện thoại nóng lên hoặc không tìm được địa chỉ cũng dần được xử lý. Cậu tự tìm cách làm mát điện thoại và kiên nhẫn tìm đường thay vì luống cuống như trước.
Có lần, điện thoại bất ngờ gặp sự cố khi cậu đang trên đường giao hàng. Anh Hác không lập tức ra tay giúp đỡ. Cậu bé phải tự mình cầm đồ ăn, sốt ruột vì không biết xử lý thế nào nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc bỏ cuộc vì đã nhận giao thì phải giao cho người ta, dù có bị trễ giờ hay không.
Cuối cùng, cậu vẫn tìm được địa chỉ và hoàn thành đơn hàng. Khách hàng cũng không trách móc. Nhắc lại sự việc, cậu bé không giấu được vẻ tự hào.
Để không ảnh hưởng đến việc học, thời gian giao hàng sau đó được hai cha con điều chỉnh từ 12 tiếng mỗi ngày xuống còn nửa ngày. Buổi sáng, cậu bé học thuộc bài; khoảng 10 giờ bắt đầu ra ngoài giao hàng và đến 3 - 4 giờ chiều trở về để tiếp tục làm bài tập. Tính đến ngày 10/8, cậu đã trải qua khoảng 20 ngày với công việc này.
Thành quả lớn nhất là mối quan hệ cha con thay đổi
Ban đầu, anh Hác cho rằng trải nghiệm này sẽ giúp con hiểu được giá trị của việc học. Tuy nhiên, điều quý giá nhất mà anh nhận lại lại là sự thay đổi trong tình cảm giữa hai cha con sau những ngày cùng nhau rong ruổi trên đường.
Trước khi bắt đầu trải nghiệm, quan hệ của họ từng gần như đóng băng. Anh Hác kể rằng từ khi con trai học lớp 7, anh bắt đầu trực tiếp kèm cặp việc học. Anh quen với cách giáo dục áp đặt, thường trực tiếp nói cho con biết nên làm thế nào nhưng ít chú ý đến khả năng tiếp nhận của con.
Theo thời gian, cậu bé ngày càng khó chịu với cha. Hai cha con từng ở trong tình trạng “nhìn thấy nhau là phiền”, gần như không trò chuyện khi ở nhà.
Thế nhưng, những ngày cùng ngồi trên chiếc xe máy nhỏ hẹp để giao hàng lại tạo ra cơ hội để họ gần nhau hơn. Từ những chuyện xảy ra trong ngày đến những mâu thuẫn và hiểu lầm trước đây, hai cha con có thêm thời gian để chia sẻ.
“Mỗi ngày hai người đều ở cùng nhau cố định như vậy, muốn không nói chuyện nhiều cũng khó. Nói về chuyện trước đây, chuyện hiện tại, những việc cả hai từng cùng chứng kiến, nói về quan điểm và suy nghĩ của mỗi người. Cứ trò chuyện như vậy, khoảng cách trong lòng cũng dần gần lại”, anh Hác nói.
Ngày thứ tư của hành trình là thời điểm khiến anh Hác xúc động nhất. Sau nhiều ngày liên tục chạy ngoài đường và không nghỉ ngơi đầy đủ, vai anh bắt đầu đau nhức, thể lực cũng giảm sút. Trong lúc trò chuyện, anh thuận miệng hỏi con trai: “Mấy ngày đi giao đồ ăn có chuyện gì khiến con không thoải mái không?”.
Cậu bé lập tức đáp: “Mấy hôm nay bố không nghỉ ngơi đủ, trong lòng con thấy rất khó chịu”. Với anh Hác, sự quan tâm ấy khiến những vất vả đã trải qua trở nên xứng đáng.
Những thay đổi khác cũng dần xuất hiện trong sinh hoạt hàng ngày. Trước đây, mỗi khi con giận dỗi, người cha thường phải dỗ dành. Trong quá trình kèm con học, chỉ cần không hài lòng, cậu bé cũng lập tức phản ứng. Hiện tại, khi cùng giải bài, cậu đã có thể lắng nghe. Hai cha con vẫn tranh luận nếu có quan điểm khác nhau, nhưng không còn thái độ chống đối như trước.
“Thu hoạch lớn nhất chính là mối quan hệ giữa tôi và con trai đã dịu đi”, anh Hác thừa nhận. Với người cha, đây là kết quả ngoài dự tính nhưng cũng là điều đáng quý nhất.
Về phía cậu bé, em cũng thừa nhận: “Trước đây cháu không thích bố lắm, cũng gần như không nói chuyện với bố. Bây giờ cháu sẽ chủ động nói chuyện và đùa với bố”. Khi được hỏi hai cha con thường trò chuyện về điều gì trên đường, cậu chỉ úp mở: “Một vài câu chuyện giữa đàn ông với nhau”.
Nhiều cư dân mạng đánh giá trải nghiệm này là một cách “giáo dục bằng cách để con chịu khổ” hiệu quả. Tuy nhiên, anh Hác lại cho rằng mọi chuyện đã “đi chệch hướng” ngay từ mục tiêu ban đầu.
Kế hoạch của hai vợ chồng ban đầu khá rõ ràng: muốn con hiểu rằng kiếm được vài đồng từ việc giao đồ ăn trong những ngày nóng nhất năm không hề dễ dàng, qua đó nhận ra học tập là con đường nhẹ nhàng hơn. Thế nhưng, sau trải nghiệm thực tế, cậu bé lại không cho rằng công việc giao đồ ăn quá khó để chịu đựng.
Dù vậy, chính cậu cũng bắt đầu nhìn nhận khác về “lối thoát” từng nghĩ tới trong trường hợp học không tốt là đi giao đồ ăn: “Bởi vì giao đồ ăn khá vất vả. Đi trên đường bị nắng chiếu rất khó chịu. Trước đây cháu không để ý nhiều đến công việc này, nhưng bây giờ cháu khá khâm phục những người giao đồ ăn”.
Anh Hác cho biết trước đây, khi gặp một bài toán khó, con trai thường bỏ qua hoặc lên mạng tìm đáp án rồi chép lại. Tuy nhiên, hôm qua, cậu đã nói với mẹ: “Bình thường gặp bài này mà không biết làm thì con bỏ luôn, lười tìm hiểu. Nhưng bây giờ không biết làm bài này, con thấy hơi áy náy”.
Theo người cha, sự kiên trì và tinh thần không bỏ cuộc hình thành trong những ngày chạy đơn có thể đã tác động đến con trai theo một cách mà chính cậu chưa nhận ra.
Khi những video ghi lại trải nghiệm của hai cha con được chia sẻ rộng rãi và xuất hiện trên nhiều phương tiện truyền thông, câu chuyện cũng kéo theo những ý kiến trái chiều. Một số người đánh giá cao cách giáo dục của anh Hác, trong khi những người khác đặt vấn đề về việc trẻ vị thành niên đi giao đơn, lo ngại cậu bé có thể yêu thích công việc này và xao nhãng chuyện học.
Anh Hác nói những bình luận trên không khiến anh quá bận tâm. Điều anh quan tâm hơn là con trai có thể bị tác động bởi những ý kiến từ bên ngoài.
Người cha cũng không hướng đến việc trở thành người nổi tiếng trên mạng nhờ câu chuyện này. Tài khoản của anh chủ yếu dùng để ghi lại cuộc sống thường ngày. Khi tình hình học tập của con tạm ổn, hai cha con tiếp tục hoàn thành những ngày còn lại, khép lại trọn vẹn trải nghiệm 30 ngày.
Bước vào năm học mới, kỳ vọng của anh Hác dành cho con cũng trở nên nhẹ nhàng hơn. Nếu trước đây người cha đặt ra không ít yêu cầu, hiện tại anh đồng tình với một quan niệm: “Cây hãy là cây, hoa hãy là hoa”.
Anh Hác nói thêm: “Chúng tôi làm hết trách nhiệm của mình, mang đến cho con nền giáo dục tốt nhất, như vậy đã là hoàn hảo rồi. Còn con sẽ lớn lên thành người như thế nào, đó là chuyện của chính con”.
Tác giả: Phạm Thu Phương
Theo Tạp chí Sở hữu Trí tuệ và Sáng tạo (Đăng 21/08/2026 | 15:39)
