Cụ ông thấy mệt ghé quán xin ghế ngồi nhờ rồi ra đi mãi mãi, gia đình đòi quán phải bồi thường gần 400 triệu
Một chủ cửa hàng ở Trung Quốc gọi cấp cứu, hỗ trợ cụ ông bất ngờ ngấ.t xỉ.u trước cửa nhưng sau đó lại bị gia đình người này yêu cầu bồi thường 100.000 NDT.
Sự việc xảy ra tại Hành Dương, tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc, đang thu hút sự chú ý khi người chủ cửa hàng được xác định không có lỗi nhưng cuối cùng vẫn phải bỏ tiền để giải quyết tranh chấp.
Từ người giúp đỡ thành người bị yêu cầu bồi thường
Ngày 17/8, tại Hành Dương, tỉnh Hồ Nam, một cụ ông có nhiều bệnh nền bất ngờ ngấ.t x.ỉu trước cửa một cửa hàng. Chứng kiến sự việc, vợ chồng chủ cửa hàng lập tức chạy đến hỗ trợ. Hai người đồng thời gọi xe cấp cứu 120 và đưa cụ ông lên xe để được điều trị. Tuy nhiên, tình trạng sức khỏe của cụ ông nhanh chóng chuyển biến xấ.u. Dù được cấp cứu, cụ không qua khỏi do tình trạng bệnh lý nghiêm trọng.

Sự việc tưởng như chỉ là một t.ai nạ.n đáng tiếc sau đó lại trở thành tranh chấp khi gia đình cụ ông yêu cầu vợ chồng chủ cửa hàng bồi thường 100.000 NDT, tương đương gần 390 triệu đồng.
Theo phía gia đình, sự việc xảy ra ngay trước cửa hàng và chủ cửa hàng là người trực tiếp hỗ trợ cụ ông sau khi ông ngấ.t xỉ.u. Vì vậy, gia đình cho rằng chủ cửa hàng cần phải chịu trách nhiệm nhất định đối với hậu quả xảy ra.
Ông Li, chủ cửa hàng, cho biết vợ chồng ông hiểu nỗi đa.u của gia đình sau khi mấ.t người thân. Trong quá trình hòa giải, hai người từng chủ động đề nghị hỗ trợ khoảng 2.000-3.000 NDT, tương đương khoảng 7 đến hơn 11 triệu đồng, như một khoản tiền chia buồn, xuất phát từ thiện chí và sự cảm thông. Tuy nhiên, gia đình cụ ông không chấp nhận đề nghị này mà tiếp tục yêu cầu khoản bồi thường 100.000 NDT, gần 390 triệu đồng.

Theo lời ông Li, gia đình cụ ông còn dọa sẽ đưa thi thể cụ ông đến trước cửa hàng nếu yêu cầu không được đáp ứng. Điều này khiến vợ chồng ông lo ngại hoạt động kinh doanh có thể bị ảnh hưởng. Trước tình huống phát sinh ngoài dự kiến, vợ chồng ông Li buộc phải đối mặt với tra.nh chấ.p và tìm cách xác định nguyên nhân cũng như trách nhiệm của các bên. Cơ quan chức năng sau đó tiến hành kiểm tra camera an ninh, hồ sơ bệnh án cùng các tài liệu liên quan để làm rõ sự việc. Kết quả cho thấy cụ ông không qua khỏi do bệnh lý cấp tính của bản thân, không phải do hành động hay sơ suất của chủ cửa hàng.

Trong quá trình xảy ra sự việc, vợ chồng ông Li đã kịp thời hỗ trợ cụ ông và gọi xe cấp cứu. Sau khi xem xét các tình tiết, cơ quan chức năng xác định chủ cửa hàng không có lỗi và không phải chịu trách nhiệm bồi thường theo quy định pháp luật.
Không có lỗi nhưng vẫn bỏ tiền giải quyết tranh chấp
Dù được xác định không có trách nhiệm pháp lý, ông Li vẫn phải đứng trước lựa chọn khó khăn: tiếp tục tranh chấp để bảo vệ quyền lợi hay chấp nhận thỏa hiệp nhằm sớm ổn định hoạt động kinh doanh. Cuối cùng, vợ chồng ông quyết định hỗ trợ gia đình cụ ông 19.000 NDT, tương đương gần 74 triệu đồng, để khép lại vụ việc. Đây được xem là khoản hỗ trợ mang tính nhân đạo, không phải khoản bồi thường bắt buộc do ông Li có lỗi.
Sau sự việc, vợ ông Li cho biết hai vợ chồng ban đầu chỉ muốn giúp một người gặp nạn. Việc hành động xuất phát từ thiện ý nhưng cuối cùng vẫn phải bỏ tiền để giải quyết tranh chấp khiến bà cảm thấy hụt hẫng và day dứt trong thời gian dài.
Theo quy định, người chủ động cứu giúp người khác trong tình huống khẩn cấp sẽ không phải chịu trách nhiệm nếu việc cứu giúp không gây ra thiệ.t h.ại do lỗi của mình. Nói cách khác, pháp luật không yêu cầu một người bình thường phải chịu trách nhiệm chỉ vì họ đã đưa tay giúp đỡ người gặp nạn. Quy định này nhằm khuyến khích mọi người hỗ trợ nhau khi xảy ra tình huống khẩn cấp, thay vì lo sợ việc giúp người khác có thể khiến bản thân gặp rắc rối về sau.

Đối với trường hợp của ông Li, ông không phải bác sĩ và cũng không có chuyên môn để điều trị cho cụ ông. Khi phát hiện cụ ông ngất xỉu, vợ chồng ông nhanh chóng hỗ trợ và gọi xe cấp cứu. Những hành động này được xem là cách xử lý phù hợp với khả năng của một người bình thường. Chủ cửa hàng chỉ có thể phải chịu trách nhiệm nếu cụ ông gặp nạn do một ngu.y hi.ểm tồn tại trong cửa hàng, chẳng hạn sàn nhà trơn trượt, thiết bị hỏ.ng hó.c hoặc một yếu tố mấ.t an toàn khác thuộc trách nhiệm quản lý của cửa hàng. Trong trường hợp này, cụ ông đột ngột phát bệnh rồi ngấ.t xỉ.u, nguyên nhân không xuất phát từ cửa hàng.
Vì vậy, điều khiến vụ việc được quan tâm không chỉ là khoản tiền 19.000 NDT mà vợ chồng ông Li phải bỏ ra để giải quyết tranh chấp, mà còn là câu hỏi liệu những người chứng kiến tình huống tương tự có còn dám giúp đỡ người gặp nạn hay không. Một người có thể không làm gì sai nhưng vẫn phải mấ.t tiền và thời gian để giải quyết tranh chấp chỉ vì đã chủ động cứu giúp người khác. Việc gia đình cụ ông đau buồn sau khi mấ.t người thân là điều dễ hiểu và cần được cảm thông. Tuy nhiên, trách nhiệm của mỗi bên vẫn cần được xác định dựa trên nguyên nhân sự việc và các chứng cứ liên quan.
Trong trường hợp không có lỗi từ phía người cứu giúp, việc yêu cầu họ chịu trách nhiệm chỉ vì đã có mặt và hỗ trợ người gặp nạn có thể tạo ra tâm lý e ngại trong cộng đồng.
Tác giả: Bảo Thoa
Theo Tạp chí Sở hữu trí tuệ & Sáng tạo (Đăng ngày 25/08/2026| 09:16)
