Hai bạn nữ mua 3 vé nhưng chỉ ngồi 2 ghế, không chịu nhường chỗ: Người phụ nữ gọi nhân viên tàu và cái kết
Một tình huống trên chuyến tàu ở Trung Quốc đang gây tranh luận: khi ghế đã được mua nhưng để trống, hành khách khác có nên được ngồi nhờ hay không?
Ngày 18/8, một sự việc xảy ra trên chuyến tàu đi qua địa phận Giang Tô (Trung Quốc) thu hút sự chú ý. Hai cô gái ở độ tuổi vị thành niên đã mua 3 vé ghế cứng liền nhau cho một hành trình dài. Sau khi lên tàu, họ ngồi ở hai ghế phía ngoài, còn ghế giữa được dùng để đặt đồ ăn vặt, ba lô cùng một số vật dụng cá nhân.
Trong cùng toa, một người phụ nữ mua vé đứng. Nhận thấy ghế giữa hai cô gái không có người sử dụng, người này đến đề nghị họ dọn đồ để mình ngồi nhờ.
Hai cô gái lịch sự từ chối. Theo họ, việc mua đủ 3 chỗ nhằm giúp cả hai có không gian thoải mái hơn trong chuyến đi dài, đồng thời số đồ ăn và vật dụng mang theo cũng được đặt trên ghế còn lại. Vì vậy, họ không muốn cho người khác sử dụng chỗ ngồi này.
Không đồng tình với câu trả lời, người phụ nữ cho rằng khi ra ngoài, mọi người nên giúp đỡ nhau lúc gặp khó khăn. Theo bà, trong khi mình đã mệt mỏi vì phải đứng, việc để trống một ghế chỉ để đặt đồ là lãng phí. Người phụ nữ cho rằng hai cô gái nên nhường chỗ vì điều đó không gây ảnh hưởng đáng kể đến họ.
Sau khi không thể thuyết phục hai cô gái, người phụ nữ tìm nhân viên phục vụ trên tàu để nhờ can thiệp.
Nhân viên tàu sau đó kiểm tra cả 3 vé và xác nhận những tấm vé này đều hợp lệ, được mua đúng quy định. Sau khi xác minh, nhân viên cho biết đây là những chỗ ngồi của hai cô gái. Phía nhân viên chỉ có thể hỗ trợ các bên trao đổi, thương lượng, chứ không thể yêu cầu hành khách bắt buộc phải nhường ghế.
Việc hòa giải vì thế không đạt kết quả. Người phụ nữ tiếp tục đứng tại lối đi trong toa tàu.
Nhường chỗ là tình nghĩa, không phải nghĩa vụ
Toàn bộ sự việc được một hành khách ghi lại rồi đăng tải lên mạng xã hội. Video sau đó nhanh chóng thu hút sự quan tâm, kéo theo những tranh luận với hai luồng quan điểm trái chiều.
Một số người cho rằng hai cô gái không nên giữ ghế trống trong khi có hành khách phải đứng suốt hành trình. Theo nhóm ý kiến này, chỗ ngồi trên tàu là nguồn lực công cộng và việc không sử dụng ghế mà vẫn giữ lại bị xem là lãng phí.
Họ cho rằng nếu ghế đang bỏ trống, việc cho người khác ngồi nhờ trong một khoảng thời gian không phải điều quá khó khăn. Từ đó, việc từ chối bị nhận xét là thiếu sự cảm thông và ích kỷ.
Tuy nhiên, phần lớn ý kiến lại đứng về phía hai cô gái. Những người này cho rằng cả hai đã trả tiền để mua đủ 3 vé, vì vậy chỗ ngồi thuộc quyền sử dụng hợp pháp của họ.
Theo quan điểm này, sự công bằng khi sử dụng dịch vụ công cộng thể hiện ở việc mọi người đều có quyền mua vé và sử dụng dịch vụ tương ứng. Người đã trả tiền không có nghĩa vụ phải miễn phí chia sẻ phần quyền lợi của mình cho hành khách khác. Sự thuận tiện mà hai cô gái lựa chọn bỏ tiền ra để có được cũng không mặc nhiên trở thành nghĩa vụ phải chia sẻ.
Nhiều người đồng thời cho rằng cần phân biệt việc mua thêm vé để có thêm chỗ với hành vi “chiếm ghế” trên tàu. Hai trường hợp này hoàn toàn khác nhau. Một người mua đầy đủ vé rồi sử dụng chỗ ngồi theo quy định là hành vi hợp lệ. Trong khi đó, người không có vé hoặc sử dụng sai vé nhưng vẫn cố tình ngồi vào chỗ của hành khách khác và không chịu rời đi mới được xem là chiếm ghế trái quy định.
Do đó, theo các ý kiến này, việc ghế được để trống, dùng để đặt đồ đạc hay không cho người khác ngồi nhờ đều thuộc quyết định của người đã mua vé. Không thể chỉ dựa vào những điều này để cho rằng họ lãng phí chỗ hoặc chiếm ghế trái phép.
Trong khi đó, vé đứng trên tàu hỏa ở Trung Quốc chỉ cho phép hành khách sử dụng dịch vụ vận chuyển, không bao gồm một chỗ ngồi cố định. Nếu được ngồi vào ghế trống của hành khách khác thì đó là sự nhường nhịn và thiện chí, không phải quyền lợi đương nhiên đi kèm với loại vé này.
Dù vậy, sự mệt mỏi của người phụ nữ phải đứng trong suốt hành trình vẫn có thể nhận được sự đồng cảm. Nếu hai cô gái chủ động nhường ghế, đó sẽ là một hành động tử tế đáng ghi nhận. Tuy nhiên, sự tử tế là lựa chọn tự nguyện và không thể trở thành lý do để yêu cầu hay áp đặt một chuẩn mực đạo đức lên người khác.
Tác giả: Phạm Thu Phương
Theo Tạp chí Sở hữu Trí tuệ và Sáng tạo (Đăng 20/08/2026 | 13:27)
