Đáng sợ hơn cả nghiện game! Một kiểu “tẩy não mới” đang âm thầm hủy hoại trẻ em, nhưng nhiều phụ huynh hoàn toàn không nhận ra

Đây chính là cách né nồm, tránh nồm rẻ nhất hiệu quả nhất miền Bắc!

Rất nguy hiểm!

Theo báo điện tử Phụ nữ mới đưa tin "Đáng s:ợ hơn cả nghiệm game! Một kiểu “t:ẩy nã:o mới” đang âm thầm hủy hoại trẻ em, nhưng nhiều phụ huynh hoàn toàn không nhận ra" với nội dung chính như sau: 

* Tác giả: Mẹ Cà Chua - blogger chuyên về nuôi dạy con ở Trung Quốc

Vài ngày trước, tôi đọc được một bài điều tra chuyên sâu về các “nhóm hẹn ch:ế:t” của trẻ vị thành niên. Nói thật, đọc xong mà tôi thấy lạnh sống lưng. Rất nhiều phụ huynh khi nghe đến cụm từ “nhóm hẹn ch:ế:t”, phản xạ đầu tiên thường là: “Có phải bị người xấu lôi kéo không?”; “Có ai đó cố tình xúi giục chứ gì?”.

Ảnh minh hoạ

01.

1️⃣ Bắt đầu từ một “nhóm than thở”

Kiểu nhóm này chắc bạn không lạ. Cả trăm người trong một group, avatar đủ màu sắc, không ai quen ai. Điểm chung duy nhất là: ai cũng đang rất u uất. Có em than thi cử không tốt, bị bố mẹ mắng té tát.Có em bức xúc vì bị thầy cô gọi tên, làm nhục trước lớp.Có em nói mình đã cố gắng hết sức, nhưng ở nhà lúc nào cũng bị đem ra so sánh với “con nhà người ta”.

Những điều này, với người lớn, có thể chẳng phải chuyện gì to tát. Nhưng với một đứa trẻ 13-14 tuổi, đó có thể là “sự sụp đổ của cả thế giới”.

2️⃣ Những người có cảm xúc giống nhau bắt đầu tụ lại

Trong nhóm lớn, sẽ luôn có một nhóm nhỏ nhận ra rằng:cảm xúc của mình giống hệt nhau. Dần dần, họ kéo nhau sang một nhóm kín hơn.Không đông người, nhưng cảm xúc thì cô đặc ở mức cao độ. Bước này cực kỳ then chốt. Bởi từ đây, cảm xúc tiêu cực không còn bị trung hòa, mà ngược lại, liên tục bị khuếch đại.

3️⃣ Ngôn từ bắt đầu vượt ranh giới, nhưng không ai phanh lại

Trong nhóm nhỏ ấy, giới hạn lời nói ngày càng bị đẩy xa. Ban đầu chỉ là xả stress: “Tôi thật sự chịu đủ rồi"; “Tôi thấy mình vô dụng". Sau đó, bắt đầu xuất hiện những câu nửa đùa nửa dò xét: “Hay là đừng sống nữa cho xong?”; “Mọi người có từng nghĩ, ch:ế:t rồi có phải nhẹ nhõm hơn không?”. Thậm chí, có người còn gửi những meme trông như trò đùa:một hình người rơi từ trên cao xuống, kèm câu chữ: “Nhảy một cái là hết buồn".

02.

Nhiều phụ huynh đọc đến đây sẽ vô cùng hoang mang, thậm chí tức giận: “Cha mẹ sống cùng con mỗi ngày, sao có thể không thấy dấu hiệu gì?”. Nhưng sự thật là: dấu hiệu luôn tồn tại, chỉ là nhiều người đã bỏ qua.

Con học kém đi → “Lười”, “không tập trung”, “không chịu cố gắng”

Con ít nói → “Tuổi dậy thì thôi, bình thường”

Con cáu gắt, nhốt mình trong phòng → “Nổi loạn”, “làm quá”, “nghĩ nhiều”

Chúng ta, những bậc cha mẹ thường chỉ nhìn kết quả hành vi,mà không nhìn gốc rễ cảm xúc. Khi vấn đề trở nên nghiêm trọng, có gia đình còn chọn cách né tránh, phủ nhận, thậm chí đổ lỗi cho nhau. Nhưng một khi gia đình rơi vào trạng thái ấy,đứa trẻ chỉ càng cô độc hơn.

03.

Vậy cha mẹ cần làm gì để giảm áp lực, lo âu, thậm chí trầm cảm cho con? Có vài điều, thực sự cần được coi trọng.

Điều đầu tiên: Học cách “lắng nghe”, không phải “sửa sai”

Nhiều phụ huynh vừa mở miệng đã là: “Con nghĩ vậy là sai rồi"; “Sao con tiêu cực thế?”. Nhưng với một đứa trẻ đang mắc kẹt trong cảm xúc, điều con cần không phải bị chỉnh lý,mà là được đón lấy.

Bạn có thể thử nói: “Mẹ thấy dạo này con thật sự rất khó khăn"; “Con có muốn kể cho mẹ nghe chuyện gì đang xảy ra không?”. Dù bạn nghe mà chưa hiểu hết cũng không sao.Sự hiện diện của bạn, tự nó đã là một sự nâng đỡ.

Điều thứ hai: Cha mẹ phải ổn định cảm xúc của chính mình trước

Điều này cực kỳ quan trọng. Vấn đề của con không hình thành trong một ngày,và cũng không thể giải quyết trong một đêm. Nếu người lớn đã sụp đổ, tự trách, cãi vã lẫn nhau thì đứa trẻ chỉ càng mất cảm giác an toàn. Khi cần, cha mẹ đi tư vấn tâm lý không hề đáng xấu hổ. Một người lớn ổn định cảm xúc,còn giá trị hơn hàng trăm lời dạy dỗ suông.

Điều thứ ba: Để cơ thể “chuyển động” trước

Vận động, ra ngoài trời, giao tiếp thật nghe thì cũ nhưng lại rất hiệu quả cho việc chữa lành cảm xúc. Không phải để trở nên giỏi hơn,mà để cơ thể cảm nhận lại cảm giác “mình đang sống”.

Điều thứ tư: Khi cần can thiệp y tế, đừng chần chừ

Nếu trẻ trong thời gian dài: Tâm trạng u ám; Rối loạn giấc ngủ; Thường xuyên thể hiện cảm giác tuyệt vọng. Hãy nghiêm túc tìm đến đánh giá chuyên môn. Đó không phải là dán nhãn,mà là bảo vệ con.

Điều thứ năm: Cho phép con “tạm thời không giống như trước”. Nhiều đứa trẻ trong giai đoạn khủng hoảng cảm xúc sẽ trở nên: Lười biếng hơn; Thu mình; Không còn động lực; Điều đó không phải vấn đề đạo đức mà là năng lượng đã cạn kiệt. Giai đoạn này, điều con cần không phải bị kéo trở lại quỹ đạo cũ mà là được phép từ từ hồi phục.

Nếu gia đình có thể trở thành nơi an toàn, nếu cảm xúc của trẻ được coi trọng, nếu trẻ biết rằng dù tệ đến đâu vẫn có người sẵn sàng đứng bên cạnh mình thì có lẽ, rất nhiều bi kịch đã có thể được ngăn lại ngay từ lúc bắt đầu.

Báo Thanh niên Việt ngày 3/2/2026 đưa tin: "Người mẹ què chân nhặt rác nuôi con gái vào đại học: Ngày con gái cưới, bố chồng của cô bất ngờ quỳ sụp trước mặt bà", nội dung cho biết: 

Nuôi dạy một đứa trẻ chưa bao giờ là chuyện dễ dàng, nhất là khi gia đình không đủ đầy về vật chất, khi cha mẹ phải gồng mình giữa những biến cố mà cuộc đời bất ngờ đặt xuống. Có những gia đình không thể cho con cuộc sống sung túc, nhưng lại trao cho con một nền tảng bền bỉ nhất với sự kiên cường, lòng tự trọng và niềm tin rằng học tập có thể thay đổi tương lai. Chính những điều tưởng chừng âm thầm ấy lại theo con suốt cả cuộc đời.

Câu chuyện về một người mẹ ở Hồ Nam, Trung Quốc dưới đây chính là minh chứng rõ nhất cho điều đó. Người ta xót xa cho số phận của bà nhưng đồng thời cũng thán phục cách bà đã nuôi dạy con mình lớn lên giữa thiếu thốn mà vẫn giữ được nhân cách, bản lĩnh và một tương lai trọn vẹn.

Năm 1995, Lý Mai - khi ấy 28 tuổi đang làm việc tại một nhà máy dệt, vừa sinh con gái đầu lòng chưa đầy một tháng. Cuộc sống khi ấy tuy không giàu có nhưng ấm áp, chồng bà làm ở nhà máy hóa chất gần đó, hai vợ chồng chăm chỉ, yêu thương nhau, cùng nhau vun vén cho tổ ấm nhỏ. Đứa con gái bé bỏng, được đặt tên là Tiểu Nhã, trở thành niềm vui và hy vọng lớn nhất của họ.

Thế nhưng hạnh phúc ấy ngắn ngủi hơn người ta tưởng. Một ngày nọ, chồng của Lý Mai bỗng phát bệnh nặng, được chẩn đoán ung thư phổi giai đoạn cuối. Chỉ vài tháng sau, ông qua đời, để lại người vợ trẻ và đứa con còn đang bế ngửa. Ở tuổi 28, Lý Mai trở thành góa phụ, một mình đối diện với gánh nặng mưu sinh và nuôi con giữa nỗi trống trải khôn cùng.

Chưa kịp gượng dậy sau mất mát, năm 1996, một tai nạn giao thông trong đêm mưa đã khiến cuộc đời Lý Mai rẽ sang hướng khác. Trên đường tăng ca về nhà, bà bị một chiếc xe tải tông trúng. Người lái xe hoảng s:ợ bỏ trốn, để lại Lý Mai nằm bất động trên mặt đường. Tai nạn khiến chân trái của bà bị tổn thương nặng, từ đó đi lại khập khiễng suốt đời.

Người mẹ què chân nhặt rác nuôi con gái vào đại học: Ngày con gái cưới, bố chồng của cô bất ngờ quỳ sụp trước mặt bà- Ảnh 1.

Một người mẹ không đầu hàng số phận

Mất việc vì sức khỏe, không còn khả năng lao động nặng, Lý Mai buộc phải tìm mọi cách để nuôi con. Sau nhiều lần thử việc không thành, bà bắt đầu đẩy xe ba gác đi thu gom phế liệu. Công việc nặng nhọc, thu nhập bấp bênh, nhưng lại cho bà thứ quý giá nhất, đó là sự chủ động về thời gian để chăm sóc con gái.

Suốt những năm Tiểu Nhã lớn lên, hàng xóm xung quanh đều quá quen thuộc với hình ảnh một người phụ nữ khập khiễng đẩy xe ba gác từ sáng sớm đến tối muộn, tay chai sạn, lưng còng dần theo năm tháng. Nhưng trong căn nhà nhỏ ấy, bà chưa từng buông lời than thân trách phận trước mặt con.

Khi Tiểu Nhã bắt đầu đi học mẫu giáo, những câu hỏi ngây thơ nhưng đau lòng cũng xuất hiện. Có lần cô bé òa khóc vì bị bạn trêu chọc: "Lêu lêu, mẹ cậu là người nhặt rác". Lý Mai đã ôm con vào lòng, nhẹ nhàng nói rằng lao động không đáng xấu hổ, chỉ cần sống đàng hoàng và học tập tử tế thì không ai có quyền coi thường.

Chính cách nói ấy, cách người mẹ chọn để dạy con đối diện với nghèo khó, đã âm thầm định hình nhân cách của Tiểu Nhã. Cô bé trở nên trầm lặng, ít đòi hỏi, luôn cố gắng học giỏi để không phụ công mẹ. Thành tích học tập của Tiểu Nhã liên tục đứng top đầu, còn Lý Mai thì ngày càng già trước tuổi vì lao lực.

Năm 18 tuổi, Tiểu Nhã thi đỗ vào một trường đại học trọng điểm với thành tích xuất sắc. Tấm giấy báo trúng tuyển được Lý Mai cầm trên tay mà nước mắt không ngừng rơi. Nhưng niềm vui nhanh chóng đi kèm nỗi lo khi học phí và sinh hoạt phí là con số quá lớn đối với một người thu gom phế liệu.

Lý Mai chọn cách làm việc nhiều hơn, dậy sớm hơn, về muộn hơn. Có những ngày chân đau đến mức không đứng vững, nhưng bà vẫn cố gắng đẩy xe đi hết con phố này đến con phố khác. Bà từ chối để con bỏ học hay chọn trường thấp hơn vì tiết kiệm chi phí, bởi với bà, giáo dục là con đường duy nhất giúp con thoát khỏi vòng lặp nghèo khó.

Người mẹ què chân nhặt rác nuôi con gái vào đại học: Ngày con gái cưới, bố chồng của cô bất ngờ quỳ sụp trước mặt bà- Ảnh 2.

Suốt thời gian đại học, Tiểu Nhã vừa học vừa làm thêm, nhưng luôn giấu mẹ những khó khăn của mình. Cô bé lớn lên từ chính sự hy sinh lặng lẽ ấy, hiểu rằng thành công của bản thân không chỉ là cho mình, mà còn là câu trả lời cho cả cuộc đời vất vả của mẹ.

Đám cưới và khoảnh khắc không ai ngờ tới

Năm Tiểu Nhã lập gia đình, hôn lễ được tổ chức tại một khách sạn lớn. Lý Mai lần đầu tiên trong đời mặc một bộ đồ mới, tập đi đứng cẩn thận để không làm con gái xấu hổ. Trong khoảnh khắc cả hai bên gia đình cùng bước lên sân khấu, cha chồng của Tiểu Nhã, tức ông thông gia của Lý Mai - ông Trương Kiến Quốc bỗng tái mặt khi nhìn thấy mẹ cô dâu.

Hóa ra ông chính là người đã gây ra vụ tai nạn năm xưa rồi bỏ trốn trong đêm mưa.

Giữa không gian trang trọng của lễ cưới, ông bất ngờ quỳ xuống xin lỗi, thú nhận lỗi lầm đã giấu kín suốt 19 năm. Cả hội trường sững sờ. Cô dâu ch:ế:t lặng khi biết sự thật về nguyên nhân khiến mẹ mình mang tật suốt đời.

Người mẹ què chân nhặt rác nuôi con gái vào đại học: Ngày con gái cưới, bố chồng của cô bất ngờ quỳ sụp trước mặt bà- Ảnh 3.

Trong khoảnh khắc ấy, Lý Mai không khóc, không trách mắng. Bà chỉ nói rằng hôm nay là ngày hạnh phúc của con, không nên để quá khứ phá hỏng tương lai của thế hệ sau. Bà chọn cách khép lại nỗi đau cũ, để con gái có thể bước vào hôn nhân với tâm thế trọn vẹn nhất.

Sau đám cưới, Trương Kiến Quốc chủ động bù đắp, mua nhà gần vợ chồng Tiểu Nhã và ngỏ ý phụ giúp Tiểu Nhã chăm sóc Lý Mai như người thân ruột thịt. Nhưng điều khiến nhiều người suy ngẫm hơn cả, không phải là sự chuộc lỗi mà là kết quả của một quá trình giáo dục bền bỉ kéo dài gần hai thập kỷ.

Lý Mai không thể cho con một tuổi thơ đủ đầy, nhưng đã cho con một bài học lớn về sống tử tế, học hành nghiêm túc và không oán trách cuộc đời. Chính những điều ấy đã giúp Tiểu Nhã trưởng thành, có sự nghiệp, gia đình và lòng biết ơn sâu sắc với mẹ.

Trong rất nhiều gia đình, con cái không chỉ thừa hưởng điều kiện sống, mà còn mang theo cách cha mẹ đối diện với nghịch cảnh. Một người mẹ kiên cường, một mái nhà dù nghèo nhưng không buông xuôi, đôi khi chính là nền tảng vững chắc nhất cho tương lai của con.

Đó mới là ý nghĩa lớn nhất của gia đình.

Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!