2 cháu đầy tháng, mẹ chồng tặng con tôi chiếc vòng bạc, con của chị dâu vòng vàng, 3 ngày sau một bất ngờ đến
Tối hôm đó, chị dâu vẫn than rằng tay đau vì đeo chiếc vòng vàng nặng quá.
Ngày 30/01/2026, Phụ nữ & pháp luật có đưa tin "2 cháu đầy tháng, mẹ chồng tặng con tôi chiếc vòng bạc, con của chị dâu vòng vàng, 3 ngày sau một bất ngờ đến" với nội dung cụ thể như sau:
Con gái tôi và con của chị dâu sinh cùng một ngày. Hai đứa bé ra đời cách nhau chưa đầy vài giờ, nên gia đình quyết định làm đầy tháng chung cho cả hai con.
Bữa tiệc không quá lớn, chỉ có người thân trong nhà và vài hàng xóm thân thiết, nhưng với tôi, đó là một ngày rất đặc biệt – không chỉ vì con gái tròn một tháng tuổi, mà còn vì một kỷ niệm mà đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ như in.
Sau khi khách khứa đã về gần hết, mẹ chồng gọi tôi và chị dâu vào phòng ngủ của bà. Dưới ánh đèn vàng hơi mờ, bà mở một chiếc hộp gỗ cũ, lấy ra hai chiếc vòng tay: một chiếc vòng vàng sáng lấp lánh, còn chiếc kia là vòng bạc, màu trầm hơn, trên thân khắc những hoa văn nhỏ đan xen rất tinh xảo.
“Hai đứa mỗi người một chiếc, coi như quà đầy tháng cho các cháu. Các con cứ đeo trước, sau này khi các cháu lớn thì trao lại cho cháu”, mẹ chồng nói, giọng nhẹ nhàng.

Ảnh minh họa
Chưa kịp để tôi phản ứng, chị dâu đã nhanh nhảu cầm chiếc vòng vàng lên, đeo ngay vào tay rồi đứng trước gương soi tới soi lui. Chị cười rất tươi: “Ôi mẹ ơi, chiếc vòng vàng này đẹp quá, con xin chiếc này nhé”.
Mẹ chồng không nói gì thêm, chỉ quay sang tôi, đưa chiếc vòng bạc còn lại. Tôi cầm chiếc vòng lên, thử đeo vào tay mình. Nó không nổi bật, không chói mắt, nhưng nhìn càng lâu lại càng thấy thanh lịch.
Tôi cười nói: “Con đeo chiếc bạc này cũng được, nhìn nhẹ nhàng mà mẹ”.
Mẹ chồng giúp tôi đeo vòng, còn dặn thêm một câu: “Vòng bạc tốt cho sức khỏe, con cố gắng đeo thường xuyên nhé”.
Mấy ngày sau đó, chị dâu tôi hầu như lần nào ra ngoài cũng đeo chiếc vòng vàng. Gặp ai chị cũng vui vẻ khoe đó là quà mẹ chồng tặng nhân dịp đầy tháng cháu. Hàng xóm bắt đầu xì xào, có người còn nói bóng gió rằng mẹ chồng tôi thiên vị. Thậm chí mẹ ruột tôi cũng gọi điện hỏi: “Có phải mẹ chồng con thương chị dâu hơn không?”.
Tôi nói là không sao, nhưng thú thật trong lòng vẫn có chút chộn rộn. Không phải vì tôi tiếc chiếc vòng vàng, mà vì tôi nghĩ mẹ chồng là người tinh tế, bà không nên để người ngoài có cớ bàn ra tán vào như vậy.
Tôi vẫn đeo chiếc vòng bạc mỗi ngày. Lạ một điều là càng đeo lâu, chiếc vòng càng sáng lên, không còn xỉn màu như lúc ban đầu.
Tối ngày thứ ba sau bữa đầy tháng, mẹ chồng gọi tôi vào phòng. Bà cầm tay tôi, vừa lau nhẹ chiếc vòng bạc vừa hỏi khẽ: “Con có nghĩ mẹ thiên vị không?”.
Tôi giật mình, vội lắc đầu.

Ảnh minh họa
Mẹ chồng xoay mặt trong của chiếc vòng bạc ra cho tôi nhìn. Ở đó có khắc hai chữ rất nhỏ: “An” và “Yên”.
“Đây là chữ ‘An’ trong tên con, thêm chữ ‘Yên’ nữa, mong con luôn bình an, yên ổn”, bà nói chậm rãi. “Chiếc vòng này là của bà cố để lại cho mẹ. Bà dặn chỉ trao cho người phụ nữ mà bà tin tưởng nhất trong gia đình”.
Tôi sững người. Tim như thắt lại.
Mẹ chồng nhìn tôi, ánh mắt hiền nhưng rất sâu: “Chị dâu con thích sự rộn ràng, chiếc vòng vàng hợp với chị ấy. Nhưng con thì khác. Mấy năm nay, con âm thầm lo toan trong nhà, chăm sóc các con, ở bên mẹ lúc mẹ ốm, chưa bao giờ than phiền nửa lời. Mẹ nhìn thấy hết”.
Bà dừng lại một chút rồi nói tiếp, giọng đầy tin tưởng: “Mẹ tin con gái con sau này lớn lên sẽ là một cô bé ngoan ngoãn, xinh đẹp và biết yêu thương người khác – bởi vì nó được nuôi dạy bởi một người mẹ rất tuyệt vời”.
Nói rồi, mẹ chồng đưa cho tôi một phong bì nhỏ, bảo đó là chút lòng của ông bà dành cho tôi và con. Tôi cầm phong bì, nhìn xuống chiếc vòng bạc trên tay, nước mắt tự nhiên rơi lúc nào không hay. Sau này khi tôi biết, trong chiếc phong bì đó là tấm thẻ tiết kiệm 1 tỷ đồng, tôi cảm thấy choáng váng.
Tối hôm đó, chị dâu vẫn than rằng tay đau vì đeo chiếc vòng vàng nặng quá. Mẹ chồng chỉ cười hiền: “Nếu đau thì tháo ra, trang sức là để làm người ta vui, không phải để làm khổ mình”.
Về sau tôi mới biết, chiếc vòng bạc ấy đã được truyền qua ba thế hệ phụ nữ trong gia đình. Nó không chỉ là một món đồ, mà là một sự gửi gắm. Khi mẹ chồng trao lại cho tôi, đó không phải là thiên vị, mà là sự tin cậy.

Ảnh minh họa
Giờ đây, tôi vẫn đeo chiếc vòng bạc ấy mỗi ngày. Nó không lấp lánh như vàng, nhưng càng đeo càng sáng. Giống như những điều thầm lặng trong gia đình này – không phô trương, nhưng bền bỉ và ấm áp.
Tôi hiểu ra rằng, mẹ chồng tôi chưa bao giờ thiên vị. Bà chỉ yêu thương mỗi người theo cách họ cần. Chị dâu tôi cần được chú ý, còn tôi cần được thấu hiểu. Và bà đã trao cho mỗi người đúng thứ đó.
Chiếc vòng bạc không nói, nhưng nó nói thay tất cả: Mẹ nhìn thấy con. Mẹ trân trọng con. Và mẹ tin con.
Ngày 03/02/2026, Phụ nữ & pháp luật có đưa tin "Tôi từ chối trông cháu, con dâu nổi giận, con trai im lặng" với nội dung cụ thể như sau:
Con trai và con dâu có thể giận tôi, trách móc tôi. Nhưng ở tuổi ngoài 60, tôi chọn nói “không” với việc trông cháu toàn thời gian – để được sống cuộc đời của chính mình, thay vì tiếp tục làm trụ cột âm thầm cho gia đình con cái.
Ngày con dâu nói thẳng với tôi: “Mẹ làm bà nội kiểu gì thế?”, tôi sững người. Không phải vì câu nói quá nặng nề, mà vì tôi hiểu, trong suy nghĩ của con, việc tôi từ chối chăm cháu là điều khó chấp nhận.
Nhưng tôi vẫn chọn từ chối.
Khi “trông cháu” trở thành nghĩa vụ mặc định
Từ ngày con trai lập gia đình và có con, tôi gần như mặc nhiên được xếp vào vai trò… người trông cháu chính. Không cần hỏi ý kiến, cũng chẳng có một cuộc trao đổi nghiêm túc nào.
“Bà rảnh mà.”
“Bà nghỉ hưu rồi, trông cháu giúp các con.”
“Ông bà ngày xưa cũng trông con cho mình thôi.”
Những câu nói ấy lặp đi lặp lại, đến mức tôi cũng từng tự hỏi: Hay là mình ích kỷ thật?
Nhưng rồi tôi nhận ra, không ai hỏi tôi có muốn hay không, chỉ hỏi tôi có làm được hay không.
Tôi yêu cháu, nhưng tôi không muốn đánh đổi cả tuổi già
Tôi yêu cháu mình. Tôi bế, tôi chơi, tôi chăm sóc khi cần. Nhưng tôi không muốn mỗi ngày của mình chỉ xoay quanh bỉm sữa, ru ngủ, đón – trả, rồi kiệt sức.
Tôi đã dành gần cả cuộc đời để chăm con, lo cho gia đình. Khi nghỉ hưu, tôi mong có những ngày bình yên hơn: đi bộ buổi sáng, đọc sách, gặp bạn bè, sống chậm lại.
Nhưng dường như, trong suy nghĩ của nhiều người, bà nội thì không có quyền “nghỉ”.
Khi tôi nói rõ rằng mình không thể trông cháu toàn thời gian, con trai im lặng. Con dâu thì không giấu được sự thất vọng. Câu nói ấy buột ra, như một phán xét.
Tôi buồn, nhưng không giận. Vì tôi hiểu, các con đang áp lực mưu sinh, đi làm, xoay xở đủ thứ. Nhưng tôi cũng hiểu một điều khác: áp lực của con cái không thể trở thành nghĩa vụ suốt đời của cha mẹ già.
Chúng tôi sinh con, nuôi con vì trách nhiệm và tình yêu.
Nhưng khi con cái trưởng thành, chúng tôi cũng có quyền được sống cho mình.
Tôi không bỏ mặc cháu. Tôi vẫn hỗ trợ trong khả năng của mình. Nhưng tôi từ chối trở thành “người giữ trẻ miễn phí”, không công, không thời gian nghỉ.
Tôi tin rằng, nếu cha mẹ không dám nói “không”, thì ranh giới sẽ không bao giờ tồn tại. Và rồi, sự hy sinh âm thầm ấy sẽ biến thành mệt mỏi, tủi thân, thậm chí là oán trách.
Tôi không muốn đến một ngày, mình vừa kiệt sức, vừa mang trong lòng cảm giác không được thấu hiểu.
Tôi chọn làm một bà nội theo cách của mình
Có thể con trai, con dâu chưa hiểu tôi lúc này. Có thể họ còn giận. Nhưng tôi tin, tình cảm gia đình không nên được xây dựng trên sự ép buộc.
Tôi vẫn là bà nội của cháu tôi.
Nhưng tôi cũng là một người phụ nữ đã đi qua nửa đời người, và xứng đáng có một tuổi già an yên.
Và tôi tin rằng, lựa chọn sống cho mình – dù muộn – vẫn luôn là lựa chọn đúng.
