Thấy giúp việc lau ảnh cưới của tôi rồi khóc, tưởng cô ta thích chồng tôi cho đến ngày phát hiện thứ bí mật nằm dưới khung ảnh

Đây chính là cách né nồm, tránh nồm rẻ nhất hiệu quả nhất miền Bắc!

Nhưng không hiểu sao, dạo gần đây, tôi có cảm giác bất an mỗi lần nhìn thấy cô Hạnh – cô giúp việc mà vợ chồng tôi mới thuê hơn nửa năm nay.

Theo Thanh Niên Việt có bài viết: "Thấy giúp việc lau ảnh cưới của tôi rồi khóc, tưởng cô ta thích chồng tôi cho đến ngày phát hiện thứ bí mật nằm dưới khung ảnh" nội dung cụ thể như sau:

Tôi không phải kiểu phụ nữ hay ghen. Nhưng không hiểu sao, dạo gần đây, tôi có cảm giác bất an mỗi lần nhìn thấy cô Hạnh – cô giúp việc mà vợ chồng tôi mới thuê hơn nửa năm nay.

Cô ấy không trẻ, không xinh nổi bật, nhưng lại rất chỉn chu, ít nói và làm việc cực kỳ sạch sẽ. Có điều, mỗi ngày lau dọn phòng khách, cô ấy luôn dừng rất lâu trước khung ảnh cưới đặt trên kệ. Thậm chí đôi khi tôi còn thấy cô ấy đỏ mắt như vừa khóc.

Tôi bắt đầu sinh nghi. Hay cô ấy yêu chồng tôi đến mức tủi thân vì không có được anh ấy, nhìn ảnh cưới cô dâu là tôi chứ không phải cô ấy.

Tôi đem chuyện kể với chồng. Anh chỉ cười: "Em nghĩ xa quá rồi. Ảnh cưới em chẳng bao giờ lau, có người lau giúp thì tốt chứ sao".

Tôi cố gạt đi. Nhưng cái cảm giác ấy vẫn âm ỉ., linh cảm của phụ nữ thì có mấy khi sai đâu!

Một hôm, cô Hạnh về quê hai ngày. Tôi ở nhà dọn dẹp lại nhà cửa. Khi lau đến khung ảnh cưới, bất giác tôi dừng lại. Có gì đó… lạ lạ.

Thấy giúp việc lau ảnh cưới của tôi rồi khóc, tưởng cô ta thích chồng tôi cho đến ngày phát hiện thứ bí mật nằm dưới khung ảnh- Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Tôi mở hẳn cái khung ảnh ra, thật không thể tin nổi. Tôi bủn rủn tay chân. Đằng sau bức ảnh cưới rất to của chúng tôi là bức ảnh nhỏ, có chồng tôi nhưng người đứng cạnh anh ấy là 1 cô gái khác, không phải tôi, cũng không phải Hạnh. Tôi run rẩy tháo ảnh ra cất đi để tìm rõ sự thật.

Đúng như tôi dự đoán, cô Hạnh ở quê lên là lén lút cầm vào khung ảnh rồi phát hiện ra không còn bí mật chất chứa đằng sau. Mặt cô ta thoáng sợ hãi nhưng nhanh chóng chuyển sang việc khác để tôi không nghi ngờ.

Tôi chất vấn chồng ngay tối hôm đó kèm toàn bộ bằng chứng và thứ tôi quay được. Anh không phủ nhận, chỉ im lặng rất lâu rồi nói: "Đó là người yêu cũ của anh. Bọn anh từng đính hôn, nhưng cô ấy mất vì tai nạn".

Tôi chết lặng. Anh bảo, bức ảnh đó là kỷ niệm duy nhất còn giữ lại nhưng người nhét nó vào ảnh cưới của vợ chồng tôi có lẽ chính là Hạnh. Hạnh là chị gái của người yêu cũ chồng tôi, thấy hoàn cảnh chồng tôi đã nhận cô ta vào giúp việc. Cứ nghĩ mọi thứ thuộc về quá khứ sẽ được ngủ yên, chồng tôi giúp đỡ người quen cũ cuối cùng lại gây rắc rối cho cuộc sống hôn nhân của mình.

Không có ngoại tình, không có phản bội, chỉ là… một nỗi đau mà tôi chưa từng được biết.

Tôi đã nghĩ đến việc đuổi cô ấy, nhưng rồi lại không nỡ. Là phụ nữ, tôi hiểu cảm giác giữ lại một người thân yêu bằng những điều nhỏ bé như thế nào.

Tôi đem bức ảnh cất vào hộp, không phải vì ghen, mà vì tôi nghĩ, ký ức nên đặt ở nơi riêng tư, không phải chính giữa phòng khách.

Chồng tôi không nói gì, chỉ nắm tay tôi thật chặt. Còn cô Hạnh, chắc đã biết được điều gì đó nên không hỏi gì về bức ảnh, vẫn lặng lẽ làm việc.

Tôi có nên cho cô ta nghỉ việc? Đương nhiên tôi chọn bao dung với người đã khuất nhưng dù sao lòng tôi vẫn chút gợn. Nhưng giờ cho nghỉ với lý do gì, có tàn nhẫn với cô ấy quá không? Tôi thật sự không biết nên làm thế nào cho trọn vẹn.

Ngày 06/06/2025, Thanh niên Việt có đưa tin "Check camera thấy hành động “không chấp nhận được” của người giúp việc, tôi lập tức tăng lương" với nội dung cụ thể như sau:

Và rồi, một cảnh quay khiến tôi hoàn toàn thay đổi góc nhìn.

Tôi từng nghĩ mình là người khá hiện đại và tử tế trong việc thuê người giúp việc: Không soi mói, không xét nét, có việc thì nhờ, xong thì cho nghỉ đúng giờ. Chị Na – người giúp việc ở cùng nhà tôi hơn 6 tháng nay (người quen giới thiệu) ít nói, làm việc âm thầm, sạch sẽ, chu đáo. Thế nên khi con gái 5 tuổi bỗng gọi điện khóc lóc nói rằng "bác Na vứt đồ chơi con yêu thích vào thùng rác", tôi đã rất bực mình.

Tôi mở lại camera ở phòng khách và bếp để kiểm tra. Lúc đầu, đúng là chị Na có nhặt đồ chơi vương vãi dưới sàn và bỏ một vài món vào túi nilon. Tôi nhíu mày, nghĩ bụng: "Có cần phải cực đoan vậy không? Trẻ con mà…".

Tôi xem tiếp. camera ghi lại cảnh chị rửa bát xong thì tranh thủ lau bếp, rồi mệt mỏi dựa lưng vào ghế thở dốc, chậm rãi uống nước lọc. Đôi tay sưng lên vì nước rửa chén, thô ráp và nhăn nheo. Có lẽ vì không có thời gian nên chị dùng luôn khăn lau bếp để chấm mồ hôi. Tôi thấy hơi khó chịu nhưng vẫn xem tiếp.

Và rồi, một cảnh quay khiến tôi hoàn toàn thay đổi góc nhìn. Trong phòng khách, con gái tôi ngồi ôm con búp bê bị gãy tay, mếu máo. Chị Na ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng giải thích điều gì đó mà mic thu không rõ. Nhưng tôi thấy con bé chững lại, gật đầu, rồi cẩn thận ôm con búp bê, đặt ngay ngắn lên kệ. Vài giờ sau, tôi thấy bé tự động dọn gọn đồ chơi – việc mà trước giờ chỉ nhắc mãi mới làm.

Check camera thấy hành động “không chấp nhận được” của người giúp việc, tôi lập tức tăng lương- Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Tôi tua lại lần nữa. Thì ra, việc chị vứt búp bê vào túi nilon chỉ là "một vở diễn" để dạy con tôi biết giữ gìn đồ dùng, hiểu hậu quả của sự bừa bộn. Không cần quát tháo, cũng không đánh đòn, chị chọn cách khiến đứa trẻ cảm nhận hậu quả qua chính tình cảm của nó với món đồ chơi.

Tôi nhớ có lần chị bảo "trẻ con bây giờ không thiếu gì, chỉ thiếu sự nghiêm khắc đúng lúc". Lúc ấy tôi chỉ cười xã giao, không ngờ chị lại thực sự để tâm đến việc dạy dỗ.

Chiều hôm sau, tôi về sớm. Không nói gì nhiều, tôi đưa thêm cho chị một khoản phụ cấp hằng tháng và bảo: "Cảm ơn vì đã không chỉ giúp em việc nhà, mà còn giúp dạy con em thành người". Chị ngạc nhiên lắm, mắt rưng rưng mà vẫn cố giấu đi.

Tôi không kể lại với con mình chuyện xem camera, cũng không bắt lỗi chuyện chị dùng khăn lau bếp. Vì tôi hiểu, có những thứ không hoàn hảo, nhưng xuất phát từ cái tâm tốt đẹp thì nên được cảm thông.

Người giúp việc không chỉ là người lau nhà, nấu cơm. Họ có thể trở thành người bạn đồng hành, người hỗ trợ âm thầm để gia đình bạn vận hành êm ấm hơn mỗi ngày.

Sau chuyện ấy, tôi bắt đầu nghĩ nhiều hơn về mối quan hệ với người giúp việc. Mình cần rõ ràng, nhưng cũng cần công bằng. Cần dạy dỗ con, nhưng đôi khi nên để người khác góp phần, nhất là khi người ấy thực sự có tâm.

Giờ đây, mỗi lần bạn bè hỏi tôi tìm người giúp việc tốt thế nào, tôi chỉ nói đơn giản: Hãy học cách quan sát bằng cả trái tim, không chỉ là cái camera.

 

Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!