Vợ vỡ ối sắp sinh check định vị thấy chồng ở quán bida, khẩn thiết gọi điện nhưng chồng chỉ đáp gọn lỏn 'Anh đang dở trận', lúc vợ vào viện thì chồng mới mò về nhưng QUÁ MUỘN 👇

Đây chính là cách né nồm, tránh nồm rẻ nhất hiệu quả nhất miền Bắc!

Giọng chị đều đều khi bắt đầu câu chuyện về ngày đi sinh – ngày lẽ ra phải là khoảnh khắc hạnh phúc nhất cuộc đời.

Dưới ánh đèn trường quay, người phụ nữ ấy ngồi thẳng lưng nhưng bàn tay đan chặt vào nhau. Giọng chị đều đều khi bắt đầu câu chuyện về ngày đi sinh – ngày lẽ ra phải là khoảnh khắc hạnh phúc nhất cuộc đời.

Chị kể mình cưới chồng khi vừa ngoài 25 tuổi. Anh hiền, vui tính nhưng có một “đam mê” khó bỏ: bida. Ban đầu chỉ là những buổi tụ tập bạn bè sau giờ làm. Rồi dần dần, quán bida trở thành nơi anh xuất hiện nhiều hơn ở nhà.

“Có những hôm tôi bầu vượt mặt vẫn tự đi khám thai một mình. Anh bảo bận công việc, nhưng sau đó tôi xem định vị thì lại thấy đang ở quán bida,” chị nói, ánh mắt không giấu nổi sự mệt mỏi.

Gia đình hai bên từng khuyên nhủ. Anh hứa sẽ thay đổi khi có con. Chị tin. Và chị chờ.

Ngày chị chuyển dạ, cơn đau đến dồn dập vào lúc gần nửa đêm. Chị gọi chồng không được. Điện thoại đổ chuông nhưng không ai bắt máy. Trong cơn đau quặn thắt, chị mở ứng dụng định vị – thói quen đã thành phản xạ suốt thai kỳ.

Chấm xanh quen thuộc vẫn nằm ở quán bida cách nhà hơn 3km.

“Tôi vừa đau vừa run. Tôi nhắn: ‘Em sắp sinh rồi.’ Nhưng anh chỉ trả lời cụt lủn: ‘Anh đang dở trận.’”

Chị nghẹn lại khi kể đến đây. Cả trường quay im lặng.

Cuối cùng, chị tự bắt taxi vào bệnh viện. Mẹ chị từ quê chạy lên nhưng không kịp vào phòng sinh. Chị một mình ký giấy, một mình lên bàn đẻ, một mình nghe tiếng con khóc chào đời.

“Lúc bác sĩ bế con lại gần, tôi vừa khóc vừa cười. Tôi nghĩ, thôi, từ giờ mình có con là đủ.”

Chồng chị đến bệnh viện khi mọi chuyện đã xong. Không phải vì tin nhắn của vợ, mà vì một người bạn trong quán bida đọc được dòng trạng thái chị đăng vội: “Hai mẹ con mẹ tròn con vuông.”

Anh xuất hiện với mùi thuốc lá còn vương trên áo. Lời xin lỗi đến muộn và lạc lõng giữa căn phòng hậu sản.

Cái kết khiến nhiều người nghẹn đắng không phải là một màn kịch tính ồn ào. Chị không gào khóc, không làm lớn chuyện. Sau tháng ở cữ, chị lặng lẽ nộp đơn ly hôn.

“Ngày tôi sinh con, tôi hiểu ra một điều: nếu đến lúc mình đau đớn nhất mà người ta vẫn chọn cuộc vui, thì mình không thể chờ thêm một phép màu nào nữa.”

Hiện tại, chị làm mẹ đơn thân. Cuộc sống vất vả hơn, nhưng chị nói lòng mình nhẹ đi rất nhiều. Đứa trẻ lớn lên trong vòng tay đủ đầy yêu thương của mẹ và ông bà ngoại.

Câu chuyện của chị không chỉ là một lời trách móc người chồng ham chơi. Nó là lời cảnh tỉnh về trách nhiệm, về sự trưởng thành khi bước vào hôn nhân. Bởi làm cha, làm chồng không chỉ là danh xưng, mà là sự có mặt đúng lúc – đặc biệt trong những khoảnh khắc không thể quay lại lần thứ hai.

Trong trường quay hôm ấy, nhiều người lau nước mắt. Không phải vì bi kịch quá lớn, mà vì sự thật quá rõ ràng: có những nỗi đau không ồn ào, nhưng đủ để thay đổi cả một cuộc đời.

Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!