Sang chị chồng chúc Tết được gói cho túi đồ ăn thừa, tôi ghét chẳng buồn mở ra, hôm sau thấy thứ bên trong thì xấu hổ

Đây chính là cách né nồm, tránh nồm rẻ nhất hiệu quả nhất miền Bắc!

Tôi lì cho 4 con nhà chị chồng 100.000 đồng nhưng anh rể chỉ lì xì lại con gái tôi 50.000 đồng.

Ngày 19/02/2026, Phụ nữ & pháp luật có đưa tin "Sang chị chồng chúc Tết được gói cho túi đồ ăn thừa, tôi ghét chẳng buồn mở ra, hôm sau thấy thứ bên trong thì xấu hổ" với nội dung cụ thể như sau:

Sáng mùng 1 Tết năm nay, tôi dắt con gái sang nhà chị chồng chúc Tết từ sớm.

Dù làm dâu đã mấy năm, tôi vẫn giữ thói quen đầu năm phải tươm tất, chỉnh chu để qua chúc Tết anh chị bên nội cho phải phép. Tôi nghĩ đơn giản, Tết là dịp sum vầy, chỉ cần vui vẻ, thuận hòa là đủ.

Nhà chị chồng tôi có bốn đứa con. Vừa bước vào cửa, bọn trẻ đã líu ríu chúc Tết mợ, làm tôi cũng vui lây. Tôi chuẩn bị sẵn bốn phong bao lì xì, mỗi bé 100.000 đồng, coi như chút lộc đầu năm lấy may.

Tôi luôn quan niệm trẻ con không so đo nhiều, nhưng người lớn thì nên cư xử cho trọn vẹn. Thế nên khi trao từng phong bao đỏ thắm vào tay các cháu, tôi cũng mong con gái mình nhận lại sự quan tâm tương tự.

Ảnh minh họa

Thế nhưng lúc anh rể – chồng chị – mừng tuổi con gái tôi, anh chỉ rút ra một phong bao mỏng dính, sau đó tôi vô tình nhìn thấy bên trong là 50.000 đồng. Khoảnh khắc ấy, lòng tôi chùng xuống. Không phải vì số tiền nhiều hay ít, mà vì tôi vừa mừng bốn đứa nhỏ tổng cộng 400.000 đồng, còn con tôi nhận lại một nửa so với mỗi đứa cháu.

Tôi biết nghĩ như vậy là nhỏ nhen, nhưng cảm giác chênh lệch khiến tôi khó chịu. Cổ họng nghẹn lại, tôi chỉ cười gượng, không dám nói gì vì sợ mất không khí ngày Tết.

Trưa hôm đó, anh chị giữ ở lại ăn cơm. Tôi cũng nghĩ chắc mùng 1 phải có mâm cỗ tươm tất. Nhưng khi mâm cơm dọn ra, tôi không khỏi hụt hẫng. Trên bàn chỉ có một đĩa thịt gà luộc đã nguội, nghe nói là phần còn lại từ đêm giao thừa; một bát canh măng và một đĩa rau luộc chấm muối vừng. Không có thêm món xào, món kho hay nem chả gì cả. Mâm cơm đạm bạc đến mức tôi không biết phải nói gì.

Ngồi ăn mà lòng tôi nặng trĩu. Tôi nghĩ đến những năm trước nhà mình cũng không khá giả, nhưng mỗi lần có khách ngày Tết, mẹ chồng tôi vẫn cố gắng chuẩn bị đủ đầy để không ai phải chạnh lòng. Tôi lại tự ái, tự hỏi phải chăng anh chị coi thường vợ chồng tôi?

Hay vì thấy chúng tôi không giàu có nên tiếp đãi qua loa? Cảm giác bực bội cứ thế âm ỉ trong lòng, dù ngoài mặt tôi vẫn cố giữ thái độ vui vẻ.

Ảnh minh họa

Ăn xong, tôi xin phép về vì con gái còn muốn sang chúc Tết ông bà ngoại. Lúc ra cửa, chị chồng vội chạy vào bếp, rồi xách ra một túi nilon, bên trong lỉnh kỉnh mấy hộp đồ ăn. Chị bảo: “Mang về đi, ở nhà ăn dần. Về rồi hẵng mở”.

Tôi thoáng nhìn qua, thấy lấp ló mấy miếng gà, chút canh măng còn lại. Tự ái dâng lên, tôi nhất quyết không nhận, nói rằng nhà tôi cũng có sẵn đồ ăn. Nhưng chị cứ dúi vào tay, bảo chị thương cháu, mang về cho đỡ phí. Vì nể, tôi đành cầm lấy, nhưng trong lòng đầy khó chịu.

Về tới nhà, tôi đặt túi đồ vào góc bếp, chẳng buồn mở ra. Tôi nghĩ bụng: “Đồ ăn thừa thì mang về làm gì? Mình đâu thiếu thốn đến mức phải nhận phần còn lại của người khác”.

Hai ngày sau, dọn dẹp lại nhà cửa, tôi mới sực nhớ đến chiếc túi. Định bụng mở ra để bỏ đi cho khỏi vướng, tôi kéo khóa túi mà lòng vẫn còn chút ấm ức.

Nhưng khi mở ra, tôi sững người.

Bên trong không chỉ có mấy hộp thức ăn như tôi nghĩ. Dưới lớp hộp nhựa, chị còn đặt một phong bao đỏ dày cộm. Tôi run run mở ra thì thấy bên trong là 1 triệu đồng, kèm theo một mảnh giấy gấp gọn. Nét chữ quen thuộc của chị hiện ra trước mắt:

Em à, anh rể vốn tính tiết kiệm, chị thì không làm ra tiền nên nhiều khi không chủ động được. Mùng 1 tiếp đãi sơ sài, chị áy náy lắm. Tiền này chị để dành từ trước, coi như lì xì bù cho cháu và gửi thêm em ít lộc đầu năm. Mong em đừng chạnh lòng”.

Ảnh minh họa

Tôi đọc mà mặt nóng bừng. Bao nhiêu suy nghĩ nhỏ nhen, bao nhiêu ấm ức trong lòng bỗng chốc trở thành nỗi xấu hổ. Thì ra phong bao 50.000 đồng hôm ấy có lẽ chỉ là phần anh rể tự chuẩn bị, còn chị âm thầm dành dụm riêng để bù đắp sau.

Mâm cơm đạm bạc không phải vì coi thường, mà có thể vì kinh tế eo hẹp. Tôi chợt nhớ chị đã nghỉ việc mấy năm nay để ở nhà chăm bốn đứa nhỏ, mọi chi tiêu đều phụ thuộc vào anh rể – người vốn nổi tiếng tiết kiệm trong họ.

Tôi ngồi thẫn thờ rất lâu. Hóa ra tôi đã vội vàng phán xét. Tôi chỉ nhìn vào số tiền lì xì và mâm cơm đơn giản mà quy kết rằng anh chị keo kiệt, không coi trọng mình. Tôi không hề nghĩ đến hoàn cảnh phía sau. Một gia đình sáu miệng ăn, chi tiêu ngày Tết chắc chắn không hề nhẹ. Có khi để chuẩn bị mâm cơm ấy, chị đã phải tính toán từng đồng.

Tôi thấy thương chị nhiều hơn là giận và xấu hổ cho chính bản thân mình để lòng tự trọng biến thành sự hẹp hòi.

Chiều hôm đó, tôi chủ động gọi điện cho chị. Tôi không nói về số tiền, chỉ bảo rằng mẹ con tôi cảm ơn anh chị vì đã tiếp đón. Ở đầu dây bên kia, chị cười nhẹ, giọng vẫn hiền như mọi khi. Nghe chị nói chuyện, tôi càng thấm thía rằng tình cảm không thể đo bằng mâm cao cỗ đầy hay độ dày mỏng của phong bao lì xì.

Ngày 23/02/2026, Phụ nữ & pháp luật có đưa tin "Hết Tết mẹ chồng mang gà quê lên thăm cháu nội, con dâu chê đem cho hết, đọc tin nhắn bà để lại cô run rẩy" với nội dung cụ thể như sau:

Nghĩ lại mà tôi vẫn thấy mình khi đó đúng là bực bội thật sự. Tết năm nay vốn dĩ đã chẳng vui vẻ gì, vậy mà mọi chuyện cứ dồn dập khiến tôi khó chịu trong lòng.

Từ trước Tết tôi đã dự định cho con về quê nội ăn Tết cho đủ lễ nghĩa. Thế nhưng đúng ngày 28 Tết, con tôi sốt cao phải nhập viện. Bao nhiêu kế hoạch tan thành mây khói. Trong khi nhà người ta rộn ràng sắm sửa, gia đình tôi ngồi trong bệnh viện đón giao thừa. Tôi vừa thương con vừa tủi thân.

Suốt từ 28 đến tận mùng 3, ông bà nội chỉ gọi điện hỏi thăm vài câu. Không lên thăm, cũng không xuất hiện. Tôi biết quê xa, nhưng cháu nội nằm viện dịp Tết mà ông bà chỉ hỏi qua điện thoại thì trong lòng tôi vẫn thấy khó chịu.

Ảnh minh họa

Tôi để bụng từ đó. Tết nhất tôi cũng chẳng buồn gọi điện chúc tụng gì nhiều, chỉ tập trung chăm con và tự nhủ rằng khi cần thì chẳng thấy ai.

Mùng 2 con được xuất viện. Về đến nhà, chồng tôi bảo hay là mấy hôm nữa về quê một chuyến cho ông bà yên tâm. Tôi gạt đi ngay. Tôi nói thẳng: “Con ốm nằm viện mà ông bà không lên, giờ mình việc gì phải về? Cháu ốm thì ông bà phải lên thăm trước chứ”.

Tôi nói với giọng đầy bực dọc, và khi đó tôi tin mình không sai.

Mùng 4, mẹ chồng tôi bất ngờ lên. Bà xách hai túi to, nhìn qua cũng biết là nặng. Tôi liếc thấy trong đó có con gà đã làm sạch, vài gói bánh kẹo, mấy chiếc bánh chưng. Tôi không hỏi han gì thêm, chỉ đặt lên kệ bếp rồi tiếp tục việc của mình. Trong đầu tôi chỉ nghĩ: giờ mới lên thì mang mấy thứ này để làm gì.

Chiều đó, tôi mang túi bánh kẹo sang cho hàng xóm, nói thẳng nhà tôi nhiều rồi, mấy loại ngọt thế này con tôi còn nhỏ chưa ăn được. Con gà thì tôi gọi cô lao công dưới chung cư lên cho, coi như lì xì đầu năm. Bánh chưng tôi cũng đem cho nốt vì nhà tôi không ai thích ăn. Tôi làm tất cả rất thản nhiên, thậm chí còn thấy mình hợp lý.

Mẹ chồng tôi ở lại một hôm. Bà chủ yếu ở trong phòng chơi với cháu hoặc nghỉ ngơi. Tôi vẫn nấu cơm đủ ba bữa, nhưng trong lòng không vui. Tôi còn than thở với chồng rằng Tết chăm con đã mệt giờ về nhà lại còn phải lo thêm cơm nước. Tôi không để ý xem bà có nghe thấy hay không.

Ảnh minh họa

Sáng hôm sau, tôi dậy thì không thấy bà đâu. Trên bàn là một mảnh giấy gấp gọn. Tôi cầm lên đọc.

Bà viết:

“Con à, mẹ về quê trước. Mẹ nghĩ có lẽ không lên còn tốt hơn, lên lại làm con thêm mệt.

Mấy ngày Tết bố con bị tai nạn gãy chân. Ông đau nhiều lắm nhưng sợ các con lo nên bảo mẹ đừng nói. Mẹ phải ở nhà chăm ông, chạy thuốc men nên không lên thăm cháu được ngay, mẹ cũng áy náy lắm.

Đợi ông đỡ hơn một chút mẹ mới tranh thủ mang ít đồ lên cho cháu. Con gà là mẹ nuôi từ trước Tết để dành. Bánh chưng là mẹ tự gói. Trong túi còn có 5 triệu đồng, gồm tiền ông bà cho cháu và tiền họ hàng dưới quê lì xì gửi lên. Mẹ mệt quá nên quên chưa nói với con.

Lúc nhớ ra thì không thấy túi đâu nữa. Mẹ nghe các con nói chuyện, thấy con vất vả phải lo cơm nước, mẹ cũng ngại. Chắc mẹ ở lại làm con thêm bận lòng.

Sau này nếu muốn ăn gì dưới quê thì con cứ nói, mẹ sẽ chuẩn bị. Còn không thì thôi, mẹ không tự ý mang lên nữa. Vác đi vác lại mệt người mà cuối cùng con lại đem cho hết, mẹ cũng buồn.

Các con ở lại mạnh khỏe, chăm con cho tốt là được!

Đọc đến đó, tay tôi run lên.

Ảnh minh họa

Tôi nhớ lại hai túi đồ nặng trĩu bà xách lên cầu thang. Nhớ dáng bà ngồi lặng lẽ trong phòng với cháu. Nhớ cả ánh mắt bà khi nhìn quanh bếp.

Những lời tôi từng nói với chồng, thái độ khinh khỉnh của tôi, cách tôi thản nhiên đem hết đồ đi cho… tất cả bỗng trở nên cay đắng.

Tôi cứ nghĩ mình bị thiệt thòi, cứ trách móc vì ông bà không lên ngay khi cháu ốm. Tôi không hề biết phía sau là chuyện bố chồng gãy chân, là những ngày bà phải lo toan trong âm thầm.

5 triệu đồng có thể không phải quá lớn với gia đình tôi, nhưng đó là tấm lòng của ông bà và cả họ hàng. Con gà, bánh chưng, bánh kẹo – tôi chê là quê, là không cần, nhưng đó là sự chắt chiu của người già.

Lần đầu tiên trong mấy ngày qua, tôi thấy mình thực sự xấu hổ. Không phải vì bị trách, mà vì tôi đã coi nhẹ tấm lòng của một người mẹ.

Tôi gọi điện cho bà, giọng nghẹn lại. Bà chỉ nói nhẹ rằng không sao đâu. Chính sự nhẹ nhàng ấy càng khiến tôi day dứt.

Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!