Chồng đòi ngủ riêng khi tôi mang thai, nửa đêm nghe thấy tiếng khóc, mở cửa ra tôi sững sờ
Một đêm thứ 6, tiếng khóc vang lên rõ nhất. Lần này, tôi không thể kìm lòng nữa. Nhẹ nhàng bước đến, tôi mở cửa phòng ngủ phụ và khung cảnh trước mắt khiến tôi nghẹn thở.
Ngày 13/01/2026, Đời sống gia đình có đưa tin "Chồng đòi ngủ riêng khi tôi mang thai, nửa đêm nghe thấy tiếng khóc, mở cửa ra tôi sững sờ" với nội dung cụ thể như sau:
Tôi và chồng đã kết hôn được 3 năm. Chúng tôi mong mỏi từng ngày để có con, nên ngày que thử thai hiện lên hai vạch, chúng tôi vô cùng vui mừng. Nhưng đến khi thai kỳ bước sang tháng thứ 7, chồng lại đề nghị chúng tôi ngủ riêng phòng. Lý do anh đưa ra là tôi khó ngủ, anh lại ngủ ngáy, sẽ ảnh hưởng tới giấc ngủ của tôi.
- Em cứ ngủ phòng ngủ chính, anh ra phòng ngủ phụ nhé. Như vậy cả hai đều được nghỉ ngơi tốt hơn.
Anh nói, giọng đầy quan tâm và tôi gật đầu đồng ý.
Tuần đầu tiên ngủ riêng, mọi thứ có vẻ êm đềm. Tôi không còn phải lo lắng làm anh thức giấc, có thể thoải mái thay đổi tư thế ngủ, cũng không bị làm phiền bởi tiếng ngáy của anh. Anh thì ngủ ngon hơn, đi làm cũng tỉnh táo hẳn.
Nhưng chỉ vài ngày sau, tôi bắt đầu nghe thấy những âm thanh lạ. Lúc đầu là thoáng qua, rồi ngày càng rõ ràng. Đó là tiếng nức nở, khẽ khàng nhưng đầy đau khổ. Khi đó, tôi tự nhủ chắc là mình nghe nhầm thôi. Nhưng càng nghe, tim tôi càng thắt lại, bởi tôi nhận ra đó là tiếng khóc của chồng.

Khi tôi mang thai ở tháng thứ 7, chồng đề nghị ngủ riêng. (Ảnh minh họa)
Tôi lo lắng, anh đang gặp khó khăn gì chăng? Công việc áp lực hay chuyện gì trong hôn nhân mà tôi không hay biết?
Một đêm thứ 6, tiếng khóc vang lên rõ nhất. Lần này, tôi không thể kìm lòng nữa. Nhẹ nhàng bước đến, tôi mở cửa phòng ngủ phụ và khung cảnh trước mắt khiến tôi nghẹn thở.
Anh đang ngồi trên ghế, trước mặt là chiếc laptop và vài tờ giấy. Gương mặt hốc hác, mệt mỏi, mắt đỏ hoe, một vài giọt nước mắt lăn dài trên má. Khi nhìn thấy tôi, anh giật mình, vội lau nước mắt, giọng đầy lo lắng hỏi:
- Em… sao lại dậy thế này?
Tôi bước vào, cố bình tĩnh hỏi:
- Anh… anh đang làm gì muộn thế này? Sao anh lại khóc, có vấn đề gì ư?
Tôi phải gặng hỏi mãi, anh mới chịu nói thật:
- Anh… anh làm thêm. Thực ra, cách đây không lâu anh đã lén đầu tư kinh doanh, vì anh muốn có thêm một khoản, lo cho em và con tốt nhất, nhưng không may bị bể nợ. Anh sợ nói ra sẽ làm em lo lắng, sợ em stress khi mang thai nên… anh mới giấu.
Tôi vừa sốc vừa lo lắng. Bao nhiêu đêm thức dậy nghe tiếng bàn phím gõ, tiếng khóc, tôi không ngờ là anh đang âm thầm gánh vác như vậy. Tim tôi như thắt lại, vừa xót vừa thương. Tôi ngồi xuống bên cạnh anh, nắm tay anh thật chặt rồi nói:
- Anh nên nói sớm với em chứ? Vợ chồng mình là một thể mà.

Tôi ngồi xuống bên cạnh anh, nắm tay anh thật chặt. (Ảnh minh họa)
Anh lắc đầu, nước mắt loé lên trong mắt:
- Anh hứa sẽ cố gắng trả hết nợ và lo cho hai mẹ con một cuộc sống tốt nhất.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố kìm cảm xúc, và nói:
- Em và con sẽ luôn ở bên anh, cùng anh vượt qua khó khăn này. Chúng ta là gia đình, là một đội mà. Anh không phải gồng mình một mình đâu.
Đêm hôm đó, chúng tôi ngồi nói chuyện rất lâu. Anh kể chi tiết về những khoản nợ và kế hoạch làm thêm, tôi nghe mà vừa thương vừa lo. Tôi nhận ra, trong im lặng và vất vả, anh đang âm thầm dành tất cả cho hai mẹ con, chỉ muốn đảm bảo chúng tôi không thiếu thốn. Thực sự, biết được sự hy sinh ấy, tôi vừa cảm động vừa xót xa.
Từ hôm đó, chúng tôi thay đổi cách sống. Tôi khuyên anh không làm việc quá khuya nữa để đảm bảo sức khỏe, và chúng tôi cùng nhau lên kế hoạch tài chính. Chúng tôi chia sẻ với nhau mọi việc, từ những khoản chi tiêu hàng ngày, đến những dự định cho con. Tôi nhận ra rằng, đôi khi tình yêu không chỉ là lời nói, mà là sự quan tâm và hy sinh thầm lặng, và cả sự tin tưởng để cùng nhau vượt qua khó khăn.
Mang thai không chỉ là thử thách với người mẹ mà còn là bước ngoặt trong hôn nhân. Tôi mới hiểu, đàn ông đôi khi cũng có áp lực riêng, cũng cần được sẻ chia và đồng hành. Và hôn nhân thực sự bền vững không phải lúc nào cũng là những ngày bình yên, mà là khi hai người cùng nhau vượt qua khó khăn, cùng nắm tay nhau mà bước tiếp.
Ngày 19/01/2026, Đời sống gia đình có đưa tin "Muốn cưới vợ qua 2 đời chồng nhưng bị phản đối, trước Tết em đưa mẹ tôi một thứ, bà giục cưới gấp"
Tôi biết mẹ lo, cũng biết trong suy nghĩ của mẹ, hôn nhân đổ vỡ nhiều lần là điều không tốt.
Tôi từng nghĩ sau khi vợ cũ qua đời vì bạo bệnh, cuộc đời mình chắc sẽ chỉ xoay quanh công việc, con cái và mẹ già. Chuyện yêu đương, cưới xin với tôi lúc đó giống như một cánh cửa đã khép lại. Không phải vì tôi không cần một người phụ nữ bên cạnh, mà vì tôi mệt rồi. Mệt với hôn nhân, mệt với những lần bắt đầu rồi lại mất mát.
Nhưng mẹ tôi thì không nghĩ vậy. Bà luôn sợ tôi cô đơn, sợ cháu không có người chăm sóc, sợ nhà cửa lạnh lẽo. Thế là hết lần này đến lần khác, mẹ nhờ người quen, bà mối sắp xếp cho tôi đi xem mắt. Tôi đi cho mẹ vui, chứ trong lòng chẳng có chút kỳ vọng nào.
Cho đến một ngày, trên đường đi xem mắt như thường lệ, tôi gặp cô ấy.
Hôm đó trời lạnh, gần cuối năm, người đi đường vội vã. Tôi thấy một người phụ nữ ngồi xổm bên vệ đường, khóc nức nở. Ban đầu tôi định đi qua, vì ai cũng có chuyện riêng, tôi không muốn xen vào. Nhưng không hiểu sao đi được vài bước, tôi lại quay lại.
- Cô… cô có cần giúp gì không?
Tôi hỏi, giọng ngập ngừng.

Tôi từng nghĩ sau khi vợ cũ qua đời vì bạo bệnh, cuộc đời mình chắc sẽ chỉ xoay quanh công việc. (Ảnh minh họa)
Cô ấy ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe, nhìn tôi rồi khóc còn dữ hơn. Người xung quanh bắt đầu nhìn chúng tôi với ánh mắt kỳ lạ. Có người thì thầm, chắc nghĩ tôi là chồng cãi nhau rồi làm vợ khóc. Mặt tôi nóng ran, vừa xấu hổ vừa bối rối.
Một lúc sau, cô ấy mới nín, khẽ nói:
- Xin lỗi anh, để người ta hiểu lầm anh rồi.
Tôi cười gượng:
- Không sao, ai nhìn cũng nghĩ vậy thôi.
Thấy đã đến giờ ăn trưa, cô ấy bảo vì làm tôi bị hiểu lầm nên muốn mời tôi một bữa cơm. Tôi từ chối, nhưng bụng đói thật, cuối cùng lại gật đầu.
Trong bữa ăn, cô ấy hỏi tôi một câu rất lạ:
- Anh nghĩ đàn ông có thể thật lòng yêu một người cả đời không?
Rồi cô ấy kể về mình. Cô đã trải qua 2 cuộc hôn nhân thất bại. Một lần bị bố mẹ ép gả cho người giàu, nhưng bị mẹ chồng coi thường, sống chẳng khác gì người giúp việc. Lần thứ hai lấy một người đàn ông đã ly hôn, rượu chè, vũ phu. Khi cô mang thai, anh ta có bớt lại, nhưng con vừa chào đời thì anh ta qua đời vì tai nạn.
Tôi nghe, lòng nặng trĩu. Tôi cũng kể cho cô ấy nghe về cuộc hôn nhân của mình, về người vợ đã mất, về cảm giác trống rỗng sau đó. Không hiểu sao, nói chuyện với cô ấy rất dễ chịu. Không gồng, không diễn, không cần chứng tỏ điều gì.
Từ bữa ăn đó, chúng tôi giữ liên lạc. Gặp nhau vài lần, tôi nhận ra cô ấy là người phụ nữ sống rất thật, chịu thương chịu khó, không than vãn số phận. Tình cảm đến lúc nào tôi cũng không rõ, chỉ biết có ngày tôi thấy nhớ, thấy lo cho cô ấy.

Từ bữa ăn đó chúng tôi bắt đầu giữ liên lạc. (Ảnh minh họa)
Khi tôi đưa cô ấy về ra mắt, mẹ tôi phản đối dữ dội.
- Con điên rồi à? Lấy vợ nhà quê, lại còn 2 đời chồng, sau này yên ổn sao được?
Tôi biết mẹ lo, cũng biết trong suy nghĩ của mẹ, hôn nhân đổ vỡ nhiều lần là điều không tốt. Cô ấy nghe được, nhưng không cãi. Thời gian sau đó, cô ấy vẫn đến thăm mẹ tôi, nấu ăn, dọn dẹp, hỏi han từng chút một.
Khi gần đến Tết Nguyên đán, cô ấy mang đến cho mẹ tôi 300 triệu, nói là tiền dưỡng già. Mẹ tôi ban đầu không nhận, còn nghiêm mặt nói:
- Hôn nhân không phải dùng tiền mà đổi được.
Cô ấy nhẹ giọng:
- Con không dám mua chuộc mẹ. Con chỉ mong mẹ cho con cơ hội, để mẹ thấy con là người thế nào.
Tối hôm đó, mẹ gọi tôi vào phòng, đóng cửa lại. Bà thở dài rồi nói:
- Con bé đó chắc khổ nhiều lắm. Một người phụ nữ chịu được đến vậy không dễ đâu. Con phải biết trân trọng.
Tôi ngạc nhiên vì sự thay đổi của mẹ nhanh đến thế. Nhưng cũng chính tối đó, mẹ bảo tôi:
- Nếu đã quyết rồi thì cưới sớm đi, đừng để con bé thiệt thòi.
Chúng tôi đăng ký kết hôn không lâu sau đó, chọn một ngày lành gần Tết. Đám cưới không rình rang, nhưng ấm áp. Cô ấy về làm dâu, chăm lo nhà cửa đâu ra đấy, đối xử với mẹ tôi bằng cả sự chân thành. Ngay cả con gái tôi với vợ cũ, cô cũng yêu thương như con ruột.
Tết này, mới đó mà đã gần một năm chúng tôi về chung một nhà. Căn nhà từng vắng lặng giờ lại ấm áp, tiếng mẹ tôi cười nói và dáng cô ấy tất bật trong bếp. Mẹ tôi đã quen có con dâu bên cạnh, con bé cũng gọi hai tiếng “mẹ ơi” rất tự nhiên. Tôi không mong gì nhiều cho năm mới, chỉ mong mỗi cái Tết đều bình yên như thế. Có lẽ kiếp trước tôi đã tích được chút phúc, nên kiếp này mới gặp được cô ấy, người từng không được trân trọng, nhưng lại trân trọng gia đình này hơn bất cứ ai.
