Nỗi day dứt của ‘người trong cuộc’ sau sự hy sinh của Trung tá Trần Văn Tùng

“Mọi chuyện tưởng như đã kết thúc. Người thanh niên đã bình tĩnh, còn nhờ Trung tá Trần Văn Tùng đưa về nhà. Không ai nghĩ chỉ ít phút sau, Trung tá Trần Văn Tùng lại phải cởi quân phục, lao xuống dòng Trà Lý...”, anh Đoàn Văn Tiến, người trực tiếp chứng kiến sự việc, kể lại với Tiền Phong.

“Anh ấy quay xe lại...”

Ba ngày sau khi chứng kiến khoảnh khắc Trung tá Trần Văn Tùng lao xuống dòng Trà Lý cứu một nam thanh niên, anh Đoàn Văn Tiến vẫn nhớ gần như từng phút của buổi sáng 12/9.

Anh Tiến nói với Tiền Phong, lúc đầu anh và Trung tá Tùng hoàn toàn không biết nhau. Cuộc gặp giữa hai người bắt đầu từ một tình huống bất thường trên cầu Bo.

Anh Đoàn Văn Tiến day dứt với Trung tá Trần Văn Tùng.

Khoảng 9h40, khi đi qua cầu, anh Tiến nhìn thấy một nam thanh niên đang giằng co với một người phụ nữ. Người thanh niên có biểu hiện bất thường, nhiều lần hướng về phía lan can cầu. Đúng lúc ấy, một người mặc quân phục đi ngang qua. “Anh ấy nhìn thấy sự việc, đi qua một đoạn rồi quay xe lại. Anh ấy xuống xe, tiến về phía người thanh niên để nói chuyện”, anh Tiến nhớ lại.

Người quân nhân ấy là Trung tá Trần Văn Tùng, sinh năm 1987, Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 3, Trung đoàn Bộ binh 568, Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Hưng Yên. Anh Tiến cũng dừng lại. Hai người cùng tìm cách nói chuyện với nam thanh niên. Không quát mắng. Không ép buộc. Chỉ là những lời khuyên, lời động viên giữa cây cầu đông người qua lại.

Nam thanh niên nói mình mắc bệnh hiểm nghèo. Điều khiến người này tuyệt vọng không chỉ là bệnh tật mà còn là nỗi sợ trở thành gánh nặng cho bố mẹ. Trung tá Tùng và anh Tiến kiên nhẫn lắng nghe.

Theo lời anh Tiến, Trung tá Tùng nói rằng cuộc sống có thể có những lúc rất khó khăn, nhưng phía sau mỗi người vẫn còn gia đình, bố mẹ và những người thương yêu. Không nên vì một thời điểm tuyệt vọng mà từ bỏ tất cả. Sau một hồi trò chuyện, nam thanh niên dần bình tĩnh. Rồi người này nói muốn được Trung tá Tùng đưa về nhà. “Lúc ấy tôi nghĩ chắc ổn rồi. Trung tá Tùng cũng nghĩ vậy nên quay lại lấy xe máy”, anh Tiến kể. Nhưng đó cũng chính là khoảnh khắc mọi thứ bất ngờ rẽ sang một hướng khác.

Khoảnh khắc người lính cởi quân phục

Chỉ trong tích tắc, nam thanh niên bất ngờ trèo qua lan can và nhảy xuống sông. “Tôi đứng ngay gần đó, lập tức chạy tới nhưng không túm được. Mọi việc xảy ra quá nhanh”, anh Tiến kể.

1221.jpg
Cuộc giằng co trên cầu.

Và gần như ngay lập tức, Trung tá Tùng hành động. Anh cởi quân phục rồi lao xuống. Không có áo phao. Không có dây cứu hộ. Không có thiết bị chuyên dụng. Chỉ có dòng nước Trà Lý và một người đang trong tình trạng tuyệt vọng. Anh Tiến đứng trên cầu nhìn theo. Trung tá Tùng bơi về phía nam thanh niên. “Tôi thấy anh Tùng bơi khá tốt. Lúc ấy tôi nghĩ anh ấy sẽ cứu được người rồi quay vào bờ”, anh Tiến nói.

Tin rằng Trung tá Tùng có thể đưa nạn nhân vào bờ, anh Tiến ôm bộ quân phục của Trung tá Tùng, chạy xe máy xuống phía bờ đê. Anh muốn chờ sẵn dưới đó để khi hai người vào bờ có thể hỗ trợ.

Nhưng anh vừa xuống tới nơi, một tin dữ đã được người dân báo lại: Trung tá Tùng mất tích. “Tôi chết lặng. Mới vừa nhìn thấy anh ấy bơi ra cứu người trên cầu, vậy mà xuống đến bờ đã nghe mọi người nói anh ấy mất tích”, anh Tiến nhớ lại.

Anh vội quay trở lại cầu Bo. Chiếc xe máy của Trung tá Tùng vẫn ở đó. Chiếc cặp vẫn còn trên xe. Điện thoại vẫn còn nguyên. Người đã đi xuống dòng nước thì không trở lại.

Chiếc phong bì khiến người chứng kiến nghẹn lại

screen-shot-2026-09-15-at-141925.png
Chiếc phong bì cùng quân phục của Trung tá Trần Văn Tùng.

Anh Tiến mở chiếc cặp của Trung tá Tùng để tìm thông tin người thân. Nhưng giữa những đồ đạc cá nhân, anh bắt gặp một chiếc phong bì. Đó là phong bì đơn vị gửi cho con gái Trung tá Tùng, chúc mừng cháu đạt thành tích tốt trong học tập. Anh Tiến khựng lại. “Tôi nhìn thấy chiếc phong bì mà thấy rất thương. Một người bố đang mang món quà về cho con, chắc anh ấy cũng nghĩ lát nữa, hoặc sau chuyến công tác, mình sẽ về nhà đưa cho con”, anh kể.

Điện thoại của Trung tá Tùng bị khóa. Anh Tiến không biết mật khẩu nên không thể tìm số người thân. Đúng lúc ấy, điện thoại có cuộc gọi đến. Là một đồng đội của Trung tá Tùng. Anh Tiến nghe máy. Và kể lại toàn bộ sự việc. Từ khoảnh khắc người quân nhân quay xe trở lại cầu, đến lúc anh cởi quân phục lao xuống sông. “Giá lúc đó có một chiếc phao...”

Nhưng câu chuyện còn một chi tiết khiến anh Tiến day dứt mãi. Những người đứng trên cầu kể rằng Trung tá Tùng đã bơi được một đoạn khá dài. Sau đó, khi có dấu hiệu đuối sức, anh đưa tay vẫy về phía bờ. Theo anh Tiến, có thể người quân nhân muốn mọi người ném xuống một vật gì đó để bám vào. Nhưng trên cầu không có phao cứu sinh. “Tôi cứ nghĩ mãi, giá lúc ấy có một chiếc phao thì có lẽ mọi chuyện đã khác...”, anh Tiến nói. Đó là một chữ “giá” không có lời giải.

Những ngày Trung tá Tùng mất tích, anh Tiến ngày nào cũng trở lại cầu Bo. Anh đứng nhìn lực lượng cứu hộ tìm kiếm dưới dòng Trà Lý. Một người chỉ tình cờ gặp anh chưa đầy một giờ, nhưng lại trở thành người mà anh Tiến không thể thôi chờ đợi. Anh chờ một phép màu. Nhưng phép màu không đến.

Hơn 18h ngày 13/9, lực lượng chức năng và các đội cứu hộ tìm thấy thi thể Trung tá Trần Văn Tùng trên sông Trà Lý. Khoảng 21h cùng ngày, thi thể nam thanh niên cũng được tìm thấy, cách chân cầu Bo khoảng 350m.

Ngày 14/9, anh Tiến đến tang lễ Trung tá Trần Văn Tùng. Đứng trước di ảnh người lính mà mình từng gặp trong một buổi sáng định mệnh, anh vẫn không khỏi ám ảnh. “Giữa dòng nước chảy xiết, từ trên cầu cao như thế mà anh Tùng không chút ngần ngại lao xuống cứu người. Tôi thực sự khâm phục sự dũng cảm của anh ấy”, anh Tiến nói với Tiền Phong.

Nhưng có lẽ điều khiến anh Tiến đau đáu nhất không chỉ là khoảnh khắc người lính lao xuống dòng nước. Mà là những gì còn lại trên chiếc xe máy. Một bộ quân phục. Một chiếc điện thoại. Một chiếc cặp. Và một phong bì gửi cho cô con gái nhỏ.

Nhóm PV

Theo báo Tiền Phong (Đăng 15/9/2026, 15:04)