Hai người giúp việc cưu mang 'cậu chủ' khờ

TP HCM - Cả gia đình người chủ lần lượt qua đời, bà Ling và bà Liên quyết định giữ lại xe hủ tiếu trong hẻm Xã Tây, tiếp tục cưu mang người con út chậm phát triển trí tuệ.

18h, bà Phụng Ling, 72 tuổi, mở nắp nồi nước dùng trong căn bếp nhỏ ở hẻm chợ Xã Tây, phường Chợ Lớn. Bà kiểm tra thịt, xương cùng các khay tôm, mực, bò viên, cật và đậu hũ nhồi thịt chuẩn bị cho buổi bán tối.

Phía ngoài, anh Hồ Thắng Chí, 43 tuổi, khiêng bốn chiếc bàn ra góc hẻm, xếp ghế và đặt lọ nước chấm. Xong việc, anh lấy giẻ lau bàn.

"Chí ít nói, hơi chậm nhưng rất chịu làm, ai chỉ gì thì làm nấy", bà Ling nói.

Bà Ling và bà Ngọc Liên đều là người Hoa, gốc Quảng Đông, nhân viên phụ việc trong quán hủ tiếu của cha mẹ anh Chí từ năm 1977. Cả hai không kết hôn, không con cái. Hiện nay bà Ling ở với em trên đường Nguyễn Tri Phương (phường Chợ Lớn), cách quán khoảng 2 km, còn bà Liên ở với cháu tại phường Tân Phú.

Từ người làm thuê, họ trở thành chỗ dựa của gia đình Chí gần 50 năm qua.

Bà Ling bên xe hủ tiếu ở hẻm chợ Xã Tây, phường Chợ Lớn, TP HCM, tối 8/9. Ảnh: Ngọc Ngân

Bà Ling bên xe hủ tiếu ở hẻm chợ Xã Tây, phường Chợ Lớn, TP HCM, tối 8/9. Ảnh: Ngọc Ngân

Xe hủ tiếu ở chợ Xã Tây có từ thời ông nội anh Chí. Sau này, bố mẹ anh là ông Hồ Tô Hà và bà Tuyền tiếp quản. Thời điểm chợ còn đông đúc, quán bán hơn 150 tô mỗi tối. Bà Ling và bà Liên gắn bó với quán nhiều năm và cho biết vợ chồng chủ luôn đối đãi tử tế, thường xuyên giúp đỡ khi gia đình họ có việc.

Gia đình ông Hà có ba người con. Anh Chí là con út, chậm phát triển trí tuệ từ nhỏ. Năm 1998, ông Hà qua đời. Hai người con lớn sau đó cũng lần lượt mất do tai nạn giao thông trong hai năm liên tiếp.

Bà Tuyền tiếp tục bán hủ tiếu và chăm sóc anh Chí cùng hai người phụ việc. Năm 2021, bà qua đời do bệnh tim. Thời điểm đó, Chí chỉ biết nấu vài món đơn giản và tự chăm sóc bản thân, không biết đi chợ hay chuẩn bị nguyên liệu bán hàng.

Sau đám tang mẹ, Chí sống một mình trong căn gác xép 26 m2 phía trên quán. Không còn bán hàng, anh thường đi bộ quanh chợ, mua vài món đồ hoặc đứng nhìn xe cộ rồi tự tìm đường về.

Một buổi chiều, bà Ling đạp xe ngang chợ Xã Tây, thấy Chí cầm xấp vé số đi bán. Bị giật mất vé, anh chỉ đứng nguyên tại chỗ, ngơ ngác. Bà Ling khi ấy quyết định trở lại quán hủ tiếu, bán hàng nuôi "cậu chủ". "Ba má, anh chị đều không còn. Nếu mình cũng bỏ thì nó biết dựa vào ai", bà nói.

Bà gọi bà Liên cùng hùn vốn và lấy thêm từ phần tiền cha mẹ để lại cho anh Chí. Chiếc xe, bàn ghế và dụng cụ bán hàng là tài sản của gia đình.

Thời gian đầu, Chí chỉ biết khiêng bàn ghế và lau dọn. Sau đó, hai bà giao anh buộc dây thun túi hủ tiếu mang về. Anh làm chậm, buộc chưa chặt nên phải tháo ra làm lại. Bà Ling ngồi cạnh, cầm tay hướng dẫn đến khi anh tự làm được. Chí tiếp tục được hướng dẫn cách đập nước đá, châm trà, chuẩn bị túi đựng và bưng bê. Mỗi ngày, họ chỉ dạy thêm một việc. Phần nào anh chưa nhớ, hôm sau cả hai hướng dẫn lại từ đầu.

Mỗi khi Chí làm được thêm một việc, bà Ling lại thấy yên tâm hơn.

Anh Hồ Thắng Chí phụ việc ở xe hủ tíu phường Chợ Lớn, TP HCM, tối 8/9. Ảnh: Ngọc Ngân

Anh Hồ Thắng Chí phụ việc ở xe hủ tíu phường Chợ Lớn, TP HCM, tối 8/9. Ảnh: Ngọc Ngân

Chợ Xã Tây hiện không còn đông như trước. Hiện tại, mỗi tối quán bán được 40-50 tô. Tiền bán hàng được dùng mua nguyên liệu, trả chi phí sinh hoạt cho Chí. Phần lãi còn lại được chia đều cho ba người. Hôm bán được, họ có tiền công, hôm vắng khách, cả ba có thể ra về tay không.

Ngoài phần dùng làm vốn, Chí còn một khoản tiền cha mẹ để lại. Nhưng điều bà Ling và bà Liên lo nhất hiện nay là thu nhập từ quán hủ tiếu thất thường, khoản dành dụm không tăng thêm được bao nhiêu. Cả hai tuổi đã cao, họ không biết mình còn đủ sức làm việc trong bao lâu nên cố gắng truyền lại cho Chí từng công đoạn, từ chuẩn bị nguyên liệu đến phục vụ khách, để sau này anh có thể tiếp tục bán hàng nuôi sống bản thân.

Do lớn tuổi, bà Ling thường bị đau lưng sau nhiều giờ đứng bán. Hồi tháng 6, một cơn đau dữ dội giữa khuya khiến bà khuỵu xuống, phải chống hai tay vào bàn mới đứng vững. "Có lúc nghĩ đến chuyện nghỉ, nhưng sợ Chí bơ vơ nên hôm sau tôi lại đạp xe đến quán", bà Ling nói.

Ông Trần Lê Trân, 71 tuổi, hàng xóm hơn 50 năm của gia đình, cho biết từ ngày cha mẹ mất, Chí có thể tự lo sinh hoạt nhờ sự chỉ bảo của bà Ling và bà Liên. Do Chí chưa biết dùng dịch vụ ngân hàng, mỗi khi khách ăn không có tiền mặt, ông Trân thường hỗ trợ nhận chuyển khoản giúp rồi đưa tiền mặt cho Chí.

"Bây giờ còn hai cô ở bên, Chí vẫn có người chỉ bảo. Chỉ lo một mai họ không còn đủ sức làm nữa, cậu ấy sống một mình sẽ ra sao", ông Trân nói.

Ngọc Ngân

Theo báo VnExpress (Đăng 15/9/2026, 05:45)