Nam thanh niên Trung Quốc bị sóng cuốn trôi dạt trên biển, ăn cua, hàu sống để giữ mạng
Người đàn ông đã có trải nghiệm sinh tử khó quên khi bị cuốn trôi ra biển
Một người đàn ông 30 tuổi tại tỉnh Hải Nam (Trung Quốc) đã trải qua những giây phút ranh giới giữa sống và chết vô cùng ám ảnh khi bị sóng triều kéo cuốn trôi ra khơi trong lúc lội biển tìm bắt hải sản vào ban đêm. Trôi dạt suốt gần 8 giờ đồng hồ liên tục trên vùng biển rộng lớn, anh đã may mắn giữ lại được mạng sống nhờ nghị lực sinh tồn phi thường cùng hàng loạt kỹ năng ứng biến linh hoạt trong điều kiện ngàn cân treo sợi bóc.
Theo các kênh truyền thông Trung Quốc đưa tin, vào tối ngày 24/6, anh Chen Rurong cùng ba người bạn đồng hành kéo ra khu vực bãi biển gần làng Mai Bảng (thành phố Văn Xương, tỉnh Hải Nam) để săn tìm hải sản nhân lúc thủy triều rút xuống thấp.
Với mong muốn thu hoạch được số lượng lớn cua và hải sản, anh Chen Rurong chuẩn bị đầy đủ trang bị gồm đèn pin chiếu sáng, lao châm cá, vợt xúc và kính bơi để một mình di chuyển sâu hơn ra vùng bãi triều. Trước lúc phân tách vị trí, các bạn đi cùng đã liên tục nhắc nhở anh phải đặc biệt chú ý quan sát hệ thống ánh đèn tín hiệu trên bờ để định hướng đường rút lui.
Tuy vậy, việc quá mải mê thu hoạch đã khiến anh hoàn toàn quên đi thời gian. Đến khi nhận ra mực nước biển đang nhanh chóng dâng cao thì mọi chuyện đã vượt ngoài tầm kiểm soát.
"Tôi phát hiện mình đã ở rất xa bờ và hoàn toàn mất phương hướng. Sóng biển che khuất ánh đèn tín hiệu trên bờ nên tôi nhầm ngọn hải đăng ở phía đối diện là hướng trở về và cứ thế đi sai hướng", anh bộc bạch.

Thời điểm Chen Ruhong được tìm thấy
Giai đoạn đầu, mực nước biển mới chỉ dâng lên ngang đầu gối, sau đó nhanh chóng lên tới hông, tới ngực và rồi bao trùm hoàn toàn cơ thể anh. Ban đầu, anh vẫn cố tiếc công sức nên níu giữ số cua vừa bắt được cùng dàn thiết bị. Nhưng đến khi những cơn sóng dồn dập tràn qua khiến anh bị sặc nước và khó thở, phản xạ tự vệ đã buộc anh phải vứt bỏ toàn bộ vật dụng, chỉ giữ lại chiếc đèn pin nhỏ để tập trung bơi về phía quầng sáng ngọn hải đăng.
Mặc dù vậy, dòng hải lưu cuồn cuộn liên tục cuộn trôi anh ra xa khỏi bờ. Giữa khoảng không tối đen mịt mùng trên vùng Biển Đông, điểm tựa thị giác duy nhất mà anh có thể nhìn thấy chỉ là ánh đèn hải đăng nhấp nháy từ xa. "Tôi cứ nghĩ ngọn hải đăng ở rất gần, nhưng thực tế khoảng cách còn rất xa. Tôi tự nhủ chỉ bơi thêm khoảng 200 mét nữa, nếu không nổi thì đành phó mặc số phận", anh chia sẻ.
Ngay tại thời khắc tinh thần kiệt quệ nhất, luồng sáng từ chiếc đèn pin trên tay anh vô tình rọi trúng ba chiếc phao lưới của ngư dân đang nổi trên mặt nước. Đây chính là "phao cứu sinh" quyết định giúp anh giữ lại hơi thở sinh tồn.
Anh dồn hết sức lực bám chặt lấy các quả phao rồi trèo lên một mỏm đá nhô nhỏ để nghỉ ngơi tạm thời. Dẫu vậy, những cơn gió lạnh cùng dòng nước biển buốt giá khiến thân nhiệt của anh tụt giảm nhanh chóng, trong khi chiếc đèn pin cũng hết điện rồi tắt ngấm, đẩy anh vào cảnh độc hành giữa bóng đêm. "Tôi nhìn thấy máy bay không người lái, tàu cá và xe cứu hộ đang tìm kiếm, nhưng khoảng cách quá xa nên dù liên tục kêu cứu, không ai phát hiện ra tôi."
Trong suốt nhiều giờ đồng hồ sau đó, cái đói, sự giá lạnh cùng cơn khát nước quay dắt liên tục bào mòn thể trạng của anh.
Trong hoàn cảnh cạn kiệt nguồn nước ngọt, anh buộc phải sử dụng chính nước tiểu của bản thân để duy trì sự sống. Một vài con cua nhỏ bò trên khe đá cùng ít hàu bám quanh dây phao trở thành nguồn thực phẩm ít ỏi giúp anh cầm cự.
Nhằm tối ưu khả năng nổi trên mặt sóng, anh còn kiên trì dùng vỏ hàu cắt đứt đoạn dây cáp đang buộc đá neo – một công việc tốn hơn một giờ đồng hồ – rồi kết ba chiếc phao lại thành một cụm phao hỗ trợ nâng cơ thể.
Giữa trùng khơi đại dương, điểm tựa lớn nhất giúp anh không buông xuôi chính là hình ảnh những người thân yêu đang chờ đợi mình ở nhà.
Anh liên tục nhớ về người bà tuổi cao sức yếu đang chờ cháu chăm sóc, nhớ tới lời hứa sẽ đi đón em trai sau kỳ thi chuyển cấp, và cả những lời dặn dò chu đáo từ bạn gái trước lúc anh ra biển. Tất cả những hình ảnh thân thương đó cứ liên tục tua chậm trong tâm trí, trở thành điểm tựa tinh thần thôi thúc anh: "Mình không thể chết. Mình nhất định phải trở về."
Song song đó, Chen Rurong cũng nhớ lại một câu chuyện thực tế từng đọc trên mạng internet về một cá nhân đã sống sót kỳ diệu sau bảy ngày sáu đêm trôi dạt trên đại dương. Chính ký ức ấy đã củng cố mạnh mẽ niềm tin giúp anh vững tâm vượt qua nghịch cảnh.
Anh chủ động chia quãng đường di chuyển thành nhiều mục tiêu ngắn, lấy các điểm sáng từ các tòa cao tầng và các đoàn xe cứu hộ trên bờ làm cột mốc để từng bước điều chỉnh hướng bơi.
Đến khoảng 5 giờ 30 phút sáng ngày 25/6, sau gần 8 tiếng đồng hồ vật lộn kiên cường với sóng gió, anh cuối cùng cũng dạt được vào bãi cát bờ biển trong tình trạng thể lực cạn kiệt.

Anh được đưa đi cấp cứu ngay sau khi lên bờ
Người cha của anh – người đã thức trắng cả đêm cùng các lực lượng chức năng đi dọc bờ biển tìm con – khi trông thấy con trai vẫn còn sống sót đã đổ gục xuống bãi cát và bật khóc nức nở. Về phần Chen Rurong, anh cũng lập tức quỳ xuống trước mặt đấng sinh thành, nghẹn ngào thốt lên lời xin lỗi. Đáp lại, người cha chỉ ôm chặt lấy con và vỗ về: "Con trở về là tốt rồi."
Sau khi tinh thần đã ổn định trở lại, anh mới biết ngay khi phát hiện anh mất tích, nhóm bạn đã nhanh chóng trình báo sự việc tới cơ quan an ninh. Lực lượng cứu hoạ, các tàu cá địa phương cùng thiết bị bay không người lái đã nỗ lực tìm kiếm xuyên đêm. Những ánh đèn cứu hộ lấp lánh trên bờ mà anh nhìn thấy giữa đêm đen chính là nỗ lực tuyệt vời của mọi người nhằm đưa anh bình an trở về.
Khi được về tới căn nhà quen thuộc sau chuyến phiêu lưu sinh tử, việc đầu tiên anh thực hiện là chợp mắt một giấc thật sâu.
Ngẫm lại những khoảnh khắc cận kề ranh giới sinh tử, người đàn ông 30 tuổi khẳng định bản thân sẽ không bao giờ đi bắt hải sản vào ban đêm thêm một lần nào nữa. "Tôi chỉ mong đêm hôm đó là một giấc mơ. May mắn là khi tỉnh dậy, tôi vẫn còn có thể nói chuyện và ăn cơm cùng gia đình."

Anh trở lại vùng biển nơi mình từng gặp nạn
Sự cố khủng hoảng này cũng làm thay đổi hoàn toàn góc nhìn của anh đối với cuộc sống. "Trước đây gặp chuyện gì tôi cũng dễ hoảng loạn. Nhưng sau khi bước qua ranh giới sinh tử, tôi hiểu rằng dù khó khăn đến đâu cũng phải bình tĩnh đối mặt. Quan trọng nhất là được sống, được trở về với gia đình và không để người thân phải lo lắng thêm một lần nào nữa", người đàn ông ngậm ngùi trải lòng.
Linh Linh
Theo Tạp chí Sở hữu trí tuệ & Sáng tạo (Đăng: 31/08/2026 |
