Hiệu trưởng trở thành người hùng khi cứu sống 1.643 học sinh khỏi cơn lũ quét kinh hoàng
Nhờ quyết định sơ tán khẩn cấp ngay khi nhận được cảnh báo, Hiệu trưởng Rajendra Dawadi đã đưa 1.643 học sinh rời khỏi trường chỉ ít phút trước khi dòng lũ cuốn phăng toàn bộ khuôn viên.
Trong thảm họa lũ quét và sạt lở nghiêm trọng xảy ra tại Nepal ngày 26/8, câu chuyện về ông Rajendra Dawadi, Hiệu trưởng trường Trung học Tribhuvan Trishuli ở thung lũng Trishuli, đang nhận được sự chú ý đặc biệt.
Chỉ trong khoảng 15 phút kể từ khi nhận được cuộc gọi cảnh báo, ông Dawadi cùng các đồng nghiệp đã tổ chức sơ tán toàn bộ học sinh lên khu vực cao hơn. Nhờ hành động quyết đoán này, 1.643 em nhỏ cùng phần lớn giáo viên đã thoát khỏi khu vực nguy hiểm ngay trước khi trường học bị dòng nước và bùn đất nhấn chìm.

Cuộc gọi lúc 9h10 và quyết định sơ tán khẩn cấp
Khoảng 9h10 sáng 26/8, khi đang giảng bài, ông Dawadi nhận được điện thoại từ một người bạn sống ở khu vực thượng nguồn. Người này cho biết ngôi làng của mình đã bị dòng nước cuốn trôi và cảnh báo trường học cũng phải nhanh chóng di chuyển đến nơi an toàn.
Thời điểm đó, trong trường có khoảng 950 học sinh đang học trong các lớp và khoảng 700 em khác đã tới hoặc đang có mặt tại sân chơi.
Ban đầu, ông Dawadi cho rằng tòa nhà trường vẫn đủ an toàn. Công trình bê tông ba tầng nằm cách sông khoảng 60m, ở độ cao tương đương với cây cầu thép gần đó. Tuy nhiên, thay vì chờ đợi để xác định mức độ nguy hiểm, ông quyết định hành động ngay.
Ông rời lớp học, thông báo cho đồng nghiệp Pradeep Pandit, sau đó hai người rung chuông trường để tập hợp học sinh. Các xe buýt đưa đón học sinh cũng được yêu cầu quay đầu, di chuyển thẳng về phía núi.
Toàn bộ học sinh được hướng dẫn rời khỏi trường và tìm tới những khu vực cao hơn.
5 phút sau, trường học bị dòng lũ cuốn phăng
Cuộc sơ tán diễn ra trong tình trạng khẩn cấp. Một bé gái hoảng loạn được đưa tới nơi cao bằng xe máy, trong khi những học sinh khác chạy bộ rời khỏi khu vực trường.
Ông Dawadi là một trong những người cuối cùng rời đi. Tổng thời gian từ lúc nhận cuộc gọi cảnh báo đến khi hoàn tất việc sơ tán chỉ khoảng 15 phút.
Chỉ khoảng 5 phút sau khi các học sinh được đưa tới nơi trú ẩn, dòng lũ tràn xuống và cuốn theo bùn đất, phá hủy trường học. Khu vực Trishuli sau đó bị bao phủ bởi lớp bùn dày tới khoảng 9m.
Nhìn lại quyết định của mình, ông Dawadi khiêm tốn nói: “Tôi còn có thể làm gì khác nữa?”
Dù không tự nhận mình là anh hùng, hành động của ông đã giúp cứu sống 1.643 học sinh trong một trong những thảm họa thiên tai nghiêm trọng nhất mà khu vực từng chứng kiến.
Hai người không kịp trở về
Phần lớn học sinh và giáo viên đã được đưa tới nơi an toàn, nhưng hai người liên quan tới ngôi trường vẫn thiệt mạng.
Đó là Santos Pariyar, 32 tuổi, giáo viên môn Lịch sử và Địa lý. Ông Pariyar đã quay về phòng trọ gần sông và bị nước lũ cuốn trôi.
Người còn lại là Sultan Lama, nhân viên trông coi trường. Ông Lama quay lại khuôn viên để khóa cổng và cũng không thể trở ra an toàn.
Cứu được bé gái 6 tuổi sau nhiều ngày tìm kiếm
Trong một diễn biến khác, chiều muộn 29/8, lực lượng Cảnh sát vũ trang Nepal (APF) tiếp cận một trạm an ninh ở Timure, ngôi làng nằm gần biên giới Trung Quốc.
Khi tìm kiếm trong đống đổ nát, một thành viên đội cứu hộ bất ngờ nghe thấy tiếng trẻ em khóc. Dù từ bên ngoài không thể nhìn thấy người bên trong, lực lượng cứu hộ lập tức đào bới khu vực bị vùi lấp.
Nhờ đó, một bé gái 6 tuổi được tìm thấy và đưa ra ngoài còn sống. Phó tổng thanh tra APF Netra Bahadur Karki cho biết tiếng khóc đã giúp lực lượng cứu hộ xác định được vị trí của em.
Hy vọng sống sót ngày càng mong manh
Công tác cứu hộ tại Nepal vẫn được triển khai với quy mô lớn, nhưng khả năng tìm thấy thêm người sống sót đang giảm dần theo thời gian.
APF đã huy động nhiều lực lượng chuyên trách gồm đội thợ lặn, cứu hộ bằng dây, chó nghiệp vụ, nhân viên y tế và các nhóm điều khiển máy bay không người lái. Chó nghiệp vụ có thể phát hiện từ 5-7 thi thể mỗi ngày, song số trường hợp còn sống được tìm thấy rất ít.
Tại lưu vực sông, 4.811 thành viên lực lượng cảnh sát Nepal được triển khai phục vụ tìm kiếm, cứu hộ và hậu cần. Máy bay không người lái được sử dụng để rà soát bờ sông và các công trình bị sập. Khi phát hiện dấu hiệu có người dưới đống đổ nát, lực lượng mặt đất sẽ tiếp cận để kiểm tra.
Các thi thể được đánh dấu, đưa vào túi chuyên dụng rồi chuyển tới bệnh viện. Nhà chức trách đồng thời ghi nhận đặc điểm nhận dạng, lấy dấu vân tay hoặc mẫu sinh học khi cần để phục vụ công tác xác định danh tính.
Người sống sót đối mặt với tình trạng thiếu thuốc và nước
Sau khi vượt qua thảm họa, nhiều người dân lại tiếp tục đối mặt với một cuộc khủng hoảng khác: thiếu thuốc men, nước uống và các nhu yếu phẩm thiết yếu.
Rekha Devi Gosain, một phụ nữ sống tại khu chợ Trishuli, may mắn thoát khỏi trận lũ nhưng căn nhà cùng thuốc điều trị đã bị cuốn trôi. Bà mắc nhiều bệnh cần dùng thuốc thường xuyên và hiện phải sống trong một khu trại gần bệnh viện.
Tuy nhiên, nguồn thuốc tại đây đang thiếu hụt. Dược sĩ Maheshwar Yadav cho biết một số thuốc điều trị huyết áp phổ biến như atenolol và losartan đã không còn sẵn. Hệ thống bảo hiểm của bệnh viện cũng bị gián đoạn do mất kết nối internet, trong khi lượng thuốc dự trữ ngày càng cạn.
Nước sạch cũng trở thành vấn đề nghiêm trọng. Một số người dân trong các khu tạm trú cho biết họ không có đủ nước uống, tiền bạc hay quần áo sau khi mất nhà cửa. Các bác sĩ cảnh báo điều kiện vệ sinh xuống cấp và thiếu nước sạch có thể làm phát sinh thêm các vấn đề dịch tễ.
Nepal tiếp tục chờ đợi những tin tức tốt lành
Trong lúc mưa gió mùa tiếp tục đe dọa những khu vực chịu ảnh hưởng và một hồ nước nhân tạo hình thành ở phía Trung Quốc được cảnh báo có nguy cơ vỡ, lực lượng cứu hộ vẫn chạy đua với thời gian.
Ngày 30/8, các đội cứu hộ quốc tế đến từ Trung Quốc, Ấn Độ và Hàn Quốc đã tìm thấy lối vào đường hầm của đập thủy điện Trishuli-3A ở Rasuwa.
Khu vực này được xem là một trong những nơi còn hy vọng tìm thấy người sống sót, bởi khoảng 350 công nhân và kỹ sư được cho là đang mắc kẹt bên trong.
Giữa thảm họa có sức tàn phá khủng khiếp, quyết định sơ tán kịp thời của Hiệu trưởng Rajendra Dawadi trở thành một trong những câu chuyện hiếm hoi mang lại hy vọng, cho thấy chỉ vài phút quyết đoán đôi khi có thể quyết định sự sống của hàng nghìn người.
