Nghe lời mẹ lấy gái hàng xóm ế lâu năm, đêm tân hôn nhìn cảnh em thay đồ mặt tôi tái mét

Đây chính là cách né nồm, tránh nồm rẻ nhất hiệu quả nhất miền Bắc!

Lỗi tại tôi, không phải tại em.

Ngày 19/01/2026, Đời sống gia đình có đưa tin "Nghe lời mẹ lấy gái hàng xóm ế lâu năm, đêm tân hôn nhìn cảnh em thay đồ mặt tôi tái mét" với nội dung cụ thể như sau:

Tôi đã từng nghĩ, lấy vợ chỉ là một mốc phải hoàn thành cho xong ở một độ tuổi nhất định. Khi công việc đã ổn, cha mẹ bắt đầu già đi, còn bản thân thì liên tục trở thành tâm điểm của những câu hỏi quen thuộc: “Bao giờ cưới?”, “Có người yêu chưa?”, “Định ở vậy tới già à?”. Mỗi dịp lễ Tết, những câu hỏi ấy lặp đi lặp lại, đều đặn đến mức khiến người ta mệt mỏi hơn cả công việc.

Mẹ tôi là người sốt ruột nhất. Bà nhìn tôi, nhìn sang con gái nhà hàng xóm rồi thở dài: “Con bé ấy hiền, sống khép kín, lại ế lâu năm. Lấy nó về là yên ổn, mẹ không phải lo”. Tôi nghe mãi thành quen. Không yêu say đắm, cũng chẳng ghét bỏ, cuối cùng tôi gật đầu đồng ý cưới, không phải vì rung động, mà vì tôi quá mệt để chống lại.

Đám cưới diễn ra nhanh gọn, đủ thủ tục, đủ lời chúc. Mẹ tôi rạng rỡ, họ hàng gật gù, ai cũng bảo tôi “số hưởng”. Còn em, người vợ tôi lấy theo sự sắp đặt, lặng lẽ, ít nói, đúng kiểu người phụ nữ mà người lớn hay khen là “biết điều”.

Tôi bước vào đêm tân hôn với một tâm thế lửng lơ. Không háo hức, cũng chẳng hồi hộp. Nhưng chính khoảnh khắc em quay lưng thay đồ lại khiến tôi tá hỏa.

Nghe lời mẹ lấy gái hàng xóm ế lâu năm, đêm tân hôn nhìn cảnh em thay đồ mặt tôi tái mét - 1

Ảnh minh họa.

Không phải vì cơ thể em có điều gì khiến tôi khó chịu. Ngược lại, em gầy gò, hơi vụng về, dáng người mang nét cam chịu hơn là gợi cảm. Tôi tá hỏa vì nhận ra mình… sợ. Sợ sự gần gũi quá nhanh, sợ trách nhiệm bỗng dưng đè nặng, sợ việc từ giây phút ấy trở đi, cuộc đời tôi không còn là của riêng mình nữa.

Và đặc biệt là tôi cảm thấy mình là thằng hèn, cưới con gái người ta về nhưng lại chẳng biết làm gì để mở lòng, phá bỏ bức tường vô hình giữa cả hai.

Tôi lặng người, tim đập nhanh đến mức chính tôi cũng không hiểu nổi. Em nhận ra sự bất thường, quay lại nhìn tôi, ánh mắt lo lắng xen lẫn ngại ngùng. Không ai nói với ai câu nào. Đêm ấy trôi qua trong im lặng, nặng nề hơn tôi tưởng rất nhiều.

Những ngày sau đó, tôi sống trong trạng thái bối rối. Tôi tự hỏi mình có sai không khi đồng ý lấy vợ chỉ vì nghe lời mẹ. Nhưng rồi, từng chút một, tôi nhìn thấy ở em những điều rất khác. Em dậy sớm nấu ăn cho cả nhà, lặng lẽ dọn dẹp, chưa từng than phiền. Em không đòi hỏi tôi phải quan tâm hay thể hiện tình cảm. Mọi thứ đều chừng mực, vừa đủ.

Một lần, tôi vô tình nghe được em nói chuyện với mẹ tôi: “Con chỉ mong vợ chồng con sống yên ổn, còn thương yêu đến đâu thì từ từ cũng được”. Câu nói ấy khiến tôi chững lại rất lâu.

Tôi bắt đầu tập bình tĩnh hơn. Tôi hiểu, nỗi sợ trong đêm tân hôn không phải vì em, mà vì chính tôi chưa sẵn sàng cho một vai trò mới. Khi nhận ra điều đó, tôi chủ động nói chuyện với em nhiều hơn. Chúng tôi học cách làm quen lại với nhau như hai người xa lạ sống chung một mái nhà.

Nghe lời mẹ lấy gái hàng xóm ế lâu năm, đêm tân hôn nhìn cảnh em thay đồ mặt tôi tái mét - 2

Ảnh minh họa.

Rồi chuyện vợ chồng cũng dần trở nên tự nhiên hơn. Em không còn né tránh, còn tôi thì không còn hoảng sợ. Có những tối, chúng tôi ngồi nói với nhau về tương lai, về công việc, về chuyện con cái. Em bảo không áp lực chuyện sinh con sớm, miễn là tôi thật sự sẵn sàng.

Chính sự điềm tĩnh ấy khiến tôi thay đổi. Tôi bắt đầu nghĩ nghiêm túc đến việc làm cha. Tôi chủ động tìm hiểu sức khỏe sinh sản, khuyên em ăn uống điều độ, thậm chí còn tính toán thời điểm thích hợp để chuẩn bị mang thai. Lúc đó, tôi nhận ra, hóa ra mình không ghét cuộc sống này như đã từng nghĩ.

Bây giờ, khi vợ yêu đã mang thai, nhìn bụng bầu lớn dần từng ngày, tôi lại nhớ về đêm tân hôn năm ấy. Khoảnh khắc tôi từng tá hỏa, từng muốn bỏ chạy, giờ trở thành điểm khởi đầu cho một hành trình mà tôi chưa từng nghĩ mình sẽ đủ can đảm bước vào.

Có lẽ, hôn nhân không phải lúc nào cũng bắt đầu bằng tình yêu cuồng nhiệt. Đôi khi, nó bắt đầu bằng sự bối rối, sợ hãi, rồi lớn lên bằng trách nhiệm và sự thấu hiểu. Và tôi biết, mình đã sẵn sàng, không chỉ để làm chồng, mà còn để làm cha của đứa con sắp chào đời.

Ngày 21/12/2025, Đời sống gia đình có đưa tin "Vợ bầu ngủ đến 8 giờ sáng không dậy nấu ăn cho bố mẹ chồng, còn nói 1 câu khiến cả nhà chết lặng" với nội dung cụ thể như sau:

Không khí bữa trưa hôm ấy nặng nề đến mức tôi chỉ nuốt được vài thìa cơm. Mẹ chồng không nói gì nhiều, nhưng cái cách bà đặt đũa xuống bàn, cái thở dài khe khẽ đủ để tôi hiểu.

Tôi viết những dòng này khi đã bước sang tháng thứ 7 của thai kỳ. Cái bụng không còn nhỏ để có thể giấu dưới lớp áo rộng, và cũng không còn đủ nhẹ để tôi có thể sống như trước khi mang thai. Vậy mà, chỉ vì một buổi sáng ngủ đến 8 giờ, tôi đã trở thành “tội đồ” trong chính ngôi nhà mình gọi là gia đình.

Trước khi bầu, tôi là đứa con dâu “chuẩn mực” trong mắt bố mẹ chồng. Sáu giờ sáng đã dậy, xuống bếp nấu ăn sáng, pha trà, dọn dẹp, rồi mới đi làm. Tôi từng nghĩ đó là bổn phận, là cách để mình được công nhận. Ngay cả khi mới cưới, tôi cũng chưa từng để bố mẹ chồng phải tự nấu bữa sáng.

Nhưng mang thai không giống bất kỳ trạng thái nào tôi từng trải qua. Ba tháng đầu, tôi nghén nặng, ói liên tục, có hôm vừa bước xuống bếp đã phải chạy vào nhà vệ sinh. Sang tam cá nguyệt thứ hai, tưởng mọi thứ nhẹ hơn, thì cơ thể lại bắt đầu phản kháng theo cách khác: mệt mỏi kéo dài, mất ngủ ban đêm, đau lưng, tê chân. Có những đêm tôi thức trắng vì con đạp, vì bụng căng cứng, vì tim đập nhanh đến mức sợ hãi.

Đêm hôm đó cũng vậy. Tôi gần như không ngủ. Gần sáng mới chợp mắt được một chút. Khi mở mắt ra thì đã 8 giờ hơn. Cả người rã rời, đầu óc choáng váng. Tôi còn đang ngồi thở thì nghe tiếng xoong nồi dưới bếp. Bố mẹ chồng đã tự nấu ăn sáng.

Không khí bữa trưa hôm ấy nặng nề đến mức tôi chỉ nuốt được vài thìa cơm. Mẹ chồng không nói gì nhiều, nhưng cái cách bà đặt đũa xuống bàn, cái thở dài khe khẽ đủ để tôi hiểu. Đến khi cả nhà chuẩn bị đứng dậy, bà mới buông một câu:

- Con dâu bầu mà ngủ đến 8 giờ, bố mẹ già phải tự lo bữa sáng, mai mốt sinh xong chắc còn mệt nữa.

Vợ bầu ngủ đến 8 giờ sáng không dậy nấu ăn cho bố mẹ chồng, còn nói 1 câu khiến cả nhà chết lặng - 1

Tôi nghe tim mình thắt lại. Chồng tôi cúi mặt, im lặng. Bố chồng không nói gì, nhưng ánh mắt cũng không giấu được sự khó chịu. Có lẽ nếu là tôi của trước đây, tôi sẽ xin lỗi. Tôi sẽ tự trách mình vô dụng, rồi hứa từ mai sẽ dậy sớm hơn. Nhưng không hiểu sao hôm đó, một thứ gì đó trong tôi bỗng vỡ ra. Có thể vì mệt, có thể vì hormone, cũng có thể vì tôi đã kìm nén quá lâu. Tôi đặt đũa xuống, ngẩng lên và nói một câu mà đến chính tôi cũng không ngờ mình có thể nói ra:

- Con xin lỗi vì đã ngủ đến 8 giờ. Nhưng nếu mỗi ngày con dậy sớm nấu ăn mà đánh đổi bằng sức khỏe của con và đứa bé trong bụng, thì con không làm được.

Cả bàn ăn chết lặng. Tôi thấy mẹ chồng sững người. Chồng tôi ngẩng đầu lên nhìn tôi, ánh mắt đầy ngỡ ngàng. Không ai ngờ một đứa con dâu vốn hiền lành, nhẫn nhịn như tôi lại nói thẳng như vậy. Tôi tiếp lời, giọng run nhưng không khóc:

- Con không phải lười. Con mệt thật. Đêm qua con không ngủ vì con đau lưng, con khó thở, con lo cho con trong bụng. Nếu bố mẹ cần con nấu ăn sáng mỗi ngày, con sẵn sàng làm khi con khỏe. Nhưng nếu có những ngày con không dậy nổi, con mong bố mẹ hiểu.

Không khí nặng đến mức nghe rõ tiếng quạt quay. Tôi cúi đầu, tay đặt lên bụng. Trong khoảnh khắc đó, tôi không còn nghĩ mình là con dâu, là vợ, mà chỉ là một người mẹ đang cố bảo vệ đứa con chưa kịp chào đời. Mẹ chồng là người phá vỡ sự im lặng. Bà nói chậm, giọng không còn gay gắt như trước:

- Mẹ không biết con mệt đến vậy. Hồi xưa mẹ bầu cũng cực, nhưng thời khác rồi, mẹ cứ nghĩ con trẻ thì khỏe.

Tôi không nói gì, chỉ gật đầu. Bố chồng thở dài, bảo rằng từ giờ nhà có bầu bí thì mọi thứ nên linh hoạt hơn. Chồng tôi nắm nhẹ tay tôi dưới gầm bàn, lần đầu tiên tôi thấy anh đứng về phía tôi một cách rõ ràng.

Từ hôm đó, tôi không còn ép mình phải làm mọi thứ như trước. Có ngày tôi vẫn dậy sớm nấu ăn khi thấy khỏe. Có ngày tôi ngủ thêm, bố mẹ chồng tự lo hoặc cả nhà ăn ngoài. Không phải lúc nào cũng hoàn hảo, vẫn có những ánh nhìn chưa thật sự hài lòng, nhưng ít nhất, tôi đã không còn phải gồng mình trong im lặng.

Mang thai dạy tôi một bài học mà làm dâu, làm vợ bao năm tôi chưa từng hiểu: hy sinh không có nghĩa là quên đi giới hạn của bản thân. Yêu thương không nên được đo bằng số lần dậy sớm hay mâm cơm đủ món. Và làm mẹ bắt đầu từ việc dám lên tiếng cho chính mình.

Câu nói khiến cả nhà chết lặng hôm ấy không phải là sự hỗn hào. Với tôi, đó là khoảnh khắc tôi chọn con và chọn chính mình, thay vì tiếp tục sống trong khuôn mẫu của “một nàng dâu tốt” nhưng kiệt quệ từ bên trong.

 

Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!