Lời thú nhận của một người đàn ông làm nghề trang điểm cho người quá cố: Tiết lộ bí mật ít ai ngờ
Người đàn ông có hơn 30 năm kinh nghiệm trong nghề trang điểm cho người quá cố rất tự hào về công việc mình đang làm.
Công việc của ông chỉ xuất hiện sau khoảnh khắc một người trút hơi thở cuối cùng. Những người đã qua đời được đưa vào căn phòng lạnh, đặt lên chiếc bàn thép dưới ánh đèn huỳnh quang. Tại đây, ông thực hiện các công đoạn chăm sóc, bảo quản và phục hồi hình hài trước khi họ được đưa về nơi an táng hoặc hỏa táng.
Không gian ấy giống như một điểm dừng giữa sự sống và cái chế:t, đồng thời gợi lên một trong những câu hỏi đã khiến con người trăn trở từ hàng nghìn năm: Điều gì sẽ xảy ra với chúng ta sau khi nhắm mắt xuôi tay?
Tại một nhà quàn nằm dưới tầng hầm nhà tang lễ ở thành phố Quezon, ông Roy Caupe, 61 tuổi, dành công việc của mình để chăm sóc hình hài những người đã khuất. Mỗi người nằm trên bàn đều từng có một cuộc đời, từng là cha, mẹ, chồng, vợ hoặc con của một gia đình nào đó.
Với nhiều người, nghề nghiệp này có thể mang cảm giác kỳ lạ, thậm chí đáng sợ. Nhưng với Roy, đó lại là công việc mà ông gắn bó bằng sự tận tâm và niềm đam mê.
Phóng viên tờ The STAR từng chứng kiến một buổi tối Roy bắt đầu ca làm trong căn phòng lạnh và gần như không có tiếng động của nhà quàn. Th:i thể một cụ bà 83 tuổi vừa được chuyển tới từ một bệnh viện tư nhân gần đó.
Roy bắt đầu chuẩn bị cho công việc. Ông mặc blouse xanh nhạt, đeo tạp dề nhựa, đi giày da đen, mang găng tay xanh và khẩu trang. Đi cùng những dụng cụ chuyên môn là thái độ nhẹ nhàng, bao dung dành cho một người xa lạ đã qua đời.
Đúng 8 giờ 27 phút tối, Roy kéo khóa túi đựng th:i th:ể, đưa người đã khuất ra ngoài rồi cẩn thận chuyển bà lên bàn thép. Ông chỉnh lại từng phần cơ thể, nhẹ nhàng sắp đặt tay và chân để người quá cố nằm ngay ngắn, tự nhiên nhất có thể.
Sau khi cởi bỏ quần áo, ông dùng một tấm vải trắng che chắn vùng nhạy cảm. Tiếp đó, Roy tiến hành vệ sinh cơ thể bằng dung dịch làm sạch, bắt đầu từ khuôn mặt rồi xuống đến bàn chân. Từng thao tác đều được thực hiện chậm rãi và cẩn trọng.
Khuôn mặt được ông đặc biệt chú ý. Roy nhẹ nhàng làm sạch bụi bẩn, vệ sinh răng và kiểm tra để bảo đảm miệng đã được khép lại.
Khi hoàn tất việc vệ sinh, ông chuyển sang những công đoạn bảo quản chuyên môn nhằm giữ gìn hình hài người đã khuất. Sau đó là các bước làm tóc và trang điểm.
Đồ nghề của Roy không giống bộ mỹ phẩm dành cho người còn sống. Phấn nền, kem che khuyết điểm, phấn mắt và phấn hồng chủ yếu có các gam xanh dương, xám và nâu, ngoại trừ son môi. Các sản phẩm này đều được nhập khẩu từ châu Âu.
Khoảng 4 tiếng sau, mọi công đoạn hoàn tất. Roy mặc cho người quá cố bộ quần áo do gia đình lựa chọn. Một người đã được chuẩn bị chu đáo để xuất hiện lần cuối trước người thân trong lễ viếng.
Với Roy, thành quả ấy mang lại niềm tự hào không khác nhiều so với cảm giác hài lòng của những người làm nghề khác: một kiến trúc sư hoàn thành bản thiết kế, một luật sư giải quyết thành công một vụ án khó, một nhà văn khép lại cuốn sách hay một diễn viên cúi chào khán giả sau buổi diễn.
Trong nghề, Roy được gọi là "thầy của các thợ khâm liệm", hay người giỏi nhất trong số những người giỏi nhất. Ông nổi tiếng với khả năng phục hồi diện mạo người đã khuất sao cho gần với hình ảnh do gia đình cung cấp, kể cả những trường hợp th:i th:ể bị biến dạng vì tai nạn.
Roy đã gắn bó với nghề gần ba thập kỷ. Dù đã trải qua nhiều năm làm việc, ông vẫn giữ sự nhiệt huyết, đam mê và tận tụy dành cho người đã khuất như những ngày đầu bước chân vào nghề năm 2008.
Nếu người ngoài nhìn công việc tại nhà tang lễ bằng sự cô độc, sợ hãi hoặc khó chịu, Roy lại xem đó là một niềm đam mê.
Ký ức về người mẹ và bước ngoặt cuộc đời
Thuở nhỏ ở Nam Cotabato, Roy chưa từng nghĩ mình sẽ theo nghề chăm sóc người đã khuất. Thế nhưng, cái chế:t của mẹ cùng cách người thợ chuẩn bị tang lễ khi ấy xử lý th:i th:ể bà đã trở thành ký ức không thể phai mờ trong ông.
Năm 1975, mẹ Roy nhập viện. Ban đầu, gia đình được thông báo rằng bà đã hồi phục. Tuy nhiên, sau đó bà qua đời vì bệnh lupus.
Ở quê nhà Roy vào thời điểm đó, các công đoạn chuẩn bị tang lễ thường được thực hiện ngay tại nhà thay vì nhà tang lễ. Vì vậy, Roy đã tận mắt chứng kiến quá trình chuẩn bị th:i th:ể của mẹ.
Khi ấy mới 8 tuổi, cậu bé Roy nhìn thấy người thợ thực hiện công việc một cách cẩu thả, khiến cơ thể mẹ dường như có những cử động. Điều đó khiến Roy tin rằng mẹ vẫn còn sống. Tuy nhiên, người thợ không gọi bác sĩ tới để kiểm tra lại.
Trải nghiệm ấy trở thành nỗi ám ảnh nhưng đồng thời cũng tạo nên lời hứa mà Roy mang theo trong suốt cuộc đời: nếu một ngày làm công việc tương tự, ông sẽ đối xử với người đã khuất bằng sự nhẹ nhàng và nhân văn.
Roy chia sẻ: Tôi cảm thấy mẹ mình vẫn còn sống. Bà vẫn cử động khi đang được xử lý. Tôi tự hứa với bản thân nếu làm nghề này, tôi sẽ không bao giờ giống như ông ta, vì ông ta quá cẩu thả."
Tuy nhiên, hành trình đến với nghề của Roy không diễn ra ngay sau đó. Trước khi trở thành người chăm sóc th:i th:ể, ông từng làm nhiều công việc khác nhau. Roy từng là nhân viên bán hàng tại một bách hóa ở nước ngoài. Sau đó, ông nuôi ước mơ trở thành thợ máy hàng không và theo học ngành hàng không sau khi trở về Philippines từ Trung Đông, nơi ông làm việc trong giai đoạn 1986-2002.
Ông cũng từng làm phát thanh viên, rồi có khoảng thời gian ngắn làm diễn viên đóng thế.
Bước ngoặt đến khi Roy tình cờ xem một chương trình truyền hình có cuộc phỏng vấn một người làm nghề chuẩn bị th:i th:ể. Người này đã trở nên giàu có, khiến Roy bắt đầu quan tâm đến công việc vốn trước đó chưa từng nằm trong dự định của ông.
Sự tò mò dần trở thành động lực. Roy quyết định học nghề và đến năm 2008 chính thức làm việc tại một nhà tang lễ.
Khi công việc là cách trả lại vẻ bình yên cho người đã khuất
Không mất quá nhiều thời gian để Roy nhận ra mình thực sự yêu công việc này. Điều khiến ông thích nhất là khả năng giúp người đã khuất có diện mạo chỉn chu, đặc biệt là những trường hợp cơ thể bị biến dạng sau tai nạn. Với Roy, mỗi lần phục hồi được hình hài gần với diện mạo ban đầu là một thành quả đáng trân trọng.
Dù vậy, công việc cũng đặt ra cho ông không ít trăn trở. Roy từng nghe những câu chuyện về sự tắc trách của một số người trong nghề. Có trường hợp một bé gái 13 tuổi được tuyên bố đã qua đời nhưng vẫn còn dấu hiệu sinh tồn, song những người có kinh nghiệm lâu năm vẫn không gọi bác sĩ tới kiểm tra.
Theo Roy, nghề này cũng không đem lại mức thu nhập cao như ông từng kỳ vọng. Mức lương khởi điểm khoảng 18.000-20.000 Peso mỗi tháng, tương đương khoảng 7,8-8,7 triệu đồng. Tuy nhiên, nhờ năng lực chuyên môn thuộc nhóm hàng đầu, Roy được nhiều nhà tang lễ tìm kiếm và có thu nhập cao hơn.
Ông cho biết: “Nhưng suy cho cùng, vượt lên trên yếu tố tiền bạc, công việc này mang lại cảm giác ý nghĩa rất lớn”.
Roy cho rằng công việc của mình không chỉ dừng lại ở việc chuẩn bị cho một người đã mất được an nghỉ trong sự cẩn trọng và tôn trọng. Đó còn là cách trả lại phẩm giá cho người đã khuất, đồng thời giúp gia đình họ có cơ hội nhìn người thân lần cuối và nói lời chia biệt. Bởi sau tất cả, dù hành trình ấy có khó khăn đến đâu, buông tay một người đã khuất cũng là một cách yêu thương dịu dàng.
Tác giả: Phạm Thu Phương
Theo Tạp chí Sở hữu Trí tuệ và Sáng tạo (Đăng 18/08/2026 | 08:55)
