Ngày chồng cũ tái hôn, tôi vào quán bar uống đến say mèm, sáng dậy thấy một tin nhắn tôi òa khóc

Đây chính là cách né nồm, tránh nồm rẻ nhất hiệu quả nhất miền Bắc!

Tôi chọn cách uống rượu để trốn chạy, uống đến khi không còn biết đau là gì nữa.

Ngày 04/02/2026, Phụ nữ & pháp luật có đưa tin "Ngày chồng cũ tái hôn, tôi vào quán bar uống đến say mèm, sáng dậy thấy một tin nhắn tôi òa khóc" với nội dung cụ thể như sau:

Ngày anh cưới vợ, tôi đã say. Say đến mức không còn nhớ mình rời quán bar lúc mấy giờ, chỉ nhớ rằng đêm hôm đó, tim tôi đau hơn bất kỳ lần nào trước đây.

Sáng hôm sau tỉnh dậy trong một căn phòng khách sạn lạnh lẽo, tôi nhìn trần nhà rất lâu, đầu óc trống rỗng, rồi với tay tìm điện thoại. Chỉ một tin nhắn thôi, nước mắt tôi đã rơi xuống không kiểm soát.

Nếu năm đó tôi không quá tùy hứng, không để cảm xúc mệt mỏi dẫn lối, có lẽ hôm nay tôi vẫn là người phụ nữ hạnh phúc bên anh. Nhưng tiếc là, đời không có chữ “giá như”.

Tôi quen anh từ những ngày đầu bước chân vào giảng đường đại học. Khi ấy tôi còn trẻ, còn tự tin vào nhan sắc và tương lai của mình.

Anh hơn tôi một khóa, chín chắn, điềm đạm và rất nổi bật. Có nhiều cô gái để ý anh, nhưng anh lại chọn tôi. Ngày anh nắm tay tôi giữa sân trường, tôi đã từng nghĩ:

- Có lẽ người đàn ông này sẽ đi cùng mình cả đời.

Anh yêu tôi bằng sự kiên nhẫn và tinh tế. Nhớ tôi thích ăn gì, ghét điều gì, mỗi lần tôi buồn anh không nói nhiều, chỉ lặng lẽ ở bên. Có lần tôi hỏi anh:

- Nếu sau này em thay đổi, càng ngày càng khó chiều thì sao?

Anh cười dịu dàng rồi trả lời:

- Em thay đổi thế nào cũng được, miễn là vẫn ở cạnh anh.

Những năm tháng yêu nhau, tôi sống trong cảm giác an toàn tuyệt đối. Tôi tin rằng chỉ cần có tình yêu là đủ. Cho đến ngày tốt nghiệp, anh cầu hôn tôi bằng một chiếc nhẫn giản dị. Không hoa, không tiệc, chỉ có ánh mắt chân thành đến mức tôi rơi nước mắt. Anh nói:

- Bây giờ anh chưa cho em cuộc sống đủ đầy, nhưng anh hứa sẽ cho em cả tấm lòng.

Tôi đã gật đầu mà không hề do dự.

Tôi và anh đến với nhau bằng tình yêu chân thành. (Ảnh minh họa)

Hôn nhân bắt đầu, và thực tế cũng bắt đầu. Không nhà, không dư dả tiền bạc, chỉ có áp lực chồng lên mỗi ngày. Anh đi làm từ sáng đến khuya, tăng ca triền miên. Tôi thương anh, nhưng cũng mệt mỏi. Tiền tiết kiệm tăng lên rất chậm, trong khi sự kiên nhẫn trong tôi lại cạn dần.

Tôi bắt đầu thấy cuộc sống này quá nặng. Tôi không còn là cô gái chỉ cần yêu là đủ. Tôi muốn một cuộc sống dễ thở hơn, thoải mái hơn. Và rồi, vì tôi vẫn còn được chú ý, vẫn có người ngỏ ý quan tâm, tôi bắt đầu dao động.

Một lần cãi nhau, tôi đã buột miệng nói:

- Em mệt rồi, sống như thế này em không chịu nổi nữa.

Anh im lặng rất lâu, rồi chỉ nói một câu:

- Nếu em thấy mệt, anh xin lỗi vì chưa đủ giỏi.

Câu nói đó lẽ ra phải khiến tôi tỉnh táo, nhưng tôi lại chọn buông tay. Tôi không phản bội anh, nhưng tôi phản bội cuộc hôn nhân của chính mình. Tôi chủ động đề nghị ly hôn. Anh không níu kéo, không trách móc, chỉ ký vào đơn với vẻ bình thản đến đau lòng.

Tôi rời đi với niềm tin rằng mình sẽ sống tốt hơn. Quả thật, sau ly hôn, tôi không còn thiếu tiền, không còn phải lo từng khoản chi tiêu, nhưng tôi lại thiếu anh. Tôi thiếu cảm giác được quan tâm thật lòng, thiếu một người sẵn sàng vì tương lai chung mà chịu khổ cùng tôi.

Tôi quen những người đàn ông khác, nhưng càng quen càng thất vọng. Ở ai tôi cũng cố tìm hình bóng của anh, rồi lại nhận ra không ai giống anh cả. Đến lúc tôi đủ dũng khí để quay lại thì đã quá muộn. Tôi nhận được tin anh sắp kết hôn.

Ngày đó tôi không đến dự đám cưới. Tôi không đủ mạnh mẽ để nhìn người đàn ông từng gọi tôi là “vợ” nắm tay người phụ nữ khác. Tôi chọn cách uống rượu để trốn chạy, uống đến khi không còn biết đau là gì nữa.

Sau ly hôn, tôi không còn thiếu tiền, không còn phải lo từng khoản chi tiêu, nhưng tôi lại thiếu anh. (Ảnh minh họa)

Sáng hôm sau tỉnh dậy trong khách sạn, tôi thấy tin nhắn của anh. Vẫn là giọng điệu quen thuộc, vẫn là sự quan tâm ấy, nhưng lần này không còn thuộc về tôi. Anh nhắn:

- Sau này đừng uống nhiều như vậy nữa, không tốt cho sức khỏe.

Rồi anh nói hôm qua là ngày anh cưới, không thể đến đón tôi, đã nhờ bạn sắp xếp cho tôi chỗ nghỉ. Cuối cùng là một câu khiến tim tôi vỡ vụn:

- Hãy xóa số anh đi, anh không muốn vợ mình hiểu lầm. Anh đã bắt đầu cuộc sống mới rồi.

Tôi khóc đến cạn nước mắt. Không phải vì anh vô tình, mà vì anh quá tử tế. Sự tử tế đó khiến tôi hiểu, lần này anh sẽ không quay đầu lại nữa.

Giờ đây tôi mới thấm thía một điều, trong hôn nhân, điều quan trọng nhất không phải là ai yêu nhiều hơn, mà là cả hai có đủ độc lập để cùng đi xa hay không. Độc lập về kinh tế, độc lập về tinh thần. Đừng đặt cả cuộc đời mình lên vai người khác, cũng đừng tin rằng tình yêu có thể che chở bạn suốt đời.

Một sai lầm nhất thời, có thể phải trả giá bằng cả một đời bỏ lỡ. Và nỗi đau lớn nhất của tôi, không phải là mất đi một người đàn ông, mà là đánh mất người đã từng sẵn sàng cùng tôi chịu khổ, khi tôi còn chưa học được cách trân trọng.

Ngày 30/01/2026, Phụ nữ & pháp luật có đưa tin "1 giờ sáng gọi cho chồng cũ khi biết anh sắp tái hôn, nghe câu trả lời, tôi vui mừng khôn xiết" với nội dung cụ thể như sau:

Một đêm, tôi nằm trằn trọc mãi không ngủ được. Sau khi suy nghĩ kỹ, tôi đã lấy hết can đảm gọi điện cho chồng cũ. Khi đó đã là 1 giờ sáng.

Tôi và chồng cũ từng là bạn học. Chúng tôi quen nhau từ những năm tháng còn rất trẻ, khi trong tay chẳng có gì ngoài tình cảm và niềm tin vào tương lai. Có lẽ vì bắt đầu từ sự giản dị ấy nên tôi luôn nghĩ rằng tình yêu của mình đủ vững vàng để đi qua mọi sóng gió.

Khi quyết định kết hôn, chúng tôi nghèo thật sự. Anh còn nợ nần bên ngoài, tôi thì chỉ có một công việc bình thường. Nhưng tôi chưa từng sợ khổ, chỉ cần hai vợ chồng đồng lòng.

Những năm đầu hôn nhân rất vất vả, nhưng cũng là quãng thời gian tôi hạnh phúc nhất. Hai vợ chồng cùng làm lụng, chắt chiu từng đồng.

Rồi chúng tôi mua được một căn nhà nhỏ, một chiếc xe, cuộc sống dần ổn định. Con gái ra đời, cả thế giới của tôi như thu bé lại, chỉ còn xoay quanh đứa trẻ ấy. Tôi từng nghĩ, chỉ cần gia đình đủ đầy như vậy là quá đủ.

Chồng cũ tôi là người có ngoại hình, còn tôi thì rất đỗi bình thường. Nhưng tôi luôn tin rằng mình có một điểm mạnh, đó là biết nhẫn nhịn, biết vì gia đình. Anh từng nói với tôi rằng:

- Em là kiểu phụ nữ rất hợp để cưới về làm vợ.

Lúc đó tôi chỉ cười, nghĩ rằng đó là lời yêu thương. Bạn bè xung quanh nhiều lần nhắc tôi nên để ý anh hơn, nhưng tôi gạt đi. Tôi tin chồng mình, tin vào cuộc hôn nhân mà cả hai đã cùng gây dựng từ con số không.

Bạn bè nhắc nhở nhưng tôi luôn đặt niềm tin ở chồng. (Ảnh minh họa)

Cho đến một ngày, niềm tin ấy sụp đổ. Tôi vô tình phát hiện trong túi anh có những món đồ khiến tim tôi lạnh đi. Linh cảm của người phụ nữ không bao giờ sai. Tôi lén xem điện thoại của anh và thấy anh tán tỉnh những cô gái lạ trên mạng, tự nhận mình là người độc thân. Khoảnh khắc đó, tôi không khóc, chỉ thấy trống rỗng. Tôi nhận ra, người đàn ông này đã không còn thuộc về gia đình nữa.

Con gái khi ấy gần 4 tuổi. Tôi đề nghị ly hôn, nghĩ rằng ít nhất mình còn có con. Nhưng đời không đơn giản như tôi tưởng.

Gia đình chồng giành quyền nuôi con, điều kiện của họ tốt hơn, tôi lại không đủ khả năng để đấu tranh. Cuối cùng, tôi chấp nhận ký vào đơn ly hôn, để con ở lại với họ. Đó là quyết định khiến tôi ân hận suốt quãng đời sau này.

Sau ly hôn, tôi gần như không được gặp con. Mẹ chồng cũ luôn tìm cách ngăn cản. Tôi chỉ có thể đứng từ xa nhìn con ở cổng trường mẫu giáo. Mỗi lần thấy tôi, con bé chạy lại, ôm chặt lấy tôi rồi nói:

- Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm.

Chỉ một câu nói ấy thôi cũng đủ khiến tim tôi tan nát. Tôi tự trách mình, trách vì đã không đủ mạnh mẽ để giữ con bên cạnh.

Những đêm dài một mình, tôi chỉ biết nhìn ảnh con mà khóc. Tôi hiểu rất rõ, dù có bắt đầu lại cuộc sống thế nào, thì khoảng trống mang tên “con gái” cũng không bao giờ lấp đầy được. Tôi có thể không cần hôn nhân, không cần đàn ông, nhưng tôi không thể không có con.

Những đêm dài một mình, tôi chỉ biết nhìn ảnh con mà khóc. (Ảnh minh họa)

Vài ngày trước, tôi nghe tin chồng cũ sắp tái hôn. Tin ấy khiến tôi mất ăn mất ngủ. Tôi nghĩ đến con gái, nghĩ đến cảnh con phải sống cùng mẹ kế, nghĩ đến việc con sẽ phải chịu tủi thân.

Rồi một đêm, tôi nằm trằn trọc mãi không ngủ được. Sau khi suy nghĩ kỹ, tôi đã lấy hết can đảm gọi điện cho chồng cũ. Khi đó đã là 1 giờ sáng. Khi anh bắt máy, tôi liền đi thẳng vào vấn đề:

- Em nghe nói anh sắp cưới vợ. Em không muốn con gái mình có mẹ kế. Anh có thể giao quyền nuôi con lại cho em không?

Anh im lặng một lúc rồi đáp:

- Anh cũng đã nghĩ đến chuyện này. Con có thể theo em, nhưng em phải ký thỏa thuận.

Tim tôi đập mạnh, tôi hỏi tiếp:

- Thỏa thuận gì?

Anh nói, giọng rất bình thản:

- Anh giao quyền nuôi con cho em, còn em phải đưa anh 200 triệu. Anh đang khó khăn về kinh tế nên cần một khoản tiền.

Khoảnh khắc ấy, tôi vừa đau, vừa buồn cười. Hóa ra tình bố con trong mắt anh có thể quy đổi bằng tiền. Nhưng tôi không do dự lâu. Tôi chỉ nghĩ đến một điều duy nhất, là con gái sẽ được ở bên tôi. Tôi nói:

- Được, em đồng ý.

Cúp máy, tôi bật khóc, nhưng đó là những giọt nước mắt nhẹ nhõm. Tôi vui mừng khôn xiết vì cuối cùng cũng có thể đón con về bên mình. Nhiều người nói tôi dại, nói rằng con ruột của mình mà còn phải bỏ tiền ra “mua” về. Nhưng họ không hiểu, tiền có thể kiếm lại, còn tuổi thơ của con thì không.

Bây giờ, tôi một mình nuôi con. Cuộc sống rất mệt, rất bận, nhưng lòng tôi lại bình yên hơn bao giờ hết. Mỗi sáng nhìn con thức dậy, mỗi tối ôm con vào lòng, tôi biết rằng quyết định của mình là đúng. Tôi thà vất vả, chứ không để con phải sống trong một gia đình chỉ toàn tính toán.

Hôn nhân đổ vỡ không phải là dấu chấm hết. Với tôi, chỉ cần con gái khỏe mạnh, vui vẻ lớn lên bên mẹ, thì mọi hy sinh đều xứng đáng. Tôi đã nhìn rõ con người của chồng cũ, và cũng nhìn rõ điều mình muốn nhất trong đời. Đó không phải là một cuộc hôn nhân mới, mà là được nắm tay con gái đi hết quãng đường trưởng thành của con.

Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!