Khách Việt bị yêu cầu giấu túi nilon đi khi du lịch Trung Quốc, lý do phía sau khiến ai cũng lạnh sống lưng
Chỉ xách theo một chiếc túi nilon nhỏ, vị khách Việt không ngờ lại bị hướng dẫn viên nhắc nhở phải cất đi ngay lập tức.
Theo báo Đời sống pháp luật có bài Khách Việt bị yêu cầu giấu túi nilon đi khi du lịch Trung Quốc, lý do phía sau khiến ai cũng lạnh sống lưng. Nội dung như sau:
Du lịch nước ngoài đôi khi mang đến những trải nghiệm rất khó quên - không chỉ vì cảnh đẹp, món ăn lạ mà còn bởi những "quy đình ngầm" tưởng nhỏ nhưng lại vô cùng quan trọng. Mới đây, câu chuyện của một du khách Việt khi tham quan núi Nga Mi (Trung Quốc) đã khiến nhiều người bất ngờ: chỉ vì xách theo một chiếc túi nilon, vị khách lập tức được hướng dẫn viên yêu cầu… giấu đi ngay.

Theo chia sẻ của chị Minh (Hà Nội), khi đoàn vừa bắt đầu hành trình tham quan khu vực núi Nga Mi (Tứ Xuyên, Trung Quốc) - nơi nổi tiếng với cảnh sắc thiên nhiên hùng vĩ và hệ sinh thái hoang dã phong phú - hướng dẫn viên đã nhanh chóng để ý thấy chiếc túi nilon trên tay chị. Không cần đợi lâu, người này lập tức nhắc nhở phải cất chiếc túi vào nơi thật kín.
Lý do được đưa ra khiến cả đoàn không khỏi "đứng hình".
Hướng dẫn viên giải thích rằng, tại núi Nga Mi có rất nhiều khỉ sinh sống tự nhiên. Theo "thói quen" hình thành từ lâu, những con khỉ ở đây mặc định rằng: hễ thấy túi nilon là bên trong chắc chắn có đồ ăn. Chính vì vậy, chúng có thể lao tới giật túi của du khách bất cứ lúc nào.
Đáng nói hơn, nếu khỉ giật được túi mà phát hiện bên trong… không có gì ăn, tình huống còn trở nên nguy hiểm hơn. Khi đó, chúng có thể nổi cáu và quay sang tấn công du khách - cào cấu, cắn hoặc xô ngã, gây chấn thương không mong muốn.
Nghe đến đây, nhiều người mới "vỡ lẽ" vì sao chỉ một chi tiết nhỏ như chiếc túi nilon cũng đủ khiến hướng dẫn viên phải căng thẳng nhắc nhở.

Thực tế, núi Nga Mi từ lâu đã nổi tiếng là khu vực có đàn khỉ khá "bạo dạn" với con người. Do thường xuyên tiếp xúc với du khách và từng được cho ăn, nhiều con đã hình thành phản xạ chủ động tìm đồ ăn từ người tham quan. Những vật dụng như túi nilon, túi giấy hay bao bì thực phẩm đều dễ trở thành "tín hiệu" thu hút sự chú ý của chúng.
Cũng theo chia sẻ của chị Minh, sau khi được hướng dẫn viên nhắc nhở, chị khá sợ hãi nên đã lập tức nhét ngay đồ đạc vào balo và giấu ngay chiếc túi nilon đi.
Qua tình huống này, không ít du khách rút ra bài học: khi đến những điểm du lịch có hệ sinh thái tự nhiên, đặc biệt là nơi có động vật hoang dã sinh sống, việc tuân thủ hướng dẫn của người địa phương là vô cùng quan trọng. Đôi khi, chỉ một hành động rất nhỏ cũng có thể giúp tránh được những rủi ro không đáng có.
Một chuyến đi trọn vẹn không chỉ nằm ở cảnh đẹp hay ảnh xinh, mà còn ở việc giữ an toàn cho chính mình, nhất là tại những điểm đến đặc thù như núi Nga Mi.
Theo Thương hiệu và Pháp luật ngày 16/9 có bài Tại sao Hoa Kỳ cấm trồng tre? Sau khi đọc bài viết này, tôi nhận ra rằng tre còn khủng khiếp hơn chúng ta nghĩ. Nội dung như sau:
Thân rễ ngầm của nó, được gọi là măng tre, có thể lật ngược mặt đất như một chiếc máy ủi. Chúng có thể lật đổ ngay cả một khoảng sân hoàn toàn khỏe mạnh, làm đổ tường, móng nhà, và thậm chí cả mặt đường nhựa. Có một báo cáo về một gia đình ở Kentucky, miền đông nam Hoa Kỳ, đã trồng một số "tre vàng" để cải thiện cảnh quan của họ. Chỉ trong vòng năm năm, những chồi tre đã xuyên qua hàng rào và lan sang sân nhà hàng xóm. Hậu quả đáng tiếc: bãi cỏ, móng nhà và gara của nhà hàng xóm đều bị nứt.
Hàng xóm đã kiện gia đình này và cuối cùng nhận được hàng chục ngàn đô la tiền bồi thường. Đây không phải là trường hợp cá biệt; hàng ngàn vụ kiện đã được đệ trình tại Hoa Kỳ liên quan đến thiệt hại môi trường do tre gây ra. Một số nhà sinh thái học người Mỹ cho rằng tác động của tre đối với môi trường sinh thái là rất đáng kể, và nếu không được kiểm soát, hậu quả có thể rất thảm khốc. Tre nổi tiếng với tốc độ sinh trưởng nhanh, một số loài đạt tới 30 cm mỗi ngày. Điều này có thể che khuất ánh sáng mặt trời từ các loài thực vật phủ mặt đất khác, cản trở sự phát triển của chúng. Một khu bảo tồn rừng ở Tennessee, Hoa Kỳ, phát hiện ra rằng tại một khu vực bị tre Moso xâm lấn bao phủ, thảm thực vật bản địa đã giảm 70%, và quần thể chim và côn trùng giảm xuống dưới mức bình thường rất nhiều. Khi tre được đưa vào môi trường mới, không có kẻ thù tự nhiên, nó có thể trở thành một "kẻ bắt nạt sinh thái".

Sau đó, Hoa Kỳ đã soạn thảo luật cấm trồng tre. Trên thực tế, ban đầu Hoa Kỳ không cấm tre. Từ lâu, những người nhập cư châu Âu đã mang tre đến Hoa Kỳ, tin rằng chúng phát triển nhanh, hấp dẫn và là vật trang trí sân vườn hoàn hảo. Tuy nhiên, ít ai nhận ra vào thời điểm đó rằng nó sẽ trở nên không thể kiểm soát được. Vào những năm 1980, sự phát triển quá mức của tre dọc theo các con sông ở California đã chặn các tuyến đường thủy, dẫn đến lũ lụt thường xuyên trong mùa mưa. Theo Bộ Nông nghiệp Hoa Kỳ, Hoa Kỳ chi hàng tỷ đô la hàng năm để khắc phục thiệt hại do tre gây ra. Tuy nhiên, nhiều người tự hỏi tại sao tre lại phổ biến ở nước ta, nhưng nó lại không gây ra thiệt hại trên diện rộng như vậy. Nói một cách đơn giản, chúng ta đã sống chung với tre hàng nghìn năm và mối quan hệ cùng có lợi đã được thiết lập từ lâu.

Tre bản địa phải đối mặt với sâu bệnh như rệp và sâu đục thân, cũng như chuột tre, giúp kiểm soát số lượng của chúng. Hơn nữa, tốc độ sinh trưởng của tre vượt xa tốc độ chặt hạ. Tre được sử dụng rộng rãi trong các ngành công nghiệp như sản xuất giấy, tạo ra sự cân bằng sinh thái vô hình. Tuy nhiên, những hạn chế này không tồn tại ở nước ngoài, cho phép tre phát triển tự do. Việc nhổ tre không đơn giản như nhổ cỏ. Thân rễ tre bám sâu dưới lòng đất, khiến việc nhổ bằng tay trở nên khó khăn và ngay cả khi có sự hỗ trợ của máy móc, việc làm sạch rễ tre cũng rất khó khăn. Ngay cả khi chỉ còn lại một đoạn nhỏ, tre mới cũng sẽ sớm mọc lên.

