Sống ở tầng 2 nhưng bị bắt đóng 1.5tr đồng phí thang máy, người đàn ông bị công ty BĐS k:iện vì kiên quyết không trả "Tôi không dùng sao phải trả tiền" và cái kết
Sống ở tầng 2 và chưa từng sử dụng thang máy, chủ hộ Trung Quốc vẫn bị tòa án tuyên buộc phải đóng phí dịch vụ trên.
Chuyên trang Đời sống và Pháp luật, Báo Người đưa tin có bài viết: "Quyết không trả 1,5 triệu đồng phí thang máy vì sống ở tầng 2, người đàn ông bị công ty quản lý BĐS kiện ra tòa vẫn khẳng định: “Tôi không dùng sao phải trả tiền” ", có nội dung:
Theo China News, đầu năm 2014, một công ty quản lý bất động sản tại huyện Tứ Thủy, tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc, đã đến thu khoản phí bảo trì, bảo dưỡng thang máy hằng năm với số tiền 400 NDT (hơn 1,5 triệu đồng) đối với ông Lý, chủ sở hữu một căn hộ tại tầng 2 của tòa nhà. Tuy nhiên, người đàn ông này kiên quyết từ chối đóng khoản tiền này với lý do bản thân chưa từng sử dụng thang máy kể từ khi chuyển đến đây sinh sống.
Ông Lý cho rằng dù là cư dân trong cùng tòa nhà, nhưng do căn hộ nằm ở tầng thấp nên ông chủ yếu đi lại bằng cầu thang bộ, hoàn toàn không phát sinh nhu cầu sử dụng thang máy. Vì vậy, việc yêu cầu ông đóng phí bảo trì thang máy là không hợp lý và không công bằng.
Không dừng lại ở đó, ông Lý còn lập luận rằng khu chung cư nơi ông sinh sống là khu nhà ở thương mại mới xây dựng. Theo ông, hệ thống thang máy vẫn đang trong thời hạn bảo hành và bảo dưỡng miễn phí, do đó nghĩa vụ bảo trì thuộc về đơn vị sản xuất hoặc đơn vị bán thang máy, chứ không phải do cư dân gánh chịu.
Ngoài ra, ông cũng viện dẫn việc các chủ hộ trong khu dân cư đã đóng quỹ bảo trì nhà ở chuyên dụng, vì vậy không nên tiếp tục thu thêm các khoản phí sửa chữa, bảo dưỡng khác từ cư dân.
Sau nhiều lần nhắc nhở nhưng không nhận được sự hợp tác, công ty quản lý bất động sản trên buộc phải khởi kiện ông Lý ra Tòa án Nhân dân huyện Tứ Thủy để yêu cầu thực hiện nghĩa vụ thanh toán theo quy định.
Tại phiên xét xử, đại diện tòa án cho biết, theo pháp luật Trung Quốc, khi doanh nghiệp quản lý bất động sản đã cung cấp dịch vụ đúng theo hợp đồng và các quy định liên quan, việc chủ sở hữu căn hộ lấy lý do “không sử dụng” hoặc “không cần sử dụng” dịch vụ để từ chối thanh toán sẽ không được tòa án chấp nhận.
Qua quá trình điều tra và xét hỏi tại tòa, hội đồng xét xử xác định hệ thống thang máy của tòa nhà nơi ông Lý sinh sống đã vượt quá thời hạn bảo hành và bảo dưỡng miễn phí theo quy định của nhà sản xuất. Khoản phí mà công ty quản lý yêu cầu thu không phải là chi phí sửa chữa lớn, mà là phí kiểm định an toàn định kỳ và bảo dưỡng thường xuyên hằng năm đối với thang máy.
Đáng chú ý, tòa án cũng làm rõ rằng khoản phí này không thuộc phạm vi sử dụng của quỹ bảo trì nhà ở chuyên dụng. Quỹ bảo trì chỉ được sử dụng cho những hạng mục sửa chữa lớn, thay thế kết cấu hoặc thiết bị chung khi đã xuống cấp nghiêm trọng, không bao gồm chi phí bảo dưỡng định kỳ và kiểm định an toàn bắt buộc. Trên cơ sở đó, Tòa án địa phương tuyên ông Lý thua kiện và buộc phải thanh toán đầy đủ số tiền 400 NDT phí bảo trì, bảo dưỡng thang máy trong thời hạn theo quy định.
Vụ việc được đánh giá là một án lệ điển hình tại Trung Quốc, góp phần làm rõ trách nhiệm của cư dân trong việc chia sẻ chi phí duy trì các tiện ích và hạ tầng chung của tòa nhà, bất kể tần suất hay mức độ sử dụng của từng cá nhân. Theo các chuyên gia pháp lý Trung Quốc, thang máy là tài sản chung phục vụ toàn bộ tòa nhà, có vai trò bảo đảm an toàn, thuận tiện trong sinh hoạt và cứu hộ cứu nạn. Do đó, mọi chủ sở hữu căn hộ đều có nghĩa vụ cùng nhau đóng góp để duy trì hoạt động ổn định của hệ thống này.
Từ phán quyết trên, các cơ quan chức năng Trung Quốc cũng khuyến nghị cư dân cần nâng cao nhận thức pháp luật, đọc kỹ các điều khoản trong hợp đồng quản lý bất động sản, tránh những tranh chấp không đáng có phát sinh chỉ vì cách hiểu chưa đầy đủ về quyền và nghĩa vụ của mình.
Cùng về câu chuyện liên quan đến phí thang máy ở Trung Quốc, Báo Đời sống và Pháp luật có bài báo với tiêu đề: "Từ chối trả hơn 4,2 triệu đồng phí thang máy vì sống ở tầng 1, người đàn ông bị công ty BĐS kiện ra tòa vẫn khẳng định: “Tôi không dùng sao phải trả tiền”". Nội dung như sau:
Việc cư dân sống ở tầng 1 cho rằng mình không sử dụng thang máy nên không phải đóng phí vận hành là tranh cãi không hiếm gặp tại các khu chung cư. Tuy nhiên, một vụ kiện xảy ra tại huyện Nghi Nguyên, Trung Quốc, đã cho thấy quan điểm rõ ràng của tòa án: không sử dụng không đồng nghĩa với không phải trả tiền, đặc biệt khi chi phí đó liên quan đến tài sản chung.
Theo hồ sơ vụ việc, năm 2020, một công ty quản lý bất động sản tại huyện Nghi Nguyên, Sơn Đông, Trung Quốc, đã ký “Thỏa thuận dịch vụ quản lý bất động sản giai đoạn đầu” với ông Đoạn – chủ sở hữu một căn hộ trong khu dân cư có thang máy.
Hợp đồng quy định rõ, mức phí quản lý đối với nhà ở có thang máy được tính 1,21 NDT/m²/tháng, dựa trên diện tích xây dựng và đã bao gồm phí vận hành thang máy.
Sau khi ký hợp đồng, ông Đoạn đã thực hiện nghĩa vụ tài chính, thanh toán đầy đủ phí quản lý từ tháng 9/2020 đến tháng 5/2021. Tuy nhiên, từ thời điểm đó, ông bắt đầu từ chối nộp phí với lý do cho rằng mình sống ở tầng 1, không sử dụng thang máy nên không chấp nhận trả phí cho dịch vụ này.
Hai bên đã nhiều lần thương lượng nhưng không đạt được tiếng nói chung. Trước việc phí quản lý bị nợ kéo dài, công ty quản lý bất động sản đã khởi kiện ông Đoạn ra tòa, yêu cầu buộc bị đơn thanh toán khoản phí quản lý còn thiếu là 1.151,7 NDT ( hơn 4,2 triệu đồng).

Trước tòa, ông Đoạn khăng khăng cho rằng gia đình ông chưa từng sử dụng thang máy nên không cần phải trả loại tiền dịch vụ này. Tuy nhiên, tòa án địa phương không đồng tình với lập luận này của bị đơn.
Sau khi xem xét vụ việc, Tòa án huyện Nghi Nguyên nhận định: “Thỏa thuận dịch vụ quản lý bất động sản giai đoạn đầu” được ký giữa hai bên là sự thể hiện ý chí tự nguyện, không vi phạm các quy định bắt buộc của pháp luật Trung Quốc. Vì đây là hợp đồng hợp pháp và có hiệu lực nên cả hai bên đều phải thực hiện đầy đủ các nghĩa vụ đã cam kết.
Tòa án xác định, công ty quản lý bất động sản đã thực hiện đúng nghĩa vụ cung cấp dịch vụ theo hợp đồng. Do đó, ông Đoạn có trách nhiệm thanh toán phí quản lý bất động sản đúng thời hạn. Việc chậm hoặc không thanh toán đồng nghĩa với việc ông phải chịu trách nhiệm dân sự tương ứng.
Đối với lập luận cho rằng “người ở tầng 1 không sử dụng thang máy thì không cần trả phí thang máy” của ông Đoạn, tòa án khẳng định: thang máy là tài sản chung của toàn bộ khu dân cư, không phải tài sản riêng của bất kỳ hộ gia đình nào. Vì vậy, không thể lấy lý do “không sử dụng” để từ chối nghĩa vụ đóng góp chi phí duy trì hoạt động bình thường của tài sản chung.
Từ các căn cứ pháp lý liên quan, tòa án tuyên buộc ông Đoạn phải thanh toán số tiền phí quản lý bất động sản còn nợ là 1.151,7 NDT trong vòng 10 ngày kể từ khi bản án có hiệu lực.
Lập luận của bị đơn rằng “chủ hộ tầng 1 không nên đóng phí thang máy” hoặc “phí thang máy phải được tách riêng khỏi các khoản phí quản lý khác” bị tòa bác bỏ do không có căn cứ pháp luật.
Theo thẩm phán xét xử vụ án, trọng tâm tranh chấp không nằm ở việc ông Đoạn có sử dụng thang máy hay không, mà nằm ở bản chất pháp lý của phí thang máy.
Thứ nhất, nghĩa vụ nộp phí quản lý bất động sản phát sinh từ hợp đồng đã ký kết, chứ không phải từ việc cư dân có “sử dụng thực tế” từng hạng mục dịch vụ hay không. Bộ luật Dân sự Trung Quốc quy định rõ: khi đơn vị quản lý đã cung cấp dịch vụ theo hợp đồng, chủ sở hữu không được lấy lý do không sử dụng để từ chối thanh toán.

Thứ hai, thang máy được xác định là phần tài sản chung của tòa nhà, tương tự như hệ thống chiếu sáng, cây xanh hay các hạng mục hạ tầng khác. Quyền sử dụng tài sản chung luôn đi kèm với nghĩa vụ cùng gánh vác chi phí bảo trì, vận hành.
Thứ ba, việc một số cư dân tầng 1 không sử dụng thang máy không làm giảm đáng kể chi phí bảo trì, sửa chữa và vận hành. Do đó, nếu cho phép tầng 1 miễn phí, gánh nặng chi phí sẽ dồn lên các cư dân còn lại, đi ngược lại nguyên tắc công bằng trong quản lý tài sản chung.
Thẩm phán nhấn mạnh, nếu cư dân không đồng tình với cách thu phí, họ có thể lựa chọn kiến nghị với cơ quan quản lý giá, thương lượng lại hợp đồng dịch vụ, hoặc thông qua hội nghị cư dân để điều chỉnh phương án thu phí, thay vì đơn phương từ chối nghĩa vụ tài chính.
Phán quyết của tòa án Trung Quốc không chỉ giải quyết một tranh chấp cụ thể, mà còn góp phần làm rõ nguyên tắc pháp lý quan trọng: tôn trọng hợp đồng và chia sẻ trách nhiệm đối với tài sản chung là nền tảng để đời sống chung cư vận hành ổn định và công bằng.
