Gửi thêm 12 triệu nữa là có 370 triệu mua vàng, háo hức vượt 1300km lên lại thành phố, ra ngân hàng thì nhân viên nói: "Về nhà mà hỏi chồng chị"

Đây chính là cách né nồm, tránh nồm rẻ nhất hiệu quả nhất miền Bắc!

Người phụ nữ gửi tiết kiệm suốt nhiều năm và cái kết đau lòng.

Báo Báo Văn Hóa đưa tin với tiêu đề: "Gửi thêm 12 triệu nữa là có 370 triệu mua vàng, háo hức vượt 1300km lên lại thành phố, ra ngân hàng thì nhân viên nói: "Về nhà mà hỏi chồng chị"", nội dung được đăng tải như sau:

*Dòng tâm sự trong những ngày đầu năm của một người phụ nữ họ Trần trên mạng xã hội thu hút lượng tương tác cao.

Tôi chưa từng nghĩ, ngày mùng 5 Tết,  thời điểm mà người ta thường nói đến may mắn, tài lộc và khởi đầu mới  lại trở thành ngày khiến tôi nhớ mãi theo cách không hề vui vẻ.

Tôi 38 tuổi, kết hôn đã hơn 10 năm, có hai con nhỏ. Vợ chồng tôi sinh sống và làm việc tại Thành Đô, Trung Quốc còn quê ngoại tôi ở phía Nam, cách thành phố hơn 1.300km. Nhiều năm nay, cứ đến Tết là tôi lại về quê ngoại, chồng tôi đưa theo các con về quê nội rồi sau đó khoảng mùng 4 hai vợ chồng trở lại thành phố làm việc.

Ảnh minh họa

Năm nay cũng vậy.

Trong những ngày Tết ở quê, tôi vẫn giữ thói quen cũ. Tiền lì xì của các con, tôi gom lại, cho vào một túi riêng. Không phải tôi tham hay muốn giữ tiền của con, mà đơn giản là tôi coi đó như một khoản tiết kiệm dài hạn cho gia đình. Ngoài tiền lì xì, thỉnh thoảng có tiền thưởng, tiền dư sau chi tiêu, tôi cũng gửi thêm vào cùng tài khoản đó. Mỗi lần gửi, tôi đều ghi lại rất cẩn thận. May mắn là khoản gửi này cũng nhỏ và có thể linh động.

Trước Tết, tôi đã tính toán khá kỹ. Tôi dự định sau khi quay lại thành phố, chỉ cần gửi thêm 3,2 nghìn nhân dân tệ (khoảng 12 triệu đồng) nữa là tròn 100 nghìn nhân dân tệ (khoảng 370 triệu đồng).

Mùng 5 Tết - ngày vía Thần Tài, tôi dự định sẽ gửi thêm cho tròn rồi rút số tiền đó đi mua vàng, coi như mua một khoản dự trữ đầu năm, vừa lấy vía, vừa để dành cho tương lai.

Trong đầu tôi, mọi thứ đã được sắp xếp đâu ra đó.

Mùng 4, tôi trở lại thành phố sớm. Chồng tôi nói ở lại quê nội thêm một ngày để giải quyết chút việc, tôi cũng không hỏi nhiều. Các con mùng 10 mới đi học trở lại nên tôi cũng chẳng vội.

Sáng mùng 5, tôi dậy sớm, ghé thẳng ra ngân hàng. Trên đường đi, tôi còn thấy trong lòng khá nhẹ nhõm. Tôi nghĩ, đầu năm làm được một việc “chắc tay” như vậy, tâm lý cũng yên hơn.

Nhưng khi nhân viên ngân hàng kiểm tra thông tin tài khoản, cô ấy nhìn lại màn hình thêm một lần nữa, rồi thông báo luôn: “Chị ơi, khoản tiền này đã được rút rồi.”

Tôi sững lại. Tôi hỏi lại ngay : “Rút rồi là sao? Rút khi nào?”

Ảnh minh họa

Lúc mở sổ tiết kiệm này thì đứng tên cả hai vợ chồng, ai cũng có thể rút được mà ngân hàng không cần thông báo đến đối phương.

Tôi lần mò trí nhớ của mình xem đã quên điều gì không, và tôi vẫn chắc chắn rằng

Tôi không nhớ rõ mình đã cảm ơn rồi rời khỏi quầy như thế nào. Tôi chỉ nhớ, vừa bước ra khỏi ngân hàng, tôi lập tức lấy điện thoại ra gọi cho chồng.

Cuộc gọi được bắt máy khá nhanh.

Tôi không vòng vo. Tôi hỏi thẳng: “Anh rút tiền trong tài khoản tiết kiệm khi nào?”

Ở đầu dây bên kia, anh im lặng vài giây rồi nói: “Ừ, anh rút rồi.”

Tôi đứng ngay trước cửa ngân hàng, tay cầm điện thoại mà run lên. Tôi hỏi tiếp, giọng không giấu được bức xúc: “Sao anh rút mà không nói với tôi một câu?”

Anh trả lời rất thản nhiên : “Có gì đâu mà phải nói. Em trai anh sửa nhà, thiếu tiền, anh cho nó vay tạm. Tiền đó cũng là tiền dư, tiền lì xì của con, đâu phải tiền sinh hoạt hàng tháng.”

Chính câu nói đó khiến tôi không nói nên lời.

Với anh, đó là “tiền dư”. Với tôi, đó là số tiền tôi tích góp từng chút một suốt nhiều năm, là cảm giác an tâm hiếm hoi của một người phụ nữ luôn nghĩ đến tương lai của gia đình. Anh xem đó là khoản nhỏ, nên không cần bàn bạc, không cần thông qua tôi.

Nhưng anh quên rằng, đó là tiền chung, và tôi cũng là người có quyền được biết, được quyết định.

Tối hôm đó, khi anh quay lại Thành Đô, chúng tôi cãi nhau. Lần cãi nhau đầu năm, nặng nề và mệt mỏi hơn tôi tưởng. Anh cho rằng tôi làm lớn chuyện, rằng giúp em trai là điều nên làm. Còn tôi chỉ nói một câu: “Nếu là tiền của anh, anh có tự ý đưa cho người khác mà không nói với tôi không?”

Anh im lặng.

Tối mùng 5, sau khi các con đã ngủ, tôi viết câu chuyện này lên Xiaohongshu.

Tôi không giận vì anh cho em trai vay tiền. Tôi chỉ giận vì trong mắt anh, sự bàn bạc và tôn trọng giữa vợ chồng là không cần thiết.

Tiền có thể kiếm lại. Vàng có thể mua sau. Nhưng cảm giác bị gạt ra khỏi những quyết định chung của gia đình thì rất khó quên.

Giờ đây, nhắc đến ngày vía Thần Tài, tôi không còn nghĩ đến vàng nữa. Tôi chỉ nhớ đến khoảnh khắc đứng trước ngân hàng sáng mùng 5, cầm điện thoại gọi cho chồng, và nhận ra rằng: đôi khi, thứ mất đi không phải là tiền mà là niềm tin.

Nhịp sống thị trường đưa tin: "Vỡ mộng vì cơn sốt "vàng bình dân": 'Giá cao hơn 200% so với bình thường, biến thành đống "sắt vụn" chỉ sau 1 tháng", nội dung như sau: 

Vỡ mộng vì cơn sốt "vàng bình dân": 'Giá cao hơn 200% so với bình thường, biến thành đống "sắt vụn" chỉ sau 1 tháng- Ảnh 1.

Trong kỳ nghỉ Tết Nguyên đán, Katty Mao, một người sống ở Thâm Quyến, Quảng Đông, gần như không tìm được người mua cho 500 thỏi đồng loại “đầu tư” mà cô gom vào hồi tháng 1. Khi đó, giá vàng và bạc tăng dựng đứng, khiến những khối đồng 1kg được đánh bóng sáng loáng bỗng trở thành một lựa chọn nghe có vẻ đầy hứa hẹn.

Mua mỗi thỏi với giá 160 nhân dân tệ (khoảng 23 USD), Mao chia sẻ: “Tôi biết đó là một canh bạc. Nhưng cảm giác sợ bỏ lỡ cơ hội lớn hơn mọi lo lắng.”

Trong 2 tuần gần đây, lời khuyên Mao nghe nhiều nhất là đem số đồng ấy bán cho các cơ sở thu mua phế liệu.

Mao không phải là người duy nhất bị cuốn vào cơn sốt đầu cơ chóng vánh đối với kim loại công nghiệp này.

Giữa tháng 1, các quầy hàng tại Shuibei, khu chợ bán lẻ trang sức và kim loại quý lớn nhất Trung Quốc, bắt đầu bày bán những thỏi đồng 1kg. Các thỏi này được khắc chữ Hán để trông giống thỏi vàng hay bạc truyền thống, nhưng không có giấy chứng nhận như vàng bạc thật. Giá bán dao động từ 180 đến 300 nhân dân tệ/kg, thậm chí trên một sàn thương mại điện tử có nơi rao tới hơn 320 nhân dân tệ/kg.

Mức giá đó cao hơn tới 200% so với giá đồng giao ngay, vốn ở quanh mức 14.500 USD mỗi tấn vào cuối năm 2025.

Chỉ trong chưa đầy 1 tháng, đồng, từ một nguyên liệu công nghiệp bình thường, được “đóng gói” thành sản phẩm đầu tư rồi lại rơi về giá trị phế liệu. Động lực phía sau là tâm lý bất an của nhà đầu tư nhỏ lẻ Trung Quốc giữa bối cảnh giá vàng và bạc toàn cầu tăng vọt lịch sử.

Năm 2025, giá vàng tăng 65%, bạc tăng tới 144%. Đồng cũng leo hơn 40% nhờ nhu cầu cấp bách cho hạ tầng lưới điện phục vụ các trung tâm dữ liệu và trí tuệ nhân tạo tiêu tốn điện năng. Trong mắt nhiều người, đây có thể là “ngôi sao tiếp theo”.

Theo Xu Tianchen, chuyên gia kinh tế cấp cao tại Economist Intelligence Unit, nguồn cung thỏi đồng đã “đánh trúng” tâm lý của một bộ phận nhà đầu tư Trung Quốc vốn ưa chuộng tài sản hữu hình để tạo cảm giác an toàn, nhưng không đủ khả năng mua vàng hay bạc đang quá đắt đỏ.

Tuy nhiên, Xu cảnh báo đây là lựa chọn thiếu hợp lý. Đồng là kim loại công nghiệp, tính thanh khoản kém xa vàng bạc. Muốn có lãi, giá đồng phải tăng ít nhất gấp đôi, điều không dễ xảy ra trong ngắn hạn.

Tính đến ngày 24/2, đồng phế liệu được giao dịch quanh mức 88.000 nhân dân tệ mỗi tấn, tương đương khoản lỗ trên giấy tờ khoảng 45% với Mao và có thể còn lớn hơn với nhiều người khác.

Cơn sốt tại Shuibei nhanh chóng hạ nhiệt. Sau khi các thỏi đồng “đầu tư” gây chú ý trên truyền thông, đơn vị quản lý chợ đã ra lệnh cấm bán mặt hàng này từ khoảng ngày 20/1 với lý do duy trì “môi trường kinh doanh lành mạnh”.

Tuy vậy, lệnh cấm không hoàn toàn ngăn được hoạt động mua bán. Khi được hỏi, một chủ sạp nhanh chóng tiết lộ vẫn còn hàng trong kho và cho biết đã thực hiện vài giao dịch qua mạng xã hội, thậm chí đưa điện thoại ra chứng minh.

Song, với những người như Mao, lựa chọn “thoát hàng” lại rất hạn chế. Một nhân viên bán hàng họ Chen tại cửa hàng Yuepeng Gold ở Shuibei cho biết đồng không nằm trong danh mục kim loại họ thu mua. Ngay cả bạc, cửa hàng này cũng chỉ nhận nếu số lượng đủ lớn, vài trăm gram trở lên.

Trong khi đó, các ngân hàng đầu tư quốc tế vẫn lạc quan về triển vọng giá đồng năm nay. Deutsche Bank dự báo giá có thể đạt 13.000 USD/tấn trong quý II, còn Citi kỳ vọng lên 14.000 USD trong ba tháng tới, nhờ nguồn cung thắt chặt và nhu cầu từ AI. Hiện giá tại London quanh mức 13.000 USD.

Nhưng với Mao, bài học đã quá rõ ràng. Khi cố gắng rao bán ít nhất một thỏi đồng, cô nghe Yuki Li - một chủ sạp tại Shuibei, thở dài cho biết đang tính gửi cả đống đồng còn lại ra bãi phế liệu.

Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!