Sau sinh 2 tháng, tôi phát hiện chồng lén đăng ký gói sinh ở bệnh viện quốc tế, nhìn tên sản phụ tôi đứng không vững

Đây chính là cách né nồm, tránh nồm rẻ nhất hiệu quả nhất miền Bắc!

Sau sinh chưa đầy hai tháng, tôi không ngờ mình lại đứng không vững khi phát hiện tên mình xuất hiện trong hồ sơ đăng ký gói sinh tại một bệnh viện quốc tế, cho một lần mang thai còn chưa hề tồn tại.

Ngày 01/01/2026, Đời sống gia đình có đưa tin "Sau sinh 2 tháng, tôi phát hiện chồng lén đăng ký gói sinh ở bệnh viện quốc tế, nhìn tên sản phụ tôi đứng không vững" với nội dung cụ thể như sau:

Tôi tên Lê Minh An, 30 tuổi, hiện làm nhân viên nhân sự cho một công ty logistics tại TP.HCM. Tôi vừa sinh con đầu lòng được hơn hai tháng. Cuộc sống sau sinh của tôi xoay quanh bỉm sữa, những cữ hút sữa đúng giờ và cảm giác mệt mỏi kéo dài vì thiếu ngủ. Dù đã cố gắng tỏ ra ổn, nhưng tôi biết cơ thể và tinh thần mình vẫn còn rất mong manh.

Chồng tôi làm trong lĩnh vực công nghệ, tính cách cẩn trọng và có phần lo xa. Từ ngày tôi sinh con, anh ít ra ngoài, thường xuyên ở nhà phụ chăm con, tự tay ghi chép chi tiêu, sắp xếp lại giấy tờ gia đình. Tôi nghĩ đó chỉ là sự chu đáo thường thấy ở một người đàn ông lần đầu làm cha, cho đến một buổi chiều khiến tôi nhớ mãi.

Sau sinh 2 tháng, tôi phát hiện chồng lén đăng ký gói sinh ở bệnh viện quốc tế, nhìn tên sản phụ tôi đứng không vững - 1

Hôm ấy, tôi tìm sổ tiêm chủng của con trong chiếc máy tính bảng chồng hay dùng để lưu tài liệu. Trong lúc lướt qua các file, tôi vô tình mở nhầm một bản PDF có tiêu đề liên quan đến gói sinh trọn gói tại một bệnh viện quốc tế. Tim tôi chợt khựng lại, một cảm giác bất an khó tả tràn lên.

Tôi kéo xuống phần thông tin sản phụ. Dòng chữ hiện ra trước mắt khiến tôi đứng không vững: Lê Minh An.

Tôi phải vịn tay vào thành bàn mới không khuỵu xuống. Trong đầu tôi lúc ấy là hàng loạt suy nghĩ hỗn loạn. Tôi vừa sinh con chưa đầy hai tháng, chưa từng bàn đến chuyện mang thai lần nữa. Vậy tại sao tên tôi lại xuất hiện trong hồ sơ đăng ký sinh con?

Cú sốc chưa dừng lại ở đó. Ở mục ngày sinh dự kiến, con số được ghi rõ ràng là hai năm sau.

Tôi ngồi bệt xuống sàn nhà, tay vẫn cầm chặt máy tính bảng. Sau sinh, tôi nhạy cảm hơn bình thường. Tôi bắt đầu nghĩ đến những khả năng tệ nhất: liệu anh có giấu tôi điều gì? Hay tôi đã quá tin tưởng một cuộc hôn nhân tưởng như vững vàng?

Khi chồng bước vào phòng, nhìn thấy tôi trong trạng thái đó, anh hiểu ngay tôi đã xem được thứ không nên xem theo cách bất ngờ nhất. Anh không giải thích vội, chỉ ngồi xuống trước mặt tôi, im lặng một lúc lâu rồi mới lên tiếng.

“Anh đăng ký sẵn… cho em. Cho lần sau”.

Tôi sững người. Anh kể rằng lần tôi sinh con đầu lòng, tôi phải mổ cấp cứu vì suy thai, mất máu nhiều. Anh là người đứng ngoài phòng mổ, ký từng tờ giấy cam kết trong trạng thái hoảng loạn và bất lực. Khoảnh khắc ấy đã trở thành nỗi ám ảnh lớn nhất trong đời anh.

Từ sau ngày tôi xuất viện, anh thường xuyên mất ngủ. Mỗi lần thấy tôi ôm vết mổ nhăn mặt, hay thở dài vì mệt khi chăm con, anh lại nghĩ nếu một ngày tôi mang thai lần nữa, liệu anh có đủ bình tĩnh và chuẩn bị để không rơi vào cảnh hoảng loạn như lần đầu.

“Anh sợ đến lúc đó mọi thứ đến quá nhanh”, anh nói. “Sợ không đủ tiền, không kịp chọn bệnh viện, không lo được cho em đầy đủ”.

Vì vậy, anh âm thầm tìm hiểu các gói sinh, chọn bệnh viện quốc tế vì muốn tôi được chăm sóc tốt nhất nếu có lần mang thai tiếp theo. Ngày dự sinh được anh chọn đại - một mốc thời gian đủ xa để không tạo áp lực, nhưng đủ để nhắc anh phải chuẩn bị từ bây giờ.

Sau sinh 2 tháng, tôi phát hiện chồng lén đăng ký gói sinh ở bệnh viện quốc tế, nhìn tên sản phụ tôi đứng không vững - 2

Gói sinh ấy không hề rẻ. Anh đã âm thầm trích tiền tiết kiệm mỗi tháng, giấu tôi vì sợ tôi nghĩ anh đang ép sinh thêm con, hoặc cho rằng anh quá lo xa.

Nghe đến đây, tôi bật khóc. Hóa ra thứ khiến tôi hoang mang đến đứng không vững không phải là sự phản bội, mà là nỗi sợ âm thầm của một người chồng vừa trải qua cú sốc tinh thần khi vợ vượt cạn.

Đêm đó, tôi nằm cạnh con, còn anh ngồi dựa lưng vào giường như mọi tối. Tôi nắm tay anh thật chặt. Lần đầu tiên sau sinh, tôi cảm thấy mình không đơn độc.

Hai tháng sau khi làm mẹ, tôi hiểu ra rằng: phía sau sự im lặng của nhiều người đàn ông là những lo lắng rất thật. Chỉ là họ chọn cách chuẩn bị trước, lặng lẽ và vụng về, để bảo vệ gia đình theo cách riêng của mình.

Ngày 15/02/2026, Đời sống gia đình có đưa tin "Con nhập viện giữa đêm, vợ hoảng loạn gọi cho chồng rồi sững sờ khi thấy người xuất hiện sáng hôm sau" với nội dung cụ thể như sau:

Khi đối diện nhau, chị A mới hiểu tất cả.

Ở tuổi 60, sau hơn nửa đời người đi qua nhiều sóng gió, chị A (trú ở Đồng Tháp) mới đủ bình tĩnh để kể lại câu chuyện tình yêu từng khiến cuộc đời mình rẽ sang một hướng khác. Đó không chỉ là câu chuyện của riêng chị, mà còn là lời cảnh tỉnh dành cho nhiều phụ nữ từng đặt trọn niềm tin vào hai chữ “chờ đợi”.

Chị A cho biết, chị quen anh khi anh còn chưa lập gia đình. Thời điểm ấy, tình cảm đến tự nhiên, chân thành. Nhưng ngay từ lần đầu anh đưa chị về ra mắt, mọi chuyện đã không suôn sẻ. Mẹ anh không đồng ý, với quan niệm xưa cũ về “môn đăng hộ đối”. Chị học thức thấp hơn anh khi chị chưa học cấp 3 còn anh học đại học, nên gia đình anh không chấp nhận.

Sau lần gặp mặt đó, anh không nói rõ lý do phản đối của gia đình. Anh chỉ nhẹ nhàng bảo rằng việc học của mình chưa xong, mẹ muốn anh học thêm, khi nào ổn định rồi mới cưới vợ. Thấy anh có chí tiến thủ, nghe cũng hợp lý nên chị tin và chấp nhận chờ đợi.

Thời ấy, anh đi học xa, phương tiện liên lạc duy nhất là những lá thư tay. Không điện thoại, không mạng xã hội. Chị ở quê, quanh năm ruộng đồng, hiểu biết hạn hẹp, chỉ biết rằng đã thương thì phải đợi.

Con nhập viện giữa đêm, vợ hoảng loạn gọi cho chồng rồi sững sờ khi thấy người xuất hiện sáng hôm sau - 1

Chị A chia sẻ câu chuyện của mình trong chương trình Nguời thứ 3.

Trong khoảng thời gian đó, anh quen một người phụ nữ khác, rồi tiến tới hôn nhân, có con. Thế nhưng chị hoàn toàn không hay biết. Anh vẫn giữ liên lạc, thỉnh thoảng về thăm, những lời hứa hẹn vẫn đều đặn như chưa từng có điều gì thay đổi.

Khi chị hỏi bao giờ cưới, anh tiếp tục trì hoãn. Lúc thì nói đợi sắp xếp xong công việc, ổn định rồi sẽ cưới. Khi khác lại bảo gia đình có việc phải đi nước ngoài nên chuyện cưới xin chậm lại. Anh nói vì thương chị nên không đi, ở lại lo tương lai cho hai người. Chị lại tin.

Một thời gian sau, đám cưới của họ cũng được tổ chức. Anh giải thích gia đình mình ở nước ngoài nên không thể tham dự, chỉ có bạn bè anh tới chung vui. “Anh nói sao, tôi tin vậy”, chị A kể. Rồi chị sinh con gái, tưởng rằng cuối cùng mình cũng có một mái ấm trọn vẹn.

Bi kịch chỉ thực sự mở ra khi con chị lên 7–8 tuổi. Trong một lần họp lớp, người bạn cũ trở về kể rằng anh đã giới thiệu một người vợ trong buổi họp lớp. “Lúc đó tôi rất sốc, bán tín bán nghi, vì anh vẫn hứa hẹn và có trách nhiệm với mẹ con tôi. Vì thế, tôi không nói chuyện với anh vội vì không biết nên hỏi thế nào, bắt đầu từ đâu”, chị A nói.

Sự thật phơi bày trong một tình huống trớ trêu. Con gái chị bị bệnh, phải nhập viện. Hoảng loạn, chị gọi cho anh: “Con mình nhập viện rồi. Em đưa vào trạm xá nhưng họ nói phải chuyển lên bệnh viện huyện. Sáng sớm anh tới nhanh nhé”. Nhưng đầu dây bên kia không có tiếng trả lời rồi tắt máy. Hóa ra, người bắt máy hôm đó là vợ anh.

Con nhập viện giữa đêm, vợ hoảng loạn gọi cho chồng rồi sững sờ khi thấy người xuất hiện sáng hôm sau - 2

Không lâu sau, không phải anh mà chính người phụ nữ ấy xuất hiện tại bệnh viện. Khi đối diện nhau, chị A mới hiểu tất cả. Hóa ra, khoảng thời gian anh nói đi học thêm để ổn định công việc chính là lúc anh đã cưới vợ. Con trai của người vợ hợp pháp ấy còn lớn hơn con chị vài tuổi.

Người phụ nữ kia yêu cầu chị phải chia tay, không được liên lạc với anh nữa, nếu không sẽ làm lớn chuyện, nói với gia đình chị. Gia đình anh, kể cả mẹ anh, cũng gây áp lực. Điều khiến chị đau đớn là họ không buộc anh dứt khoát mà lại yêu cầu chị phải rút lui.

Khi ấy, chị còn trẻ, thiếu hiểu biết pháp luật, lại mang tâm lý mình là người có lỗi. Chị chọn cách im lặng chịu đựng, giấu gia đình, chỉ khóc một mình trong đêm. Anh vẫn chu cấp tiền nuôi con nhưng ngày càng thưa dần. Để con được đi học đầy đủ, chị phải tự mình bươn chải.

Sau nhiều lần bị gây áp lực và đe dọa, chị quyết định rời quê lên Biên Hòa (Đồng Nai) bán quần áo thuê để kiếm tiền nuôi con. “Anh nói anh thương tôi, không thể bỏ tôi nhưng không thể bất hiếu với mẹ. Anh phải nghe lời mẹ cưới vợ, người vợ đó anh không yêu. Nhưng dù anh nói gì đi nữa, sau khi chịu nhiều áp lực, bị hăm dọa nên tôi đã lên Biên Hòa, Đồng Nai bán quần áo kiếm tiền nuôi con”, chị A chia sẻ.

Từ đó, chị chủ động cắt liên lạc. Anh thỉnh thoảng đến thăm con rồi cũng dần dần biến mất khỏi cuộc sống của hai mẹ con.

Giờ đây, con gái chị đã trưởng thành, hiểu rõ câu chuyện năm xưa. Cô từng nói với mẹ rằng nếu ngày đó mẹ hiểu biết pháp luật hơn, có lẽ mọi việc đã khác. Chị A đến nay vẫn không đi thêm bước nữa. Điều khiến chị day dứt nhất không phải cuộc đời mình lỡ dở, mà là nỗi sợ con gái mất niềm tin vào hôn nhân vì những gì mẹ đã trải qua.

Ở tuổi xế chiều, chị chọn cách lên tiếng, không phải để oán trách, mà để cảnh tỉnh. Chị mong những phụ nữ trong hoàn cảnh tương tự sẽ không lặp lại sai lầm của mình, phải hiểu pháp luật, phải biết quyền của mình ở đâu, phải bảo vệ bản thân và con cái. Đừng vì yêu mà mù quáng, đừng vì sợ hãi mà im lặng chịu đựng. Bởi đôi khi, sự im lặng không giữ được hạnh phúc, mà chỉ khiến nỗi đau kéo dài thêm nhiều năm tháng.

Chia sẻ

Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!