Bạn trai cãi bố mẹ cưới tôi dù biết tôi vô sinh, đêm động phòng lật chăn lên thấy tấm hình, tôi đắng lòng bỏ đi
Tôi đã rất sốc trước sự thật phũ phàng
Ngày 13/01/2026, Phụ nữ & pháp luật có đưa tin "Bạn trai cãi bố mẹ cưới tôi dù biết tôi vô sinh, đêm động phòng lật chăn lên thấy tấm hình, tôi đắng lòng bỏ đi" với nội dung cụ thể như sau:
Ngày bé tôi luôn mơ ước sau này lớn lên sẽ có được một gia đình trọn vẹn, được làm mẹ của bầy con để bù đắp cho tuổi thơ không đầy đủ bố mẹ của mình. Nhưng tôi không ngờ, số phận lại trêu ngươi.
Ở độ tuổi đẹp đẽ 27, có công việc ổn định và một chút nhan sắc, ấy vậy mà tôi đã bị bác sĩ kết luận mắc một căn bệnh buồng trứng đa nang nặng, khiến cho khả năng sau này mang thai dường như bằng 0. Từ khi cầm tờ giấy kết quả khám bệnh trên tay, tôi suy sụp và mất hẳn niềm tin vào việc xây dựng hôn nhân gia đình trong tương lai. Vì tôi hiểu rõ rằng, bệnh của mình sẽ khiến những người đàn ông đến bên đời khó lòng chấp nhận.

Ảnh minh hoạ
Nhưng rồi tôi không thể ngờ rằng, mọi chuyện không tồi tệ như mình nghĩ. Và thực sự có một người bạn đời đã sẵn sàng ở lại với tôi, dù tôi không hoàn hảo như những người phụ nữ bình thường khác ngoài kia. Thậm chí vì để cưới tôi về làm vợ, anh bỏ qua mọi dị nghị của gia đình và cãi cả lời bố mẹ. Tôi đã thành thật với anh ấy ngay từ đầu về mọi thứ của mình, kể cả khi nghe tôi vô sinh, anh cũng mặc kệ và anh nói rằng, anh yêu con người tôi hơn tất cả. Điều đó khiến tôi vô cùng cảm động.
Cứ ngỡ, từ đây cuộc đời tôi đã đổi thay, trong cái rủi vẫn còn có cái may, nhưng nào ngờ vào đêm tân hôn, tôi lại từ trên bờ rơi thẳng xuống vực. Chồng nói muốn tặng tôi món quà bất ngờ, giây phút lật tấm chăn và thấy tấm hình một đứa trẻ trên giường, tôi đắng lòng. Tôi biết anh không có ý gì, anh cũng vì nghĩ cho vợ nên đã quyết định nhận con nuôi.
Nhưng tôi thực sự chưa sẵn sàng với điều đó, và tôi vẫn còn nuôi hy vọng bệnh khó có con của mình vẫn có thể chữa được, dù tỷ lệ cực kỳ thấp. Tôi không trách chồng, tôi chỉ thấy thương cho anh và cho cả chính bản thân mình. Đêm tân hôn của tôi cũng vì thế mà không khí trĩu nặng. Tôi buồn đến mức chả muốn làm gì, chủ muốn bỏ ra khỏi phòng đi dạo để đầu óc được nhẹ nhàng, thông thoáng.

Ảnh minh hoạ
Bây giờ tôi phải làm gì đây, để có thể có được một đứa con mình tự “mang nặng đẻ đau” sinh ra. Có cô gái nào chẳng may giống hoàn cảnh của tôi không, mọi người sẽ đối diện và giải quyết ra sao, làm ơn hãy cho tôi lời khuyên…
Phụ nữ bị buồng trứng đa nang nặng có cơ hội làm mẹ không?
Buồng trứng đa nang (PCOS) là một tình trạng nội tiết phổ biến mà nhiều phụ nữ gặp phải trong độ tuổi sinh sản. Giới y học đã chỉ ra rằng PCOS có thể tác động mạnh mẽ đến khả năng sinh sản của phụ nữ, gây ra những rối loạn hormone phức tạp. Điều này thường dẫn đến sự giảm tần suất rụng trứng, từ đó làm cho việc thụ thai trở nên khó khăn hơn. Bằng cách hiểu rõ về những thách thức này, chúng ta có thể nhận thấy rằng, mặc dù tình trạng này mang lại nhiều trắc trở, nhưng phụ nữ mắc PCOS nặng vẫn có nhiều cơ hội để trở thành mẹ.
Một trong những nguyên nhân chính ảnh hưởng đến khả năng sinh sản ở phụ nữ mắc PCOS là sự rối loạn hormone, dẫn đến kinh nguyệt không đều và làm giảm khả năng rụng trứng. Khi sự rụng trứng không diễn ra đều đặn, việc thụ thai trở nên khó khăn hơn. Tuy nhiên, với sự can thiệp y tế hợp lý, phụ nữ có thể có cơ hội cải thiện tình trạng này. Các liệu pháp điều trị hormone như clomiphene citrate có thể giúp kích thích sự rụng trứng, giúp nhiều phụ nữ đạt được ước mơ mang thai.
Ngoài ra, công nghệ hỗ trợ sinh sản như thụ tinh ống nghiệm (IVF) cũng đang trở thành lựa chọn hiệu quả cho những phụ nữ không thể mang thai tự nhiên. Thông qua quy trình này, bác sĩ sẽ can thiệp để lấy trứng và tinh trùng, sau đó tiến hành thụ tinh trong môi trường kiểm soát trước khi cấy phôi vào tử cung của người mẹ. Đây là một giải pháp hữu hiệu nhưng cũng đòi hỏi sự chuẩn bị tâm lý và tài chính đáng kể. Hiểu rõ quy trình và những điều kiện cần thiết cho IVF giúp phụ nữ mắc PCOS hình dung rõ hơn về cơ hội làm mẹ của mình.
Lối sống cũng đóng một vai trò không thể thiếu trong việc cải thiện khả năng sinh sản. Phụ nữ mắc PCOS thường được khuyến nghị duy trì một chế độ ăn uống cân bằng, phong phú dinh dưỡng và luyện tập thể dục thường xuyên. Thay đổi này không chỉ giúp điều chỉnh hormone mà còn cải thiện sức khỏe tổng thể. Một nghiên cứu cho thấy, việc giảm cân, ngay cả 5-10% so với trọng lượng cơ thể, có thể dẫn đến sự cải thiện đáng kể trong khả năng rụng trứng và việc thụ thai. Thực hiện chế độ ăn uống lành mạnh và hoạt động thể chất không chỉ giúp điều chỉnh hormone mà còn nâng cao tâm trạng, giảm căng thẳng, từ đó tạo điều kiện thuận lợi cho việc mang thai.
Bên cạnh yếu tố y tế và lối sống, khía cạnh tâm lý cũng đóng vai trò vô cùng quan trọng trong hành trình làm mẹ. Đối mặt với những thách thức khi cố gắng mang thai có thể gây ra lo âu và căng thẳng cho phụ nữ. Việc nhận được sự hỗ trợ từ gia đình, bạn bè, và ngay cả từ các chuyên gia tâm lý có thể tạo ra sự khác biệt lớn trong khả năng đối phó với áp lực này. Trong một số trường hợp, các nhóm hỗ trợ có thể cung cấp thông tin, chia sẻ kinh nghiệm và tạo động lực cho phụ nữ trong hành trình tìm kiếm cơ hội làm mẹ.
Kết luận lại, mặc dù việc mắc buồng trứng đa nang nặng đem lại không ít thử thách trong khả năng sinh sản, nhưng với những biện pháp can thiệp y tế, lối sống lành mạnh và sự hỗ trợ tâm lý, phụ nữ mắc PCOS hoàn toàn có thể có cơ hội làm mẹ. Nhận thức rõ ràng về tình trạng sức khỏe của mình và chủ động tìm kiếm các giải pháp phù hợp sẽ là chìa khóa dẫn đến thành công cho nhiều phụ nữ trong hành trình này.
Ngày 12/01/2026, Đời sống gia đình có đưa tin "Đi du lịch tình cờ gặp lại sếp cũ U60 đang làm phục vụ quán ăn, 4 tháng sau tôi mang bầu" với nội dung cụ thể như sau:
Tôi đi chữa lành vào lúc lòng mình rỗng nhất thì lại mang về một sinh linh bé nhỏ.
Ở tuổi 35, sau một mối tình kéo dài gần ba năm tan vỡ, tôi không còn đủ sức để buồn theo cách dữ dội. Mọi thứ kết thúc lặng lẽ, không phản bội, không tổn thương sâu sắc, chỉ là hết yêu. Tôi nhận ra mình mệt nhiều hơn đau. Thế là tôi chọn rời khỏi thành phố vài ngày, không phải để quên ai, mà để thở chậm lại và nhìn rõ bản thân hơn.
Tôi không ngờ, chuyến đi chữa lành ấy lại đưa tôi gặp lại anh.
Anh từng là sếp cũ của tôi cách đây gần 10 năm. Khi đó, tôi là một nhân viên mới ra trường, còn anh đã là quản lý cấp cao trong công ty. Anh hơn tôi gần 17 tuổi, nhưng chưa lập gia đình vào thời điểm ấy. Trong ký ức của tôi, anh là kiểu đàn ông rất ga-lăng, điềm đạm, nói chuyện từ tốn và luôn khiến người khác cảm thấy được tôn trọng. Anh không phải người quá gần gũi, nhưng lại được hầu hết đồng nghiệp yêu mến.
Thú thật, ngày đó, giữa tôi và anh có một thiện cảm rất trong trẻo.
Không phải rung động để tiến xa, mà là kiểu cảm giác an tâm khi làm việc cùng một người đàn ông chững chạc. Tôi biết anh cũng quý tôi theo cách của một người sếp dành cho nhân viên, vừa đủ quan tâm, vừa giữ khoảng cách. Chúng tôi chưa từng vượt qua ranh giới nào, rồi sau đó mỗi người rẽ sang một con đường khác, không liên lạc thêm.

Ảnh minh họa.
Gần 10 năm sau, tôi gặp lại anh ở một quán bán đồ ăn sáng xinh xắn tại khu nghỉ dưỡng ven biển.
Anh gầy hơn nhưng cũng trẻ hơn, ánh mắt ánh lên vẻ tĩnh lặng và đang bưng bê món bún cá thơm lừng. Tay chân anh thoăn thoắt, vừa phục vụ, vừa trò chuyện với khách Tây ở quán, nói tiếng Anh lưu loát như xưa. Anh nhận ra tôi trước, gọi tên tôi với nụ cười rất quen.
Trò chuyện một chút, tôi mới biết anh vừa hoàn tất thủ tục ly hôn sau nhiều năm chung sống. Anh chuyển về miền biển này sống được 6 tháng và quán ăn này là tâm huyết cả đời của anh. Đúng thật, nhìn góc nào ở đây cũng xinh và dễ chịu, anh có thuê nhân viên nhưng lại thích tự tay phục vụ khách yêu.
Không khí giữa chúng tôi không gượng gạo, cũng không quá thân mật. Chỉ là hai người cũ gặp lại, mang theo những vết xước riêng. Những ngày sau đó, chúng tôi gặp nhau nhiều hơn. Cùng đi bộ sáng sớm, cùng uống cà phê nhìn biển chiều xuống.
Chúng tôi nói chuyện rất nhiều, nhưng không phải để kể khổ. Anh kể về cuộc hôn nhân đã kết thúc trong im lặng, tôi kể về mối tình vừa tan vỡ. Không ai phán xét, không ai an ủi quá mức. Chỉ lắng nghe.
Và tôi nghĩ, có lẽ vì cả hai đều đã đủ tuổi để không vội vàng, nên mọi thứ sau đó diễn ra rất tự nhiên.
Chuyến du lịch kết thúc. Tôi trở về thành phố, anh quay lại với công việc kinh doanh của mình. Chúng tôi giữ liên lạc thưa thớt, không hứa hẹn, không ràng buộc. Tôi cũng không nghĩ mối liên hệ ấy sẽ đi xa hơn một kỷ niệm đẹp.
Bốn tháng sau, tôi phát hiện mình mang thai.
Khoảnh khắc nhìn thấy que thử thai hiện lên hai vạch, tôi đã ngồi rất lâu trong phòng tắm. Không hoảng loạn, cũng không khóc. Chỉ là một sự tĩnh lặng đến lạ. Tôi 35 tuổi, đủ lớn để hiểu rằng cuộc đời đôi khi rẽ sang những hướng không ai dự đoán được.

Ảnh minh họa.
Khi tôi nói với anh, anh im lặng vài giây rồi nói rất rõ ràng: “Anh sẽ chịu trách nhiệm với đứa bé”.
Không vòng vo, không né tránh. Anh nói sẵn sàng đồng hành cùng tôi trong thai kỳ, sẵn sàng làm tròn vai trò của một người cha. Nhưng chính tôi lại là người chậm lại.
Tôi nói với anh rằng tôi không muốn bắt đầu một mối quan hệ chỉ vì trách nhiệm. Tôi đủ điều kiện để làm mẹ đơn thân. Tôi yêu trẻ con, và nếu đứa bé này đến, tôi xem đó là món quà của cuộc đời. Tôi không muốn ai ở lại bên mình vì nghĩa vụ hay tuổi tác.
Anh không giận, không tự ái.
Anh chỉ nói: “Anh không ép em. Nhưng anh vẫn muốn ở đây, theo cách em thấy thoải mái”.
Chúng tôi thống nhất với nhau một cách rất trưởng thành: không vội yêu, không sống chung, không nhắc đến hôn nhân. Chỉ cùng đi khám thai, cùng chăm sóc đứa trẻ, và cho nhau thời gian để hiểu xem liệu giữa hai người có thể hình thành một mối quan hệ bền vững hay không.
Giờ tôi đang mang thai tháng thứ năm. Cơ thể thay đổi, cảm xúc cũng mềm hơn. Tôi không còn thấy mình đơn độc, nhưng cũng không bị ràng buộc. Anh xuất hiện đúng lúc, đủ chừng mực, đủ chân thành.
Tôi không biết tương lai sẽ đi đến đâu. Nhưng tôi tin, đứa trẻ này được chào đón bằng sự tỉnh táo và tử tế của hai người trưởng thành. Và với tôi, như vậy đã là một khởi đầu đẹp rồi.
