Chết lặng vì mẹ thông báo có bầu ở tuổi U60, biết danh tính bố đứa bé tôi run run xếp đồ bảo mẹ rời đi

Đây chính là cách né nồm, tránh nồm rẻ nhất hiệu quả nhất miền Bắc!

Những năm qua, mẹ không bận tâm lời giục giã đi thêm bước nữa.

Ngày 09/01/2026, Phụ nữ & pháp luật có đưa tin "Chết lặng vì mẹ thông báo có bầu ở tuổi U60, biết danh tính bố đứa bé tôi run run xếp đồ bảo mẹ rời đi" với nội dung cụ thể như sau:

Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình đứng không vững chỉ vì một câu nói của mẹ. Ở tuổi 55, sau hơn 20 năm góa chồng, mẹ gọi tôi và em gái vào phòng, giọng run run thông báo bà đang mang thai. Tôi chết lặng, còn em gái thì ú ớ chẳng nói nên lời.

Mẹ tôi là chủ một tiệm cắt tóc nhỏ kiểu truyền thống nằm ở đầu hẻm. Tiệm đã mở hơn 30 năm, bảng hiệu bạc màu nhưng lúc nào cũng có khách quen vì mẹ cắt khéo, lại dễ gần. Thỉnh thoảng mẹ lại nhận may sửa quần áo cho đỡ buồn. Bố mất sớm, mẹ một mình nuôi hai anh em tôi khôn lớn, cho ăn học đàng hoàng, đứa nào cũng có công việc ổn định trên thành phố.

Những năm trước, hai anh em từng nhiều lần giục mẹ đi thêm bước nữa cho vui tuổi già. Mẹ chỉ cười lắc đầu, bảo quen sống một mình, không muốn phiền ai. Dần dần, khi tuổi mẹ ngày một lớn, chúng tôi cũng thôi không nhắc chuyện đó nữa.

Gần đây, tôi để ý thấy mẹ ăn uống thất thường, hay buồn nôn, người mệt mỏi. Có lần về nhà, thấy mẹ mở điện thoại đọc các bài viết về thai kỳ, tôi hỏi thì mẹ cười, bảo coi để sau này chăm con cháu cho biết. Tôi không mảy may nghi ngờ.

Cho đến ngày mẹ thú nhận mang thai.

Ảnh minh họa.

Lúc ấy, bụng mẹ đã lấp ló dưới lớp áo rộng, to hơn hẳn so với vài tháng trước. Tay chân mẹ cũng sưng phù. Mẹ vừa nói vừa xin lỗi, bảo đã giấu vì sợ hai anh em lo lắng. Khi biết cái thai đã được hơn 6 tháng, tôi gần như không thở nổi.

Tôi không giận vì mẹ giấu. Tôi giận vì mẹ đã lớn tuổi, việc mang thai, sinh nở quá nguy hiểm. Nhưng mọi lời trách móc đều trở nên vô nghĩa, bởi cái thai đã lớn, lại là em ruột của tôi, không thể nói bỏ là bỏ.

Phải đến khi mẹ chậm rãi nói ra danh tính bố đứa bé, tôi mới thực sự choáng váng.

Đó là chú Tám, người bán cây cảnh gần nhà. Trước đây, chú vốn thân với cả bố lẫn mẹ. Sau khi bố mất, chú vẫn thường xuyên qua lại, lúc cho ít rau, lúc mang sang trái cây, có khi giúp sửa nhà, thay bóng đèn. Có lần mẹ nhập viện, hai anh em tôi đều kẹt công việc, chính chú là người đưa mẹ đi cấp cứu và ở lại trông nom.

Hai anh em tôi đi làm xa, cuối tuần hoặc cuối tháng mới về, nên thỉnh thoảng cũng nhờ chú ghé trông mẹ giúp. Chú Tám từng có vợ nhưng không con cái, vợ mất sớm, sống lủi thủi một mình giữa vườn cây và hoa lá.

Mẹ nói, mọi chuyện đến rất tự nhiên, không ai tính toán, cũng không ngờ lại có thai ở tuổi này. Nghe mẹ kể, tôi vừa sốc, vừa lo, vừa không biết nên trách ai.

Hôm sau, chú Tám sang nhà, ngồi nói chuyện thẳng thắn với hai anh em. Chú nhận trách nhiệm, xin phép được chăm sóc mẹ và đứa bé đến khi sinh nở. Nhìn người đàn ông ngoài 60 tuổi, nói năng chậm rãi nhưng chân thành, tôi thấy cổ họng mình nghẹn lại.

Ảnh minh họa.

Ngày hôm sau nữa, tôi và em gái phải lên thành phố tiếp tục công việc. Trước khi đi, tôi rớm nước mắt gửi gắm mẹ cho chú. Tôi đề nghị mẹ sang ở bên chú, nơi có sân vườn rộng, thoáng mát, nhiều hoa cỏ mẹ yêu thích, cũng thuận tiện cho việc dưỡng thai.

Đêm đó, chúng tôi run run xếp vài bộ đồ và những vật dụng cần thiết. Nghề tóc chắc mẹ không làm nữa để tập trung dưỡng thai, hoặc nếu có chỉ nhận khách quen, không cho mẹ động vào hoá chất.

Không ồn ào, không nước mắt nhiều lời, chỉ là một cuộc chuyển nhà trong lặng lẽ. Mẹ sang bên kia vườn, vừa ngắm hoa, vừa có người chuyện trò sớm tối.

Tôi có nhắc đến chuyện đám cưới. Mẹ lắc đầu, bảo không cần hình thức, chỉ mong bình yên. Trái lại, chú Tám nói sẵn sàng mang của cải sang hỏi cưới người mình thương, chỉ chờ mẹ gật đầu. Tôi gửi tiền về nhờ chú Tám, à không, là "bố", mua đồ ăn ngon, các vitamin tẩm bổ cho mẹ, sắp tới còn chuẩn bị đồ đi sinh, chọn bệnh viện.

Ở tuổi U60, mẹ tôi vẫn bước vào một hành trình làm mẹ mới - muộn màng, nhiều lo lắng nhưng cũng đầy yêu thương. Là con, tôi chỉ mong mẹ đủ sức khỏe để đi trọn con đường ấy, bên người đàn ông thật lòng thương mẹ và bên đứa em bé sắp chào đời trong bao ngỡ ngàng của cả gia đình.

Ngày 06/01/2026, Đời sống gia đình có đưa tin "Cưới chồng già U60 vì cả họ thúc ép, đêm tân hôn tôi tái mặt khi được anh cho xem một thứ" với nội dung cụ thể như sau:

Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ kết hôn với một người đàn ông gần 60 tuổi. Càng không nghĩ mình sẽ bước vào hôn nhân trong tình cảnh vừa mang thai, vừa bị cả họ hai bên thúc ép.

Khi cái thai trong bụng ngày một rõ ràng, tôi buộc phải đối diện với một quyết định mà bản thân chưa kịp chuẩn bị tinh thần. Chồng tôi năm nay 58 tuổi, hơn tôi gần 30 tuổi. Anh từng có một đời vợ, đã chia tay nhiều năm và không có con chung.

Khi quen nhau, tôi biết rõ khoảng cách tuổi tác là điều khiến nhiều người e ngại, nhưng lúc ấy, tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng mình tìm được một người đàn ông điềm đạm, ổn định, cho tôi cảm giác an toàn.

Mọi thứ đến nhanh hơn tôi tưởng. Khi phát hiện mình mang thai, niềm vui xen lẫn hoang mang. Tôi yêu trẻ con, từ nhỏ đã thích chơi với con nít, luôn mơ về một gia đình có tiếng cười. Nhưng tôi chưa từng nghĩ mình sẽ làm mẹ sớm, càng chưa từng nghĩ sẽ cưới trong hoàn cảnh “chạy bầu”, lại là cưới một người đàn ông hơn mình gần ba chục tuổi.

Đám cưới diễn ra vội vàng. Tôi bước vào lễ đường với chiếc bụng đã lấp ló sau váy cưới, trong đầu là hàng trăm suy nghĩ rối bời. Ánh mắt người ngoài nhìn vào, lời bàn tán xung quanh, tất cả khiến tôi vừa tủi thân vừa lo lắng cho tương lai của mình và con.

Cưới chồng già U60 vì cả họ thúc ép, đêm tân hôn tôi tái mặt khi được anh cho xem một thứ - 1

Ảnh minh họa.

Đêm tân hôn, khi căn phòng chỉ còn hai vợ chồng, tôi ngồi lặng trên giường, tay vô thức đặt lên bụng. Tôi sợ. Sợ mình đã quyết định quá nhanh, sợ khoảng cách tuổi tác sẽ trở thành khoảng cách trong cảm xúc, sợ con tôi lớn lên khi bố đã già.

Đúng lúc đó, chồng tôi đứng dậy, mở cặp và lấy ra một tập giấy khá dày, đặt trước mặt tôi. Tôi tái mặt. Trong khoảnh khắc, tôi nghĩ đến đủ thứ tệ nhất: giấy tờ tài sản, những ràng buộc trách nhiệm, hay một lời thoả thuận khô khan nào đó.

Nhưng không.

Thứ anh đưa cho tôi xem là một bản kế hoạch chăm sóc phụ nữ mang thai và trẻ sơ sinh được chuẩn bị rất chi tiết. Từ lịch khám thai theo từng mốc, chế độ dinh dưỡng cho bà bầu, những dấu hiệu nguy hiểm cần nhập viện, cho đến cách chăm sóc trẻ sơ sinh, lịch tiêm phòng, thậm chí cả việc ai sẽ hỗ trợ tôi trong những ngày ở cữ.

Anh nói, giọng trầm và chậm: “Anh biết em còn trẻ, lại lần đầu mang thai. Anh lớn tuổi rồi, nên càng phải chuẩn bị kỹ hơn. Anh muốn chắc rằng hai mẹ con sẽ được chăm sóc tốt nhất”.

Rồi anh kể về cuộc hôn nhân cũ. Hai người đã chia tay trong yên lặng, không có con chung, mỗi người đi một hướng. Anh bảo, suốt nhiều năm sau đó, anh sống trong căn nhà đầy đủ nhưng trống trải, càng lớn tuổi càng sợ cảnh về già cô đơn.

Anh nhìn tôi rất lâu rồi nói tiếp: “Anh biết em bỡ ngỡ vì làm mẹ khi còn khá trẻ. Nhưng anh cũng muốn nói thật với em một điều… anh mong nhà mình sẽ có nhiều con”.

Cưới chồng già U60 vì cả họ thúc ép, đêm tân hôn tôi tái mặt khi được anh cho xem một thứ - 2

Ảnh minh họa.

Tôi bật cười trong nước mắt. Tôi nói mình yêu trẻ con thật, nhưng chưa bao giờ nghĩ sẽ sinh tới bốn đứa. Với tôi, làm mẹ đã là một hành trình rất lớn, huống chi là bốn lần mang thai, sinh nở.

Anh không ép. Anh chỉ nhẹ nhàng nói rằng đó là mong muốn, là kế hoạch anh đã nghĩ đến từ lâu. Nếu không thể có con tự nhiên, anh sẵn sàng làm IVF. “Anh không muốn sau này em về già chỉ có một mình. Có đông con, nhà cửa mới ấm”.

Rồi anh đưa tôi xem giấy tờ nhà, xe đã chuẩn bị sẵn, cùng bốn sổ tiết kiệm anh âm thầm lập ra. Anh nói không phải để khoe, mà chỉ muốn tôi yên tâm rằng anh đã nghĩ cho vợ con rất lâu, rất xa.

Tôi ôm bụng, nước mắt rơi không ngừng. Lần đầu tiên từ khi cưới, tôi thấy lòng mình dịu lại. Tôi nhận ra, người đàn ông trước mặt không phải là một người chồng hoàn hảo trong tưởng tượng của tôi, nhưng là một người đàn ông đã đi gần hết nửa đời, đủ từng trải để biết mình muốn gì và sẵn sàng vun vén cho gia đình.

Tôi vẫn còn lo, vẫn còn sợ tương lai nhiều điều không chắc chắn. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, tôi biết rằng mình không đơn độc trong hành trình làm mẹ. Và với một bà bầu đang mang trong mình nhiều nỗi bất an như tôi, từng đó thôi cũng đã đủ để thấy ấm lòng.

Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!