Nghịch lý khó tin: Người đàn ông sở hữu 7 căn nhà cho thuê tuyên bố: “Tôi có thu nhập hơn 2,2 tỷ đồng/tháng vẫn thấy cuộc đời vô nghĩa”
Dù mỗi tháng thu về hàng trăm nghìn NDT từ bất động sản cho thuê, người đàn ông Trung Quốc vẫn không ngừng trăn trở về cuộc sống.
Báo Người đưa tin vừa có bài viết: "Người đàn ông sở hữu 7 căn nhà cho thuê tuyên bố: “Tôi có thu nhập hơn 2,2 tỷ đồng/tháng vẫn thấy cuộc đời vô nghĩa”" với nội dung:
Năm 2020, một bài đăng trên mạng xã hội Trung Quốc từng gây xôn xao dư luận khi nhân vật chính – một chủ nhà tại Thâm Quyến – công khai thừa nhận rằng dù mỗi tháng thu về khoảng 600.000 NDT (hơn 2,2 tỷ đồng), ông vẫn cảm thấy cuộc sống của mình trống rỗng và không có ý nghĩa. Lời bộc bạch tưởng chừng khó tin này đã làm dấy lên nhiều tranh luận trái chiều về đời sống tinh thần của những người giàu có tại các đô thị lớn ở đất nước tỷ dân.
Người đàn ông trong câu chuyện trên họ Dương. Gia đình ông hiện sở hữu 7 căn nhà tại Thâm Quyến, tất cả đều đang cho thuê, mang lại nguồn thu ổn định hàng tháng. Phần lớn số bất động sản này ông Dương được thừa kế từ cha mẹ.
Khi giá bất động sản tại Thâm Quyến không ngừng tăng cao suốt nhiều năm, việc có trong tay một căn nhà đã trở thành khát vọng lớn của không ít người Trung Quốc. Bởi vậy, những lời than thở về sự “vô nghĩa” trong cuộc sống của ông Dương – người hoàn toàn không phải bận tâm đến chuyện mưu sinh – đã khiến dư luận khó đồng cảm.
Lý giải về cảm xúc này, ông Dương cho biết bản thân ông không có mục tiêu phấn đấu rõ ràng. Với 7 căn nhà trong tay, ông có thể tùy ý lựa chọn nơi ở theo tâm trạng, ngày tháng trôi qua trong sự dư dả nhưng thiếu định hướng.
Trong một cuộc phỏng vấn, ông Dương thẳng thắn bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với những người có công việc ổn định. Theo ông, họ có mục tiêu, có áp lực và động lực để tiến lên, trong khi bản thân ông chỉ sống qua ngày một cách mơ hồ, khó tìm thấy giá trị tồn tại của chính mình.
Câu chuyện của ông Dương không phải trường hợp hiếm. Truyền thông Trung Quốc từng phỏng vấn một tài xế taxi sở hữu nhiều bất động sản từ gia đình. Người đàn ông này cho biết, công việc lái taxi mang lại cho anh cảm giác bận rộn và trọn vẹn. Nếu với đa số người, lái taxi đơn thuần là để mưu sinh, đảm bảo thu nhập cho gia đình, thì với anh, đó là một cách để trải nghiệm cuộc sống.
Theo chia sẻ của người tài xế này, cuộc sống dư dả khiến anh không phải lo lắng về vật chất, nhưng cũng đồng nghĩa với việc thiếu đi những điều mới mẻ. Lái taxi giúp anh tiếp xúc với nhiều người, nhiều câu chuyện khác nhau, từ đó khiến mỗi ngày trôi qua không quá nhàm chán.
Dĩ nhiên, không phải ai cũng đồng cảm với những tâm sự như vậy. Nhiều người cho rằng những “người giàu than thở” này quá kiểu cách, bởi phần đông xã hội ngày ngày nỗ lực làm việc chính là để đạt được cuộc sống mà họ đang có. Khi đã sở hữu nhà cửa, tài sản và sự tự do tài chính, việc nói rằng cuộc đời vô nghĩa dễ khiến người khác cảm thấy khó chịu.
Tuy nhiên, cũng có quan điểm cho rằng, những người không sống trong thế giới của người giàu khó có thể hiểu được áp lực và sự trống trải mà họ đối mặt. Khi các nhu cầu cơ bản đã được thỏa mãn, con người có xu hướng tìm kiếm ý nghĩa ở những tầng giá trị cao hơn – điều không phải ai cũng dễ dàng đạt được.
Thực tế tại Thâm Quyến cho thấy, không ít người làm các công việc tưởng chừng rất bình thường như tài xế taxi, bảo vệ, nhân viên giao hàng hay lao công, nhưng lại sở hữu khối tài sản đáng kể. Có trường hợp làm việc chỉ để “giết thời gian”, tránh cảm giác cuộc sống trôi qua vô định.
Thậm chí, dân mạng Trung Quốc còn truyền tai nhau rằng, ở Thâm Quyến, đừng vội xem thường những người bán rau. Bởi để có thể trồng rau tại đây đồng nghĩa với việc sở hữu đất – một loại tài sản vô cùng giá trị ở thành phố “tấc đất tấc vàng”. Nếu có đất trồng rau, rất có thể người đó là một “đại gia ẩn mình”.
Tại khu vực Thâm Quyến – Quảng Châu, còn tồn tại một nghịch lý thú vị: những nhân viên văn phòng mặc vest chỉnh tề có thể chỉ là người lao động bình thường, trong khi những người ăn mặc giản dị, có phần xuề xòa lại có thể là những người giàu có thực sự. Với họ, cuộc sống hàng ngày không xoay quanh việc kiếm tiền, mà là tìm cách lấp đầy khoảng trống tinh thần.
Một phóng viên Trung Quốc từng phỏng vấn một nữ lao công tại Thâm Quyến. Người phụ nữ này đã làm công việc vệ sinh suốt hơn 20 năm với mức lương chỉ khoảng 2.000–3.000 NDT/tháng (từ 7 triệu -11 triệu đồng). Chỉ đến khi tìm hiểu kỹ, phóng viên mới bất ngờ phát hiện người phụ nữ này sở hữu nhiều bất động sản tại địa phương. Bà đi làm đơn giản vì ở nhà quá rảnh rỗi, muốn tìm một công việc để ngày tháng trôi qua có ý nghĩa hơn.
Những câu chuyện như vậy ở Trung Quốc cho thấy, thu nhập và tài sản không phải lúc nào cũng tỷ lệ thuận với cảm giác hạnh phúc. Mỗi mức sống lại có những nỗi băn khoăn riêng. Điều quan trọng nhất, có lẽ không phải là so sánh bản thân với người khác, mà là tìm được mục tiêu và giá trị phù hợp với chính mình, để cuộc sống trở nên có ý nghĩa hơn.
Trước đó, tạp chí Doanh nghiệp và Tiếp thị cũng có bài viết: "Nghịch lý 'sợ giàu' ở Trung Quốc: Chẳng ai ham hố danh nhiều tiền nhất, giàu là tốt nhưng giàu quá 'mất vui'". Chi tiết:
Nếu là một ông trùm bất động sản hoặc công nghệ ở Trung Quốc, bạn cần cẩn thận. Tại đất nước tỷ dân, giàu có là chuyện tốt nhưng lại… không nên quá giàu. Việc đứng đầu bảng xếp hạng tỷ phú tiềm ẩn những rủi ro lớn. Chỉ cần nhìn vào những người từng giữ vị trí này là thấy: Tất cả đều gặp rắc rối.
Nguyên nhân là Bắc Kinh vốn "cảnh giác" với các công ty bất động sản (và mới đây là doanh nghiệp công nghệ) giàu có bởi họ thường vay nợ lớn để kích thích tăng trưởng. Điều này có thể đẩy sức khỏe tài chính của khối doanh nghiệp Trung Quốc vào nguy hiểm.
Wang Jianlin, người sáng lập tập đoàn bất động sản Dalian Wanda và tỷ phú giàu nhất Trung Quốc năm 2016, đã bị chính phủ Trung Quốc buộc phải rút vốn khỏi các tài sản ở nước ngoài sau khi Bắc Kinh bắt đầu chiến dịch giảm nợ vay của khối doanh nghiệp một cách nghiêm túc.
Hay Hui Ka Yan, người giàu nhất Trung Quốc năm 2017 cũng bị yêu cầu giảm nợ vay sau khi Evergrande – tập đoàn bất động sản mắc nợ nhiều nhất thế giới, vi phạm 3 mức "báo động đỏ".
Và trường hợp nổi tiếng nhất được Bắc Kinh lấy làm gương chính là Jack Ma – nhà sáng lập Alibaba. Cuối năm ngoái, ông đã thẳng thừng chỉ trích các ngân hàng quốc doanh của Trung Quốc và 5 tháng sau, tập đoàn của ông chịu mức phạt kỷ lục 2,8 tỷ USD vì độc quyền.

Tỷ phú Jack Ma.
Trong khi đó, Pony Ma – ông chủ của đế chế Tencent cũng không phải ngoại lệ khi Bắc Kinh đang coi tập đoàn của ông là mục tiêu giám sát tiếp theo. Gần đây, vị tỷ phú đã gặp các cơ quan giám sát của Trung Quốc để thảo luận việc tuân thủ luật chống độc quyền.
Càng lớn và càng phát triển, các công ty công nghệ càng bị để ý. Sự xuất hiện khắp nơi của Alibaba và Tencent trong nền kinh tế có thể cản trở sự đổi mới cũng như gây ra rủi ro hệ thống cho xã hội.
Do đó, giới tỷ phú Trung Quốc đã dùng một số cách thông minh để bảo toàn tài sản của mình một cách hợp tình hợp lý.
Dưới đây là 3 cách mà họ thực hiện:
Làm từ thiện
Nếu là tỷ phú giàu nhất Trung Quốc thì hãy là người làm từ thiện nhiều nhất. Hè năm ngoái, Colin Huang, nhà sáng lập Pinduoduo – công ty 6 năm tuổi vừa vượt qua Alibaba để trở thành trang mua sắm trực tuyến phổ biến nhất Trung Quốc, đã quyên góp hơn 10% cổ phần công ty cho hoạt động từ thiện và nghiên cứu khoa học.
Cùng việc chuyển nhượng 2,7% cổ phần cho một nhà đầu tư ban đầu, tài sản của Huang đã giảm hơn 10 tỷ USD, theo Bloomberg. Hiện tại, Huang sở hữu 46,3 triệu USD, chỉ kém 16 triệu USD so với Zhong Shanshan, chủ tịch công ty nước đóng chai Nongfu Spring – người giàu nhất Trung Quốc hiện nay.

Tỷ phú Colin Huang.
Cách đây không lâu, Huang đã từ chức chủ tịch Pinduoduo để tập trung nghiên cứu khoa học đời sống. Việc này khiến cổ phiếu công ty sụt giảm và cá nhân vị tỷ phú mất 4 tỷ USD.
Trường hợp của Huang vẫn chưa "thấm" vào đâu so với Hui Ka Yan. Năm ngoái, ông đã quyên góp tới 152 triệu USD, qua đó trở thành người từ thiện nhiều nhất Trung Quốc trong 4 năm liên tiếp.
Có thể nói, việc "tụt hạng" trong bảng xếp hạng tỷ phú là điều quan trọng ở Trung Quốc và từ thiện chính là cách tốt để các doanh nhân thực hiện điều đó.
Thay đổi cấu trúc cổ phiếu
Thứ hạng tỷ phú thế giới bị ảnh hưởng nhiều bởi giá cổ phiếu trong khi những tài sản cá nhân khác như vốn đầu tư mạo hiểm lại bị bỏ qua.
Kết quả là các tỷ phú trong lĩnh vực công nghệ như Jeff Bezos hay Elon Musk mới được xếp hạng là người giàu nhất, nhì thế giới. Trong khi đó, tỷ phú Trung Quốc lại phải tìm cách kiềm chế đà tăng của tài sản khi giá cổ phiếu tăng.
Để làm điều này, cấu trúc cổ phiếu 2 tầng trở thành phương pháp hữu dụng. Họ dùng chiến lược trên để duy trì quyền kiểm soát khi các startup của họ gọi vốn đầu tư mạo hiểm và sau đó IPO. Ngoài ra, họ có thể dùng nó để ngăn thứ hạng tỷ phú của mình tăng cao.
Tiếp tục lấy Huang làm ví dụ. Khi ông vẫn là chủ tịch, cổ phiếu loại B (thứ đem lại quyền biểu quyết lớn gấp 10 lần cổ phiếu loại A), giúp ông nắm 80% quyền kiểm soát công ty. Dù vậy, xét về quyền lợi thụ hưởng, ông chỉ có 29% cổ phần vì 2 hạng cổ phiếu này mang lại quyền kinh tế như nhau. Và 29% cổ phần đó chính là những gì các bảng xếp hạnG tỷ phú xét đến khi ước tính tài sản.
Thành lập công ty con
Hui Ka Yan còn sở hữu một tài sản đáng giá khác mà không được các bảng xếp hạng tính đến. Ông sở hữu hơn 70% cổ phần của Evergrande – tập đoàn nắm giữ hơn 70% cổ phần của Evergrande New Energy Vehicle.

Ông trùm bất động sản Hui Ka Yan.
Nhờ làn sóng cổ phiếu công nghệ xanh toàn cầu tăng, giá trị thị trường của công ty này đã tăng hơn 1.000% trong năm ngoái lên 76 tỷ USD, cao hơn nhiều so với con số 25 tỷ USD của công ty mẹ.
Nếu tính riêng tài sản là phần sở hữu tại Evergrande New Energy Vehicle, Hui đã là người giàu thứ 5 Trung Quốc. Tuy nhiên, trên các bảng xếp hạng tỷ phú, tài sản của ông chỉ được tính dựa trên số cổ phần tại Evergrande. Do đó, con số này thấp hơn thực tế khoản 20 tỷ USD. Thời điểm hiện tại, ông là người giàu thứ 13 Trung Quốc với khối tài sản 23 tỷ USD.
Còn tỷ phú giàu nhất Trung Quốc thì sao? Ông trùm nước đóng chai có nên lo lắng? Thứ nhất, ông không thuộc lĩnh vực bất động sản và công nghệ đầy biến động. Thứ hai, ông cũng là người kinh doanh có mục đích tốt với cổ phần chi phối tại một công ty sản xuất vaccine và bộ xét nghiệm viêm gan. Cuối cùng, nếu muốn không phải là người giàu nhất, ông có thể nhượng lại một phần trong số 84% cổ phần tại Nongfu Spring. Sự giàu có của vị tỷ phú này là kiểu "có tính toán", vậy nên, ông có thể "ngủ ngon" hơn những người khác.
