Bức ảnh học sinh mầm non ngủ trưa ở Hà Nội đang gây tranh cãi: Mẹ quá nhạy cảm hay các cô thực sự thiếu ý tứ?
Chỉ một khung hình đứng im, nhưng kéo theo hàng trăm bình luận trái chiều.
Tạp chi Phụ nữ mới ngày 7/1/2026 đưa tin: "Bức ảnh học sinh mầm non ngủ trưa ở Hà Nội đang gây tranh cãi: Mẹ quá nhạy cảm hay các cô thực sự thiếu ý tứ?", chia sẻ nội dung câu chuyện như sau:
Một bức ảnh chụp từ camera trong lớp mầm non ở Hà Nội sáng 6/1 đang được chia sẻ lại trên nhiều hội nhóm phụ huynh. Trong ánh hồng ngoại mờ mờ, cả lớp hơn chục em nhỏ nằm ngủ trên các tấm nệm trải sát nhau. Trên người các con là những chiếc chăn to phủ chung. Ở góc gần cửa, hai bé trai nằm ngoài mép chăn, không được đắp gì. Bên cạnh các con, hai cô giáo cũng nằm chung chăn, dường như đã chìm vào giấc ngủ. Chỉ một khung hình đứng im, nhưng kéo theo hàng trăm bình luận trái chiều.
Trên người các con là những chiếc chăn to phủ chung. Ở góc gần cửa, hai bé trai nằm ngoài mép chăn, không được đắp gì.
“Nếu là mẹ của hai bé kia, tôi xót lắm”
Người đăng ảnh là một bà mẹ có con học mầm non bày tỏ, thời điểm đó nhiệt độ ngoài trời khoảng 14 độ C. Nhìn cảnh cả lớp được đắp chăn ấm áp, riêng hai bạn nhỏ trơ trọi, chị không khỏi chạnh lòng. Chị đặt câu hỏi: “Nếu thật sự vì các bé đạp chăn, sao cô không dậy đắp lại? Sao hai cô lại ngủ say hơn cả trò?”.
Từ cảm xúc xót xa cho trẻ, bà mẹ này đi đến kết luận: ai không yêu trẻ thì đừng làm giáo viên mầm non. Bài viết được nhiều phụ huynh khác đồng tình, nhất là những người vốn đã có sẵn nỗi lo “gửi con cho người lạ”. Có người cho rằng việc cho các bé đắp chung một chăn lớn cũng không hợp lý, dễ giật chăn của nhau, khó kiểm soát. Cũng có ý kiến nhắc lại quy định an toàn: khi trẻ ngủ, tối thiểu phải có một giáo viên thức để quan sát, không nên để cả hai cô cùng nằm ngủ như trong hình.
Ở chiều ngược lại, không ít người xem đây là ví dụ cho “sự nhạy cảm quá mức” của một bộ phận phụ huynh thời camera.
Phản hồi lại, nhiều phụ huynh chia sẻ kinh nghiệm rất đời thường: ngay cả ở nhà, chỉ ngủ với một đứa con mà cha mẹ còn không thể canh chăn cả đêm. Con lăn khắp giường, đạp tung chăn ra, sáng dậy đã nằm ở góc khác, đó là chuyện xảy ra như cơm bữa.
Một số người phân tích kỹ bức ảnh: chăn trong lớp là loại chăn to, có thể đắp cho 4-5 bé. Vị trí hai bạn nằm “trơ trọi” nằm đúng mép chăn, giống như đã từng đắp chung nhưng lăn ra ngoài trong lúc ngủ. Các em đều mặc đồ dài, lớp học đóng kín cửa, nhiều cơ thể nhỏ nằm sát nhau nên nhiệt độ trong phòng thường ấm hơn ngoài trời khá nhiều. “Có khi chúng nó nóng nên mới giãy ra ngoài chăn mà ngủ ngon như thế”, một bà mẹ có hai con nhỏ bình luận.
"Trong lớp đóng kín cửa không bao giờ có chuyện chỉ 13, 14 độ như ở ngoài, 2 bạn mặc này nhìn mặc đồ dày ấm, nhiệt độ cơ thể cũng cao hơn người lớn, đã thế lại là con trai còn luôn tay luôn chân nên có khi cô đắp cho mà nhất quyết không chịu đắp vì nóng đấy. Mình là phụ huynh 2 bạn này thì mình cũng lặng lẽ tắt điện thoại đi nghỉ trưa thôi khỏi nghĩ nhiều vì con mình đến buổi đêm đi ngủ mặc còn mỗi cái pijama mỏng, nhất quyết không chịu đi tất vì nóng, đắp chăn còn đòi bật quạt", một người ý kiến.
Giờ ngủ trưa là khoảng thời gian hiếm hoi để các cô nghỉ ngơi sau cả buổi sáng cho ăn, dạy học, dỗ dành. Thực tế, nhiều lớp chỉ có hai cô trông cả gần hai chục bé. Các cô vẫn thường xuyên tỉnh dậy, đảo mắt xem tình hình, đắp lại chăn cho con. Nhưng chỉ một khoảnh khắc camera “chụp” được lúc cô vừa chợp mắt, phụ huynh nhìn thấy là vội vàng quy kết thờ ơ, thiếu trách nhiệm.
Có ý kiến gay gắt hơn cho rằng: nếu yêu cầu giáo viên phải “canh chăn” cho từng bé từng phút thì tốt nhất phụ huynh nên… tự ở nhà trông con, vì đó là điều không khả thi với sĩ số lớp hiện nay.
Tranh luận quanh bức ảnh cho thấy khoảng cách khá lớn giữa kỳ vọng và thực tế ở trường mầm non. Ở một phía, phụ huynh mong con mình được chăm chút từng chút, nhất là trong những ngày lạnh. Ở phía còn lại, giáo viên chịu áp lực đông trẻ, thiếu người hỗ trợ nhưng vẫn luôn bị đặt dưới ống kính kiểm tra.
Thật ra, cả hai phía đều có lý.
Từ góc độ chuyên môn, việc cho nhiều bé đắp chung một chăn lớn không phải là giải pháp tối ưu: khó đảm bảo vệ sinh và sự thoải mái cho từng trẻ; lại dễ xảy ra tình huống “đứa có chăn, đứa không”. Ít nhất, nhà trường có thể yêu cầu mỗi phụ huynh chuẩn bị chăn riêng, hoặc chia nhóm nhỏ 2-3 bé một chăn. Việc bố trí ca trực cũng là điều nên tính tới, mặc dù biết rằng không phải ngôi trường nào cũng đủ nhân sự.
Ở chiều ngược lại, nhìn từ kinh nghiệm nuôi con, không khó để hiểu vì sao hai bé trai trong ảnh vẫn có thể ngủ ngon lành dù không đắp chăn. Trẻ nhỏ có cơ địa khác người lớn, nhiều em vốn không thích bị phủ kín, đang ngủ mà bị kéo chăn vào người còn giãy giụa, khóc lóc. Nếu chỉ nhìn một khung hình “tĩnh”, rất dễ bỏ qua cả quá trình trước đó: có thể cô đã đắp chăn nhiều lần, nhưng các con liên tục đạp ra; cũng có thể bố mẹ đã dặn không đắp vì con ra nhiều mồ hôi.
Nếu là phụ huynh của hai bé trong hình, bước đầu tiên có lẽ nên là nhẹ nhàng trao đổi riêng với giáo viên chủ nhiệm: Hỏi rõ điều kiện nhiệt độ trong lớp, số lần cô kiểm tra chăn cho con. Đề nghị nhà trường xem xét phương án chăn riêng, hoặc kiểm soát tốt hơn việc đắp chung. Thống nhất cách mặc đồ cho trẻ: nếu con hay đạp chăn, cha mẹ có thể cho mặc ấm hơn để yên tâm.
Khi phụ huynh và giáo viên bớt vội vàng phán xét nhau, chịu khó ngồi xuống nói chuyện, thì một tấm chăn bị đạp ra giữa trưa đông sẽ chỉ là chuyện nhỏ thay vì trở thành cơn bão dư luận như hôm nay.
Trước đó, chuyên trang Phụ nữ & Pháp luật từng đăng tải một bài viết: "Cõi mạng tranh cãi đoạn video giáo viên quay giờ ngủ trưa ở trường mẫu giáo, bé trai có hành vi gây sốc", nội dung cho biết như sau:
Con đi học ở trường, mọi nhất cử nhất động của trẻ đều khiến bố mẹ quan tâm, thậm chí là lo lắng đến nỗi “đứng ngồi không yên”. Vậy nên, để tiện theo dõi con, nhiều phụ huynh thường nhờ giáo viên báo cáo tình hình con ở lớp mỗi ngày.
Mới đây, một bà mẹ đã khiến cộng đồng mạng bùng nổ tranh luận, khi đăng tải đoạn video ghi lại cảnh ngủ trưa ở trường mẫu giáo của con trai mình. Theo đó, đoạn video này được chính cô giáo chủ nhiệm quay lén.
Trong khi các bạn học đều nằm ngoan ngủ trưa, thì một cậu bé còn thức giấc và liên tục làm một hành động tay, lướt lướt giống như đang tưởng tượng bản thân mình cầm điện thoại sử dụng. Ngay lập tức sau khi nhiều phụ huynh nhìn thấy cảnh tượng như vậy qua đoạn video chia sẻ, họ đã rất sốc.

Bên dưới bài đăng, cõi mạng để lại vô số bình luận tranh cãi. Không ít ông bố bà mẹ bày tỏ sự bất lực, buồn bực vì đâu đó họ cũng thấy bóng dáng con cái mình trong đó. Vì bận rộn công việc, vì nuông chiều con hay vì không dành sự quan tâm sát sao cho con, mà nhiều gia đình cho con tiếp xúc với thiết bị điện tử như điện thoại, ipad từ sớm, thậm chí còn khiến đứa trẻ “bị ngh:iện”.
Do thói quen, do mê dùng những thứ này thường ngày, vậy nên phụ huynh cũng dễ dàng đoán được lý do bé trai mầm non trong đoạn video lại có hành động tay như thế vào giờ ngủ trưa ở trường. Nhìn vào thực tế diễn ra, đây quả thực là tình trạng đáng báo động, và là hồi chuông cảnh tỉnh dành cho nhiều bố mẹ trong quá trình nuôi dạy con trẻ.
Tuy nhiên, điều này lại gây ra những hậu quả vô cùng tai hại như ảnh hưởng đến thị lực, học tập giảm sút,... và dù cha mẹ nhắc nhở thế nào trẻ cũng không chịu nghe. Chính vì thế câu hỏi luôn khiến nhiều cha mẹ băn khoăn nhất đó là làm thế nào để con bớt dùng, “bớt ngh:iện” điện thoại đi?
Theo các chuyên gia tâm lý, khi trẻ ngh:iện điện thoại hay ngh:iện chơi game, cha mẹ nên lưu ý các vấn đề sau:
- Không nên đe dọa hay cấm trẻ sử dụng thiết bị điện tử
Công nghệ không có lỗi, các biện pháp ép buộc không phải giải pháp tốt. Chính sự ngăn cấm mới chính là nguồn gốc gây nên sự mất tập trung của trẻ.
Nguyên nhân chính là do cơ thể con người luôn cần các chất dinh dưỡng để phát triển toàn diện. Trí não của trẻ cũng như vậy. Việc cấm đoán con trẻ sẽ làm chúng cả ngày chỉ nghĩ đến điện thoại và máy tính. Sự “thèm khát” do không được thỏa mãn ham muốn sẽ khiến trẻ bị mất tập trung mà thôi.
Tổ chức Sức khỏe Cộng đồng Malaysia (Public Health Malaysia) cũng đã chia sẻ rằng các bậc cha mẹ không nên ngăn con cái của mình sử dụng điện thoại bằng cách dọa nạt trẻ. Tổ chức này giải thích rằng việc dọa con như thế có thể dẫn đến trải nghiệm đau thương cho trẻ và sẽ tồn tại mãi trong trí nhớ của chúng.
- Thiết lập cho trẻ các nguyên tắc dùng điện thoại
Thay vì cấm đoán trẻ sử dụng điện thoại. Cha mẹ vẫn nên cho trẻ tiếp xúc với điện thoại vì trong thời đại công nghệ thông tin, sẽ rất thiệt thòi cho trẻ nếu chúng không biết cách sử dụng các thiết bị thông minh. Tuy nhiên, điều quan trọng là cha mẹ nên đặt ra các nguyên tắc khi sử dụng điện thoại.
Các bậc cha mẹ phải quản lý chặt chẽ con cái ngay từ khi còn nhỏ, cho trẻ sử dụng điện thoại di động vào một thời điểm cố định hàng ngày. Bên cạnh đó, cha mẹ cần là một tấm gương trong việc sử dụng và kiểm soát việc sử dụng các thiết bị di động để chơi game, internet và mạng xã hội, bởi vì mọi thái độ và hành động của các bậc phụ huynh luôn là bài học thực tiễn sâu sắc để các con noi theo và học tập mỗi ngày.
- Mang đến cho trẻ những hoạt động giải trí khác
Muốn con cai điện thoại, cha mẹ thật sự không cần phải đe dọa con về tác hại của điện thoại như bà mẹ trẻ trong câu chuyện trên. Trên thực tế, cha mẹ chỉ cần tạo điều kiện cho trẻ tham gia các hoạt động giải trí khác như chơi đùa cùng các bạn đồng trang lứa, chơi các loại đồ chơi lành mạnh và kích thích phát triển trí não như xếp hình, lego,...
Cha mẹ cũng nên khuyến khích trẻ tham gia các hoạt động ngoài trời như chơi thể thao, cùng con đi tham quan, du lịch,... Các hoạt động này vừa có thể mang lại cho trẻ những trải nghiệm lý thú vừa khiến trẻ quên mất sự tồn tại của chiếc điện thoại di động.
