Mẹ đưa con gái 32 tuổi ra đường tìm chồng, tặng kèm nhà, xe; nhiều người than: "Nhìn mặt xong… không dám cưới!"
Bạn nghĩ sao về câu chuyện của 2 mẹ con này?
Ngày 28/11/2025, chuyên trang Đời sống & Pháp luật đăng bài: "Mẹ đưa con gái 32 tuổi ra đường tìm chồng, tặng kèm nhà, xe; nhiều người than: "Nhìn mặt xong… không dám cưới!"", nội dung như sau:
Chiều thu ở một thành phố của Chiết Giang (Trung Quốc), gió lướt qua khu phố đi bộ đông đúc, mang theo mùi trà sữa và đồ nướng, nhưng chẳng thể xua được vẻ lo lắng hằn giữa đôi mày của người mẹ đứng bên vệ đường.
Trong tay bà là tấm biển tìm chồng đã cũ ở mép giấy, bị bóp chặt đến mức ngón tay hơi tái đi.Nhưng dù tấm biển đã ghi rõ tặng nhà - tặng xe - kèm 280.000 tệ của hồi môn, người qua đường chỉ nhìn thoáng qua khuôn mặt cô gái rồi nhanh chóng rảo bước. Bên cạnh là cô con gái 32 tuổi, mặc váy xám nhạt, tóc buộc đuôi ngựa, hai tay đan vào nhau đầy lúng túng.
Chuyện hôn nhân của con cái đến tuổi “không còn trẻ” luôn khiến cha mẹ thấp thỏm. Cha mẹ sợ con một mình về già, sợ con lận đận duyên phận; còn con cái lại sợ làm phụ huynh thất vọng nhưng cũng không muốn cưỡng ép tình cảm.
Nhưng dù tấm biển đã ghi rõ tặng nhà - tặng xe - kèm 280.000 tệ của hồi môn, người qua đường chỉ nhìn thoáng qua khuôn mặt cô gái rồi nhanh chóng rảo bước.
Sự chần chừ ấy, có lẽ chạm vào nỗi băn khoăn mà rất nhiều người hiểu: vì sao điều kiện tốt đến vậy, mà vẫn khó tìm được người chịu dừng lại trò chuyện? Vì sao dân mạng xem xong mặt cô gái lại bình luận “không dám cưới”?
Người mẹ chở con đi tìm chồng
Bất kỳ người đàn ông trẻ nào đi chậm lại, bà đều vội bước tới: “Cháu ơi, xem giúp cô chút nhé. Nhà cửa xe cộ đều sẵn rồi, hồi môn cũng đủ đầy. Cô chỉ muốn tìm người thật lòng với nó”.
Cô gái đứng cạnh vẫn im lặng, thi thoảng cúi đầu. Khi ngẩng lên, có thể thấy gương mặt hiền lành, không trang điểm nhiều, làn da trắng, tổng thể ưa nhìn nhưng không quá nổi bật.
Có vài chàng trai dừng lại xem biển, hơi bất ngờ trước khoản hồi môn. Nhưng khi nhìn sang cô gái, phần đông lại khẽ lắc đầu, viện cớ: “Cháu chưa nghĩ đến chuyện cưới vợ” rồi rời đi.
Một thanh niên đeo kính hỏi thật: “Cô ơi, điều kiện thế này thì rất tốt, sao còn phải ra đường tìm chồng?”. Người mẹ thở dài: “Nó không gấp, nhưng chúng tôi làm cha mẹ thì sốt ruột. 32 tuổi rồi, bạn bè ai cũng yên bề gia thất. Chúng tôi chẳng đòi hỏi gì cao, chỉ mong có người chịu thương nó thật lòng”.
Cô gái kéo nhẹ tay mẹ: “Thôi mà mẹ, ai duyên nấy gặp, mình cứ từ từ”.
Đoạn video đường phố sau đó được đăng lên mạng và nhận hàng chục nghìn lượt xem.
Ngoài những ý kiến dè dặt về “ấn tượng đầu tiên”, còn có không ít người nói những câu nặng nề hơn: “Người đàn ông nào dám cưới cô ta chứ? Của hồi môn thế này… nhìn là thấy quá mức bất thường”. “Hồi môn 28 vạn + nhà + xe? Phụ nữ điều kiện tốt thế này, lại còn xinh xắn, sao phải đứng đường tìm chồng? Nhất định là có lý do gì đó khó nói hoặc chiêu trò”.
Có người còn mỉa mai: “Đẹp, có học, công việc ổn định, lại có nhà có xe… Nếu thật sự bình thường thì đàn ông xếp hàng rồi. Muốn cưới cô ấy… chắc phải CEO bá đạo mới đủ trình”.
Câu chuyện của hai mẹ con trên phố cũng khiến nhiều người nghĩ đến một điều khác: cách cha mẹ đồng hành cùng con trong hành trình trưởng thành. Nhiều bình luận cho rằng, sự sốt ruột của người mẹ không chỉ vì con gái đã 32 tuổi, mà còn vì bà đã quen gánh vác, quen thay con lo nghĩ, quen muốn “trải đường bằng phẳng” trước khi con kịp bước.
Một số phụ huynh lớn tuổi chia sẻ rằng, càng thương con, càng dễ rơi vào vòng xoáy lo giúp, làm thay, quyết định hộ, đến lúc nhìn lại mới giật mình: con đã trưởng thành về tuổi, nhưng chưa kịp trưởng thành về tâm thế. Cũng có người nhắc nhẹ: giáo dục con không phải là chuẩn bị thật nhiều tiền, cũng không phải gom hết điều kiện vật chất để đổi lấy một cuộc hôn nhân an toàn. Điều quan trọng hơn, là giúp con biết tự xây dựng cuộc đời của mình từ nội lực, từ sự tự tin, từ cách con hiểu giá trị của bản thân.
Một người bình luận rất thấm thía: “Cha mẹ có thể cho con nhà, xe, của hồi môn. Nhưng điều quý nhất vẫn là sự độc lập. Một người biết sống tự tin và biết tự chọn hạnh phúc cho mình, thì làm vợ hay làm chồng mới có thể bước vào hôn nhân bằng hai chân, chứ không phải bằng sự phụ thuộc.”
Ở góc độ nào đó, hình ảnh người mẹ cầm tấm biển đứng trên phố cũng phản ánh nỗi lo chung của nhiều bậc cha mẹ thời nay: sợ con cô đơn, sợ con bị đánh giá, sợ con không hạnh phúc. Nhưng có lẽ, điều mà thế hệ trẻ cần hơn, là sự tin tưởng một niềm tin rằng con có thể tự tìm thấy người phù hợp, tự xây dựng tổ ấm theo cách của mình, đúng thời điểm của mình.
Tuy nhiên, giữa những ý kiến chê trách hay hoài nghi, cũng có không ít người đứng về phía người mẹ. Họ cho rằng xét đến cùng, bà chỉ đang làm điều mà hầu hết các bậc cha mẹ Á Đông đều làm: lo cho con đến tận giây phút cuối cùng có thể.
Cũng xoay quanh vấn đề hôn nhân nhưng một trường hợp trái ngược khác lại nhận nhiều ý kiến trái chiều. Theo bài đăng: "Con gái kết hôn 3 lần vẫn ăn bám mẹ già hơn 90 tuổi ở Trung Quốc" trên Znews, nội dung cụ thể như sau:

Theo trang 163, Xiong Li sinh năm 1967, là con út trong một gia đình bình thường ở tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc. Kinh tế không khá giả, nhưng Xiong Li được nuông chiều.
Từ khi còn nhỏ, Li không phải lo chuyện đồng áng mà chỉ có anh chị trong nhà làm việc. Những đứa trẻ khác phải mặc quần áo cũ, trong khi cô được mua đồ mới hàng năm.
Năm Xiong Li 13 tuổi, cha cô đột ngột qua đời. Mất đi trụ cột kinh tế khiến gia cảnh càng thêm khốn khó. Tuy vậy, mẹ cô đã đặt hết gánh nặng lên vai 5 người anh chị. Người anh cả có trách nhiệm chu cấp cho cả nhà, cho đến khi những người con sau lớn hơn và có thể đi làm.
Dần dần, những đứa con lớn lên, đi làm, thường gửi tiền về cho mẹ. Riêng Xiong Li được mẹ cưng chiều, không muốn cô phải bươn chải bên ngoài. Những đứa con lớn không biết mẹ đã dùng hết số tiền được chu cấp để mua quần áo, đồ tiện nghi cho em út.
Không có áp lực gì, Li bỏ học ở nhà và sống nhờ số tiền mẹ đưa.
Năm 1986, cô kết hôn với người chồng giàu có. Tuy nhiên, hạnh phúc đó không kéo dài. Chỉ sau một thời gian ngắn, chồng của Li không thể chịu đựng được tính cách phù phiếm của vợ. Ông đệ đơn ly hôn và trả 140.000 NDT tiền bồi thường.
Ở thời điểm đó, khoản tiền lớn đủ để Li mua nhà, có cuộc sống no đủ nếu biết tính toán. Nhưng cô đã tiêu hết sạch trong vòng 2 năm.
Không biết làm việc gì, cô về nhà với mẹ đẻ và tiếp tục tìm kiếm người đàn ông khác. Sau đó, cô gặp được người chồng thứ 2, cũng là ông chủ giàu có. Không lâu sau, hai người lại ly hôn.
Kết thúc cuộc hôn nhân thứ 2, Li đã ngoài 30, cô đành chấp nhận lấy một nam công nhân dọn dẹp - người không có nhiều tiền để chu cấp cho vợ. Lần này, Li là người chán nản, chủ động ly dị và lại về sống với mẹ đẻ.
Trải qua ba lần kết hôn rồi li hôn, Xiong Li trở thành "đứa trẻ to xác", được mẹ chăm sóc, dồn cho toàn bộ tiền lương hưu, tiền đền bù ngôi nhà và tiền các anh chị cho mẹ dưỡng già.
Gần 60 tuổi, Xiong Li vẫn để người mẹ già hơn 90 tuổi đi chợ, nấu cơm.
Trong lúc làm việc nhà, người mẹ bị ngã gãy chân. Xiong Li không biết phải làm gì, đành gọi cho các anh chị lớn. Lúc này, tất cả mới ngã ngửa khi mẹ không có chút tiền tiết kiệm nào. Xiong Li đã tiêu hết tất cả.
Thế hệ ăn bám
Những câu chuyện như trên không hiếm, thậm chí còn trở thành một vấn đề tại xã hội Trung Quốc.
Năm 2022, Weibo từng đưa tin về người mẹ 60 tuổi ở thành phố Hứa Xương, Trung Quốc phải chật vật kiếm tiền để chu cấp cho cậu con trai 27 tuổi. Theo đó, vì không muốn đi làm, Yafei chọn "ở nhà cho yên tâm".
Sự việc căng thẳng tới mức tổ công tác xã hội của địa phương phải đến nhà hòa giải. Cuối cùng, họ nhận thấy dù con đã là một người đàn ông trưởng thành, hoàn toàn có thể tự lo cho mình và làm chủ cuộc sống, nhưng người mẹ lại luôn vô thức giúp đỡ con mọi chuyện, điều này làm tăng cảm giác phụ thuộc.
The Paper gọi nhóm người trưởng thành nhưng không muốn lao động này là "ẩn sĩ" ở đô thị. Đến tuổi trưởng thành, nhiều người vẫn không biết cách tự chăm sóc bản thân, chật vật xoay xở cuộc sống một mình.
Tờ này từng ghi nhận trường hợp người đàn ông tên Xiaoxing (27 tuổi), từng theo học trường đại học thuộc "Dự án 985" - đề án xây dựng các trường đại học trọng điểm của Trung Quốc và mang tầm cỡ quốc tế, nhưng sau tốt nghiệp, anh không có công việc chính thức, thường xuyên ở lì trong phòng, xem phim truyền hình và chơi điện tử.
Nhu cầu vật chất của Xiaoxing không cao, tiền thuê trọ mỗi tháng vài trăm nhân dân tệ, anh cũng không mua quần áo mới và hiếm khi chịu ra ngoài đi chợ nấu ăn. Tổng số tiền chi tiêu của người này chưa đến 20.000 nhân dân tệ.
"Miễn là tôi không tiêu tiền, không ai có thể ép tôi đi làm", Xiaoxing nói với phóng viên
Theo The Paper, các chuyên gia cho rằng những đặc điểm như trốn tránh bản thân, thiếu mục tiêu, không biết giá trị và ý nghĩa cuộc sống dường như là điều khó hiểu. Một phần lý do là họ thiếu các kỹ năng cần thiết đến từ việc đã quen với việc có cha mẹ làm hộ, dẫn đến thói ỷ lại.
Tại Đài Loan, cụm từ "thế hệ dâu tây" ra đời để ví von những người trẻ sinh trong môi trường tốt, được chăm bón cẩn thận. Lớp trẻ này có vẻ ngoài đẹp đẽ, đắt giá nhưng đồng thời dễ bị bầm dập, gục ngã trước thử thách.
"Thế hệ dâu tây" là kết quả từ việc nuôi dạy của những bậc cha mẹ từng trải qua khó khăn trong cuộc sống. Họ hình thành suy nghĩ bù đắp cho con, không muốn đứa trẻ thiệt thòi, chỉ yêu cầu chăm chỉ học và không cần làm việc nhà.
