Cậu bé 11 tuổi ra đi mãi mãi khi phụ huynh vắng nhà, cha vô tình tìm được bức tranh con vẽ, vội vàng báo cảnh sát
Không ai nghĩ con của mình lại rơi vào tình huống này.
Theo Đời sống pháp luật đưa tin "Cậu bé 11 tuổi ra đi mãi mãi khi phụ huynh vắng nhà, cha vô tình tìm được bức tranh con vẽ, vội vàng báo cảnh sát", nội dung chính như sau:
Trong xã hội hiện nay, trẻ em luôn là trung tâm của mỗi gia đình. Bố mẹ nào cũng mong con lớn lên an toàn, khỏe mạnh và thành công, mang lại niềm tự hào cho gia đình. Tuy nhiên, không phải mọi chuyện lúc nào cũng thuận lợi, đôi khi những sự việc bất ngờ và đau lòng vẫn xảy ra.
Mới đây, tại một khu chung cư, một bé trai 11 tuổi tại Trung Quốc đã nhảy lầu tự tử trong lúc bố mẹ vắng nhà. Sự việc khiến cả gia đình bàng hoàng, không thể hiểu nổi vì sao một đứa trẻ vốn vui vẻ, hòa đồng và học hành tốt lại đưa ra quyết định đau lòng như vậy. Theo tiết lộ của người cha, gia đình không hề gây áp lực học tập cho con, con cũng luôn có kết quả học tập tốt, nhưng bi kịch vẫn xảy ra, khiến họ không khỏi bàng hoàng và day dứt.

Cậu bé 11 tuổi nhảy lầu tự tử trong lúc bố mẹ vắng nhà.
Không lâu sau, cha em tình cờ phát hiện một bức tranh con vẽ trước khi mất. Trong tranh, một giáo viên đang bắ:t n:ạt học sinh, khiến cậu bé đau khổ và cuối cùng chọn cách kết thúc cuộc sống của mình. Lúc này, cha mới nhận ra con đã bị bắ:t n:ạt ở trường, nhưng không dám kể với ai.
Người cha sau đó mang bức tranh đến cơ quan chức năng với hy vọng đòi lại công bằng cho con. Tuy nhiên, việc thu thập chứng cứ rất khó khăn, nạn nhân đã mất, liệu giáo viên liên quan có bị xử lý vẫn chưa rõ ràng.
Trên thực tế, tình trạng bạo lực và bị cô lập ở trường trong những năm gần đây vẫn liên tục được báo cáo.
Vậy tại sao trẻ không dám nhờ cha mẹ hay người lớn giúp đỡ? Có hai lý do chính:
1. Cha mẹ quá tin tưởng giáo viên
Văn hóa truyền thống đề cao “tôn sư trọng đạo”. Đương nhiên đây là quan điểm đúng nhưng nhiều phụ huynh xem giáo viên là uy quyền tối cao. Họ giao hoàn toàn trách nhiệm quản lý con cho giáo viên và đôi khi cho rằng giáo viên nghiêm khắc là tốt cho trẻ. Điều này khiến trẻ vừa kính sợ vừa e ngại giáo viên, và khi gặp vấn đề, trẻ nghĩ rằng giáo viên và cha mẹ là “một phe”, nên không dám nói ra.
VTCnews có bài viết "Clip em bé qua:doi trên tay mẹ khi xem pháo hoa khiến hàng triệu người xúc động" với nội dung như sau:
Một câu chuyện đầy cảm động đến từ thành phố Quý Dương, tỉnh Quý Châu, Trung Quốc, đã khiến nhiều người không khỏi rơi nước mắt. Anh Lưu, một người cha sống tại đây, đã chia sẻ về khoảnh khắc đa:u buồn cuối cùng bên con trai mình. Cậu bé, 16 tháng tuổi, đã mất ngay sau khi xem pháo hoa cùng gia đình vào ngày 29 tháng 11, một khoảnh khắc cuối cùng đầy ý nghĩa của đời bé nhỏ khi đối mặt với bệnh tim bẩm sinh.
Anh Lưu cho biết, cậu con trai của anh mắc bệnh thông liên thất, một loại bệnh lý tim bẩm sinh chiếm khoảng 40% các ca bệnh tim ở Trung Quốc. Sau một thời gian dài chiến đấu với căn bệnh này, anh cảm nhận được rằng con mình không thể qua khỏi. Vào buổi tối hôm đó, vợ anh đã gợi ý đưa con ra ngoài xem pháo hoa, và họ đã quyết định thực hiện điều đó như một kỷ niệm cuối cùng. Trong video từ camera giám sát, cảnh người mẹ bế con trong tay và người cha tiến đến hôn nhẹ lên khuôn mặt cậu bé đã khiến không ít người xúc động. "Buổi tối hôm đó, có người đốt pháo hoa bên ngoài. Vợ tôi nói rằng nên đưa con đi xem pháo hoa và bế con trên tay. Khi ra ngoài xem pháo hoa, chúng tôi tự hỏi liệu con có rời bỏ chúng tôi khi màn bắn pháo hoa chấm dứt hay không. Đúng thế, con trai đã rời bỏ chúng tôi ngay sau khi pháo hoa kết thúc," người cha chia sẻ.

Bố mẹ đưa con trai 16 tháng tuổi ra xem pháo hoa trước khi cậu bé qua:doi. (Ảnh: Baidu)
Cậu bé đã phải chịu đựng nhiều thử thách trong suốt cuộc đời ngắn ngủi của mình. Mới sinh ra, em bé mắc bệnh vàng da nghiêm trọng và phải nhập viện vì viêm phổi khi chỉ mới 3 tháng tuổi. Trong thời gian này, các bác sĩ đã phát hiện ra dị tật tim và quyết định phẫu thuật khi bé chỉ mới 5 tháng tuổi. Tuy nhiên, ca phẫu thuật không thành công, và sau đó, cậu bé phải nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt suốt 1 tháng. Sau khi ra viện, bác sĩ khuyên gia đình anh Lưu ngừng điều trị y tế cho con vì tình trạng tim của bé quá nghiêm trọng. "Các bác sĩ thông báo với chúng tôi rằng có nhiều lỗ thủng ở tim của con và các cuộc phẫu thuật tiếp theo sẽ vô ích. Chúng tôi đa:u lòng và không còn hy vọng gì nữa. Nếu có khả năng chữa khỏi bệnh cho con trai, chúng tôi chắc chắn sẽ tiếp tục tìm kiếm sự giúp đỡ y tế," người cha chia sẻ thêm.

Khi pháo hoa kết thúc cũng là lúc cậu bé qua:doi. (Ảnh: 163)
Mặc dù cậu bé đã không thể qua khỏi, câu chuyện của gia đình anh Lưu đã gây xúc động sâu sắc và nhận được sự đồng cảm lớn từ cộng đồng mạng Trung Quốc. Trên nền tảng Douyin, cư dân mạng bày tỏ sự tiếc thương và gửi lời động viên tới gia đình anh Lưu: "Kể từ khi trở thành một người mẹ, tôi luôn rơi nước mắt mỗi khi nghe những câu chuyện như thế này liên quan đến trẻ nhỏ." Một người khác cũng chia sẻ: "Hãy yên nghỉ nhé cậu bé. Mong con được giải thoát khỏi đa:u đớn trên thiên đường." Cộng đồng mạng cũng khuyên người mẹ đừng tự trách mình quá nhiều và mong cô sẽ yêu bản thân để có thể tiếp tục sống với hy vọng vào tương lai.
2. Cha mẹ không tin con
Một số trẻ dũng cảm chia sẻ chuyện bị bắ:t n:ạt nhưng không được cha mẹ tin tưởng. Cha mẹ có thể nghĩ con đang trốn học hoặc giáo viên nghiêm khắc là vì tốt cho con. Khi chính người thân gần gũi nhất không lắng nghe, trẻ sẽ dần từ bỏ việc nhờ giúp đỡ, dẫn đến tích tụ cảm xúc tiêu cực và bi kịch xảy ra.
Chuyên gia giáo dục người Trung Quốc từng chia sẻ: “Trẻ em có vẻ yếu ớt, nhưng bên trong chúng ẩn chứa năng lượng tinh thần mạnh mẽ. Sự phát triển của trẻ không cần thêm gì từ người lớn, chỉ cần một môi trường và điều kiện phù hợp”.
Điều này nhắc nhở phụ huynh rằng: Không phải lúc nào cũng phải dạy trẻ, đôi khi chúng ta học từ trẻ nhiều hơn.
Cha mẹ cần làm gì khi con có dấu hiệu bị bạo lực học đường?
Bạo lực học đường không chỉ để lại những vết thương thể xác mà còn gây tổn thương tâm lý nghiêm trọng cho trẻ. Khi con có dấu hiệu bị bạo lực học đường, vai trò của cha mẹ trở nên vô cùng quan trọng. Trước hết, cha mẹ cần lắng nghe con một cách kiên nhẫn, không vội vàng trách mắng hay cho rằng con đang “phóng đại”. Trẻ thường ngại chia sẻ vì sợ bị đánh giá hoặc làm bố mẹ lo lắng, vì vậy một không gian an toàn, tin cậy sẽ giúp con mở lòng. Hãy hỏi những câu hỏi nhẹ nhàng, khéo léo và cho con biết rằng bố mẹ luôn sẵn sàng lắng nghe mà không phán xét.
Tiếp theo, cha mẹ nên quan sát các dấu hiệu bất thường của con, từ việc giảm hứng thú đi học, thay đổi hành vi, đến các vết bầm tím, mất mát đồ dùng hay stress kéo dài. Những thay đổi nhỏ này có thể là lời cảnh báo sớm về tình trạng bạo lực mà trẻ đang chịu đựng. Khi phát hiện, đừng để con đối mặt một mình mà hãy đồng hành cùng con để tìm ra giải pháp.
Việc trao đổi với nhà trường cũng là bước quan trọng. Cha mẹ nên liên hệ với giáo viên chủ nhiệm hoặc ban giám hiệu, trình bày vấn đề một cách rõ ràng và khách quan, đồng thời yêu cầu nhà trường có biện pháp bảo vệ con. Đôi khi, một cuộc họp giữa phụ huynh, giáo viên và học sinh liên quan sẽ giúp làm rõ tình hình và tìm ra hướng giải quyết phù hợp, đồng thời tạo môi trường an toàn hơn cho con.

Cha mẹ cần có biện pháp để bảo vệ con trẻ.
Ngoài ra, nếu tình trạng bạo lực học đường ảnh hưởng nghiêm trọng đến tâm lý của trẻ, cha mẹ nên cân nhắc đưa con đến gặp chuyên gia tâm lý hoặc bác sĩ để được tư vấn và hỗ trợ. Trẻ cần học cách tự bảo vệ bản thân, xử lý cảm xúc và xây dựng lòng tự tin. Cha mẹ cũng có thể đồng hành bằng cách trò chuyện hàng ngày, cùng con tham gia các hoạt động rèn luyện thể chất và kỹ năng xã hội để trẻ cảm thấy an toàn, tự tin và được yêu thương.
Cuối cùng, điều quan trọng nhất là cha mẹ luôn giữ bình tĩnh và kiên nhẫn. Đừng để cảm xúc lo lắng hay tức giận dẫn đến những quyết định vội vàng, có thể làm tình hình trở nên căng thẳng. Hãy để con thấy rằng dù chuyện gì xảy ra, cha mẹ vẫn ở bên, lắng nghe, bảo vệ và đồng hành cùng con. Chỉ khi trẻ cảm nhận được sự an toàn và yêu thương, mới có thể vượt qua nỗi sợ hãi và lấy lại niềm tin vào bản thân cũng như môi trường xung quanh.
Bạo lực học đường không thể xem nhẹ, nhưng với sự quan tâm đúng cách từ cha mẹ, trẻ có thể nhận được sự hỗ trợ kịp thời, hạn chế tổn thương và tìm lại niềm vui tuổi học trò.
