Bà lão ở Hưng Yên 19 năm nuôi bé gái bị bỏ rơi: Một đời thương con người lạ

19 năm trước, bà nhận trông bé gái cả ngày lẫn đêm với mức lương 1 triệu đồng/tháng. Đến một ngày, mẹ ruột đứa trẻ không đến thăm con... bà bất đắc dĩ một lần nữa "làm mẹ".

Báo Vietnamnet ngày 21/10 đưa thông tin với tiêu đề: Bà lão ở Hưng Yên 19 năm nuôi bé gái bị bỏ rơi: Một đời thương con người lạ. Với nội dung như sau: 

Lần trông trẻ... dài suốt 19 năm

Kể từ khi nhận trông Hoàng Huyền Thương (SN 2003) vào đầu năm 2004, cuộc đời bà Đặng Thị Bình (hiện 71 tuổi, trú tại thôn Ngọc Loan, xã Tân Quang, huyện Văn Lâm, tỉnh Hưng Yên) giống như một thước phim. 

Mỗi mảnh ký ức trong 19 năm qua bà thuộc nằm lòng như bài thơ, trang sách.

bà Bình 2.jpg
Hình ảnh bà Bình và Thương lúc nhỏ. Ảnh: NVCC

Ngày nhận trông cháu, ngày mẹ cháu bỏ đi, những ngày đạp xe chở cháu đi tìm mẹ và cả những đêm vật lộn vì cháu khát sữa... giống như một cuộn phim chạy trong đầu bà, tua đến đâu rõ nét đến đấy. 

Bà bảo: “Chồng mất sớm, ngoài chuyện một mình nuôi 2 con gái ăn học, cuộc đời tôi chỉ còn có Thương là điều đáng nhớ nhất”.

“Thương sinh ngày 3/9/2003. Ngày 8/1/2004, mẹ cháu đem con đến gửi tôi trông. Lúc đó, cháu mới được 4 tháng 5 ngày tuổi”, mọi dấu mốc liên quan đến Thương, bà Bình thuộc làu làu.

Năm đó, bà rời quê lên khu vực Long Biên (Hà Nội) làm nghề trông trẻ. Bà nhận trông trẻ bán trú với mức lương 300.000 đồng/tháng/bé. Nhưng với Thương, bà nhận lương 1 triệu đồng/tháng bởi phải trông cả ngày lẫn đêm.

Cách 3 ngày, người mẹ đó về thăm con một lần, mang theo sữa, quà bánh. Đến ngày 22/2/2005 (âm lịch) khi Thương vừa tròn 17 tháng tuổi, bà Bình mất liên lạc với mẹ bé. Tìm về chỗ trọ hỏi han, bà biết người mẹ ấy đã bỏ đi.

“Chăm Thương từ lúc 4 tháng tuổi cả ngày lẫn đêm tôi không thấy vất vả. Nhưng từ lúc mẹ cháu bỏ đi, tôi lại thấy cơ cực, hoang mang và thương cháu vô cùng. 

Lúc đầu, tôi vẫn nghĩ mẹ cháu chỉ đi làm ăn xa hoặc vướng mắc chuyện gì đó nên không về gặp con. Đến khi Thương 3 tuổi, tôi mới xác định đứa trẻ này từ nay là máu mủ ruột thịt của mình”, bà Bình chia sẻ.

bà Bình 3.jpg
Bà Bình không ngại khó khăn, vất vả nuôi nấng con của người lạ. Ảnh: Thanh Bình

Vừa chăm con, vừa nuôi cháu, bà Bình làm đủ nghề. Bà nhận trông trẻ, dọn nhà thuê, đi nhặt rác,... Công việc vất vả đến mấy, bà cũng không nề hà.

Có người khuyên bà đưa Thương vào trại trẻ mồ côi nhưng bà không nỡ. Có người đến xin nhận nuôi, bà không đành. Bà tâm niệm, Thương ở với bà dù không đủ đầy về vật chất nhưng luôn đầy ắp tình yêu thương.

“Trời phú cho bà cháu tôi sức khỏe. Hai bà cháu chẳng mấy khi mất viên thuốc nào”.

Năm Thương sắp vào lớp 1, bà Bình nghe người ta phong thanh về nơi ở của mẹ Thương. Trên chiếc xe đạp cũ kỹ, bà lại chở Thương đi tìm mẹ như nhiều lần trước.

Hôm đó, hai bà cháu một lần nữa hụt hẫng. Nhìn bé gái tóc thắt bím hai bên, phải lóc cóc theo bà đi tìm mẹ, bà Bình khóc: "Kể từ nay, đừng ai bảo tôi đi tìm mẹ nó. Giờ nó là con tôi".

Chiều hôm ấy, bà Bình nghe thấy Thương kể với người con gái thứ hai của bà: “Thế là từ nay con không có mẹ nữa rồi. Hôm nay, bà khóc to lắm, bà bảo từ giờ không đi tìm mẹ con nữa”. Bà Bình nghe vậy lại nước mắt như mưa.

anh 1.jpg
Bà nhận trông trẻ thuê, nhặt rác để mưu sinh, nuôi cháu. Ảnh: Thanh Bình

Cũng năm ấy, bà Bình chạy đôn chạy đáo đi làm giấy khai sinh cho cháu. Bà nhiều lần ra phường xin làm giấy khai sinh cho cháu nhưng không được. 

Một ngày, có cán bộ gọi bà vào phòng hỏi: “Giờ hai bà cháu cần nhất thứ gì?”. Bà quả quyết: “Giờ chú cho tôi chọn 1 tỷ đồng hoặc 1 tờ giấy khai sinh cho cháu. Tôi xin nhận tờ giấy khai sinh, còn trả lại chú 1 tỷ đồng”. 

Sau đó ít lâu, bà nhận được giấy khai sinh của Thương và bà gọi đó là “tờ giấy 1 tỷ đồng”.

“Tớ có 3 cặp bố mẹ”

Hai người con gái của bà Bình không chỉ ủng hộ việc thiện của mẹ, mà còn coi Thương như con ruột của họ. Từ lâu, Thương đã gọi hai con gái của bà Bình là mẹ và gọi hai người con rể là bố.

bà Bình 1.jpg
Bà Bình và Thương trở thành một phần quan trọng trong cuộc sống của nhau. Ảnh: NVCC

“Từ nhỏ, tôi đã nói với cháu rằng ‘bà có 3 người con gái. Bác Lan là con gái cả, mẹ cháu là con gái thứ hai, dì Lài là con gái út’. Sau này, nó kể với các bạn ‘tớ có ba cặp bố mẹ’ và gọi các con gái của tôi là ‘mẹ’, xưng ‘con’”, bà Bình kể.

Năm 2012, bà Bình đưa Thương chuyển về sống ở huyện Văn Lâm, tỉnh Hưng Yên, ngay gần nhà người con gái thứ hai của bà. Có những thời điểm, bà nuôi và chăm sóc cả Thương lẫn cháu ngoại.

Bà nói nhỏ: “Dẫu là thế, tôi vẫn thấy thương con bé nhiều hơn bởi mấy đứa cháu ở với tôi ban ngày, tối về lại quây quần với bố mẹ, còn Thương thì chỉ có tôi. Đôi lúc thấy nó bơ vơ, tôi thương rớt nước mắt”.

Càng như vậy, bà lại càng thấy may mắn khi Thương được các con gái bà yêu quý.

Bằng tình yêu và sự chăm sóc chu đáo của bà Bình, Thương giờ đã trở thành cô gái xinh đẹp, chững chạc. Thương hiện là sinh viên năm cuối ngành Sư phạm Toán, trường Đại học Sư phạm II.

Mỗi cuối tuần, cô đều từ Vĩnh Phúc về Hưng Yên thăm bà. Bà Bình lại dọn dẹp căn phòng nhỏ ở thôn Ngọc Loan, chờ cháu gái về thăm. Bà thường chuẩn bị chút rau thịt, nấu vài món ngon cho cháu đem đến trường. 

“Tôi già rồi, không tránh được những lúc lo thái quá mà nói nhiều. Con bé thường an ủi ‘cháu lớn rồi, cháu sẽ biết lo cho bản thân. Bà suy nghĩ vừa thôi để tăng tuổi thọ bà nhé’. Nghe thế, tôi lại phì cười”, bà Bình kể.

Thương hay nói: “Sau này ra trường, lấy chồng, cháu sẽ đón bà về ở cùng cháu”. Bà Bình nói đùa: “Cháu phải nuôi con, làm sao nuôi được bà?”. Thương quả quyết: “Không nuôi được, cháu cũng phải nuôi”.

Thương lớn lên thành cô gái xinh đẹp. Ảnh: NVCC

Dịp sinh nhật năm ngoái, bà Bình bất ngờ được Thương chuyển khoản biếu 10 triệu đồng. Đó là số tiền Thương tích cóp được trong nhiều năm, từ tiền hỗ trợ học tập của nhà trường và tiền của một vài nhà hảo tâm giúp đỡ. 

Bà hạnh phúc trước tấm lòng thơm thảo của cháu nhưng không dùng đến số tiền đó mà lặng lẽ cất đi. Bà nói, sẽ chờ ngày làm của hồi môn cho cháu gái.

Nhắc đến công ơn nuôi nấng, chăm sóc và tình cảm bà dành cho mình, Huyền Thương xúc động. “Bà thương em, đối xử rất tốt với em. Đến giờ, mỗi cuối tuần em về thăm, bà vẫn chuẩn bị cho em chút đồ ăn mang lên trường”, Thương nói.

Dáng bà liêu xiêu đổ bóng trong những trưa hè, hình ảnh bà cầm chiếc nón mê phe phẩy quạt, gương mặt đầy mồ hôi,... là hình ảnh theo Thương đi suốt cuộc đời.

Tiếp đến, báo Saostar cũng có bài đăng tương tự với thông tin: Người phụ nữ Hưng Yên cưu mang bé gái bị bỏ rơi, 20 năm sau gặt 'trái gọt'

Nội dung được báo đưa như sau:  

Sáng 1/8, chúng tôi nhấc điện thoại gọi cho bà Đặng Thị Bình (SN 1955, ngụ Hưng Yên)  – người trông trẻ bất đắc dĩ phải nuôi con chủ suốt 20 năm qua. Chuông đổ 2-3 tiếng, bà đã bắt máy và hỏi chuyện bằng chất giọng hào sảng: "Ai gọi cho bà đó, có chuyện gì hay không?". 

Lúc này, chúng tôi đặt vấn đề muốn hỏi thăm sức khoẻ cũng như cuộc sống hiện tại của 2 bà cháu. Bà bỗng cười giòn tan: "Bà á! Bà vẫn khoẻ lắm. Cuộc sống của bà vẫn vậy". 

U70 đi làm giúp việc và đón trẻ trong xóm 

Sau đó, người phụ nữ gần 70 tuổi cho biết bà vẫn sống trong ngôi nhà trọ tại xã Tân Quang (Văn Lâm, Hưng Yên). Hằng ngày bà đi làm giúp việc dọn dẹp cho hàng xóm với mức lương 3 triệu đồng/tháng. "Tôi chỉ làm giúp việc dọn dẹp nhà, thời gian khá linh động, lại không ở cùng chủ nên mức lương có vậy. So với thành phố thì không cao nhưng ở nhà quê vậy là ổn lắm", bà Bình nói. 

Ngoài ra, bà Bình còn nhận đón 3 trẻ từ trường về nhà. Bà kể, sáng ra phụ huynh sẽ đưa con đến lớp, sau đó chiều bà đến đón chúng rồi đưa về tận nhà. Công việc không vất vả nên bà chỉ nhận 300.000 đồng/tháng/bé. Như vậy, bà sẽ có thêm 900.000 đồng góp vào thu nhập hàng tháng. 

"Mỗi tháng, tôi kiếm được 4 triệu đồng. Tôi chia ra một phần để trang trải chi phí sinh hoạt; một phần cho cái Thương (đứa trẻ được bà nhận nuôi năm nào - PV) đi học và còn lại tiết kiệm phòng lúc ốm đau. 

Tôi cũng dành được một khoản nho nhỏ đợi khi cháu đám cưới sẽ lên tặng làm của hồi môn. Khi đó nó về nhà chồng cũng đỡ tủi thân", người phụ nữ thành thật. 

Bà Bình và Thương - cháu gái không cùng máu mủ

"Thương học trường đại học gì vậy bà?", khi được hỏi, bà Bình niềm nở cho biết, em đang học năm 3 trường Đại học Sư Phạm Hà Nội 2. Toàn bộ học phí 4 năm sẽ được nhà nước hỗ trợ 100% theo quy định. Còn tiền ăn và ở trọ, bà sẽ chu cấp hàng tháng. 

"Tôi muốn con bé tập trung học tập nên bảo không phải đi làm thêm. Hàng tháng, tôi sẽ gửi tiền cho cháu trang trải chi phí ăn uống, ở trọ. 

Con bé hiểu chuyện nên sống tiết kiệm lắm, mỗi tháng chỉ tiêu vài trăm nghìn. Nhiều lúc tôi bảo con cứ mua cái quần cái áo mới mà diện nhưng thấy vẫn mặc đồ cũ", bà Bình tâm sự. 

Vừa dứt lời, bà Bình cho biết hiện Thương đang được nghỉ hè và trở về nhà sống cùng bà. Bà không yêu cầu em phải làm bất cứ việc gì nặng nhọc, chỉ cần quét dọn nhà cửa sạch sẽ, còn bà sẽ làm tất cả. 

Thương ngày bé

Bà bảo đó không phải là chiều chuộng mà muốn được chăm sóc Thương mỗi ngày. Bà biết em đã lớn, chỉ vài năm nữa sẽ có người yêu và lấy chồng. Khi đó, bà sẽ không được ở gần để chăm lo từng bữa cơm, giấc ngủ. Hơn cả, bà muốn bù đắp những thiệt thòi mà em đã phải chịu đựng suốt từ tấm bé. 

Hơn 20 năm nuôi con của chủ nhà 

Năm 2002, do cảnh nhà nghèo khó, làm ruộng không đủ tiền nuôi con ăn học, bà Bình quyết định khăn gói lên Hà Nội nhận trông trẻ thuê cho các gia đình. 2 năm sau, bà nhận trông Thương trong một căn nhà trọ. Khi đó, em mới 5 tháng tuổi. 

Bà Bình nhớ lại: "Hồi đó, mẹ cái Thương giao con bé cho tôi chăm sóc hoàn toàn. Cô ấy qua đi qua đêm, có đợt đi vài ngày mới về. Tôi hỏi thì kêu đi chữa bệnh. 

Tôi thấy nhà có 2 mẹ con nên đồng ý chăm sóc giúp, coi con bé như cháu ruột. Tôi tìm mọi cách để nó có sữa bú những lúc mẹ vắng nhà". 

Thương hơn 1 tuổi, người mẹ cắt đứt liên lạc hoàn toàn. Bà Bình vẫn nhớ như in ngày 22/2/2005 - ngày con gái bà có người vào đặt vấn đề ăn hỏi. Bà điện cho mẹ Thương để thông báo nhà có việc nên không trông được. Nhưng không thấy người phụ nữ về trông con. 

Với Thương, bà Bình chính là gia đình, là tất cả của cuộc đời

Sau đó nhiều ngày, bà liên tục điện thoại mà không được. Ban đầu bà cứ nghĩ họ ốm đau, nằm viện nên cố gắng chờ đợi. Cuối cùng bà chẳng thể liên lạc được. 

"Hồi đầu, tôi vẫn nuôi hy vọng sẽ tìm lại được mẹ của cái Thương. Cứ ở đâu có tin tức, tôi lại tìm đến tận nơi hỏi thăm tình hình. Nhiều người khuyên tôi nên cho nó vào trại trẻ mồ côi để bớt gánh nặng nhưng đâu có được. 

Tôi vẫn nghĩ nhỡ người mẹ quay về tìm thì 2 mẹ con lại lạc mất nhau. Thế rồi bố tôi bảo, duyên phận đã đưa con bé đến với gia đình, thì cứ dang tay đón lấy", bà Bình xúc động nhớ lại. 

Nhận nuôi Thương, bà Bình càng khó khăn hơn. Bà phải nhận trông thêm 2 - 3 đứa trẻ quanh xóm và làm các công việc như nhặt rác, hái thuê rau muống... để có tiền nuôi con và cháu. 

Bà kể hồi đó ngày trông trẻ, tối lại địu Thương theo để nhặt rác, hái rau. Bà không có tiền mua sữa bột đành phải mua sữa đặc pha ra cho cháu uống. Cuối thánh lĩnh lương, bà mua vài vỉ sữa tươi để thay đổi. 

Thương hiện là sinh viên sư phạm

 

"Tôi nói không phải kể công nhưng thực sự nhận nuôi cái Thương vất vả vô cùng. Tôi không chỉ nuôi nấng, dạy dỗ con bé mà còn lo làm giấy khai sinh, xin cho đi học. Bởi mẹ nó đâu có để lại giấy tờ gì. 

Lúc sắp vào lớp 1, con bé chưa có giấy khai sinh vì không bố mẹ, lại chẳng nằm trong hộ khẩu của nhà ai nên không thể đến trường. Tôi đi gõ cửa khắp nơi, mất mấy tháng ngược xuôi cùng nhiều sự giúp đỡ mới có thể cho nó đi học", bà Bình tâm sự. 

Hơn 20 năm nuôi dưỡng đứa trẻ không cùng máu mủ, bà Bình cuối cùng đã được gặt "trái ngọt" khi thấy Thương đã trưởng thành, trở thành cô sinh viên sư phạm. Đặc biệt mong ước duy nhất của bà ở tuổi 69 không phải sức khỏe hay tiền bạc mà là Thương.

"Tôi không mong ngày con bé báo hiếu hay nuôi dưỡng lại mìnhTôi chỉ mong nó tốt nghiệp đại học, có công việc ổn định. Sau đó, nó cưới được người chồng tử tế rồi xây dựng tổ ấm. Có như thế, tôi mới yên lòng", bà nghẹn ngào.

Không muốn gặp lại bố mẹ ruột

Khi còn nhỏ, Thương vẫn nghĩ mình là cháu ruột của bà Bình. Đến khi biết chuyện, cú sốc lớn khiến em khóc rất nhiều ngày. Em khép kín, trầm tính và ít nói nhưng chưa bao giờ hỏi về bố mẹ ruột. 

Bà Bình thương cháu, đến lớp nhờ cô giáo cho Thương vào đội múa của trường. Từ đó, em sống hòa đồng và không còn nhắc đến chuyện cũ. 

"Giờ em đã biết bố mẹ ruột là ai nhưng không muốn gặp lại. Họ không tìm em sau bao năm như thế, có nghĩa cuộc sống đang rất tốt. Em không muốn vì em mà cuộc sống của họ đảo lộn. 

Với em, bà và các con của bà là người thân ruột thịt. Hiện tại em có bà, có bố mẹ (Thương gọi các con của bà Bình là bố mẹ - PV), hà cớ phải thêm bố mẹ làm gì nữa”, Thương quả quyết.