Về quê bị mẹ chồng hành hạ, bố chồng làm 1 việc tôi nhớ cả đời
Nếu không phải vì thương con thương chồng, tôi đã bỏ đi từ lâu
Ngày 08/02/2026, Phụ nữ & pháp luật có đưa tin "Về quê bị mẹ chồng hành hạ, bố chồng làm 1 việc tôi nhớ cả đời" với nội dung cụ thể như sau:
Tôi có một tuổi thơ không trọn vẹn, khi bố mẹ nghèo khó nên gia đình thiếu thốn đủ điều. Năm tôi lên lớp 2, bố mẹ ly hôn đường ai nấy đi, tôi được bố nuôi dạy còn mẹ lập gia đình mới không lâu sau đó.
Bởi vì sự bất hạnh của ngày bé, nên sau khi lớn lên, tôi luôn mang niềm tin, hy vọng sẽ xây dựng được cho riêng mình một tổ ấm trọn vẹn, bền vững. Từng là đứa trẻ có nền tảng không tốt, và tôi hiểu sự thiệt thòi của đứa trẻ trong hoàn cảnh nhày. Chính vì vậy, tôi có lời hứa với bản thân rằng sau này làm mẹ, chắc chắn sẽ để con có cuộc đời không thua kém ai.
Nghĩ cho tương lai, tôi chăm chỉ mỗi ngày, tuy xuất phát điểm thấp nhưng “trộm vía” ở độ tuổi 28, tôi có được tất cả mọi thứ mà người phụ nữ nào cũng mong cầu: một người chồng yêu thương gia đình, một đứa con gái xinh yêu, ngoan ngoãn và một công việc yêu thích có thể khiến tôi dư dả tự lực tài chính mà không cần phụ thuộc ai.

Ảnh minh hoạ
Tôi cứ nghĩ đời mình vậy là sướng rồi, cho đến khi chồng mất vì tai nạn nghề nghiệp, bỏ lại mẹ con tôi và ngày tháng tôi dọn về quê sống chung với bố mẹ chồng, với ý nghĩ thay anh phụng dưỡng và báo hiếu bố mẹ, cơn ác mộng của tôi đã bắt đầu.
Mất con trai, bố mẹ chồng cũng thay đổi tính nết, hoàn toàn không còn là người giống như trước đây. Bà “hành hạ” con dâu mỗi ngày, bằng cách bắt tôi lo công việc nhà từ A-Z, có chuyện gì cũng réo tôi, nhưng nhất quyết vẫn là “con ai nấy giữ”.
Tôi vừa chăm sóc, nuôi dạy con tiểu học, vừa phải hầu hạ bố mẹ chồng. Ban đầu tôi cũng cố gắng đáp ứng, làm hài lòng bố mẹ vì nghĩ đến lời hứa với chồng. Nhưng sau một năm, tôi thực sự không thể nhịn được nữa.
Đỉnh điểm của “giọt nước tràn ly”, chính là bố chồng đã nói xấu tôi với con gái, khiến cho đứa trẻ không khỏi hoang mang. Hoá ra, trong lòng bố mẹ chồng vẫn luôn cho rằng, sự ra đi của con trai ông bà phần lớn lỗi do tôi. Nếu không phải vì gọi điện hỏi thăm vợ trong lúc làm việc, con trai ông bà đã không bị ngã khi đang giám sát công trình xây dựng.
Từ ngày tôi và bố mẹ chồng xảy ra vấn đề, tôi cảm nhận được sự lo lắng, nỗi bất an của con gái. Mặc dù con còn nhỏ, nhưng ở độ tuổi tiểu học, con đã đủ nhạy cảm, đủ nhận thức để biết được không khí căng thẳng, tiêu cực trong gia đình.

Ảnh minh hoạ
Cũng kể từ đó, tôi quan sát thấy con không còn vô tư, vui vẻ như trước. Đứa trẻ thường xuyên thất thần, ngồi nhìn vô định, không giỡn cũng ít cười, ít nói như trước. Thậm chí, con còn gặp ác mộng khi ngủ.
Ám ảnh sợ con lại lớn lên với một tuổi thơ giống mẹ, tôi đã quyết định cuốn gói và đưa con rời đi. Tôi biết làm như vậy sẽ thất hứa với chồng, nhưng tôi nghĩ rằng anh sẽ hiểu cho hai mẹ con, vì anh biết tôi là một người mẹ, và anh cũng đã là một người bố…
Mối quan hệ trong gia đình độc hại sẽ ảnh hưởng đến con trẻ như thế nào?
Mối quan hệ trong gia đình đóng vai trò quyết định đến sự phát triển của trẻ nhỏ. Khi gia đình tồn tại một môi trường độc hại, những ảnh hưởng tiêu cực đến trẻ có thể sâu sắc và kéo dài. Trẻ lớn lên trong không khí căng thẳng, thường xuyên chứng kiến những cuộc cãi vã hay bạo lực giữa cha mẹ sẽ cảm thấy không an toàn. Điều này khiến cho tâm lý của trẻ trở nên lo âu, dễ bị tổn thương và thiếu tự tin, khó mà có thể tập trung vào việc học tập cũng như phát triển các mối quan hệ xã hội.
Khi thiếu vắng cảm giác an toàn, trẻ dễ rơi vào trạng thái trầm cảm hoặc lo âu, dẫn đến những vấn đề tâm lý nghiêm trọng ảnh hưởng đến khả năng tương tác xã hội của chúng. Trẻ có thể trở nên khép kín, ngại gần gũi với bạn bè và không biết cách xây dựng các mối quan hệ lành mạnh. Thay vì học hỏi kỹ năng giao tiếp, chúng có xu hướng rút lui khỏi các tình huống xã hội, từ đó hình thành những thói quen không tích cực trong việc ứng xử với người khác.
Ngoài ra, việc sống trong một gia đình độc hại còn hình thành cho trẻ những quan niệm sai lầm về các mối quan hệ. Khi mất đi hình mẫu sống tích cực từ cha mẹ, trẻ có thể đi vào những mối quan hệ xung đột và bạo lực trong tương lai. Kinh nghiệm trực tiếp từ gia đình sẽ trở thành mô hình cho cách trẻ tiếp cận và tương tác với thế giới bên ngoài. Vì vậy, việc chứng kiến sự chỉ trích, bạo lực hay thiếu tôn trọng giữa cha mẹ sẽ thiết lập cho trẻ một tiêu chuẩn độc hại về tình yêu và sự chấp nhận.
Tình trạng này không chỉ ảnh hưởng đến sức khỏe tâm lý mà còn tác động tiêu cực đến sức khỏe thể chất của trẻ. Áp lực từ gia đình độc hại thường dẫn đến những vấn đề như mất ngủ, chế độ ăn uống không lành mạnh và thiếu hoạt động thể chất. Trẻ em trong tình huống này có thể phát triển các vấn đề sức khỏe như béo phì hoặc các bệnh lý liên quan đến stress, từ đó kéo theo hệ lụy lâu dài cho sự phát triển toàn diện.
Cuối cùng, ảnh hưởng của môi trường gia đình độc hại không chỉ dừng lại ở trẻ nhỏ, mà có thể tiếp tục kéo dài sang các thế hệ sau. Những trẻ lớn lên trong gia đình như vậy có nguy cơ cao hơn trong việc lặp lại vòng tròn độc hại này khi chúng bắt đầu gia đình riêng. Việc xây dựng một môi trường gia đình tích cực và lành mạnh cần thiết không chỉ cho sự phát triển của trẻ mà còn để ngăn chặn những hệ lụy khủng khiếp có thể xảy ra trong tương lai. Điều này cho thấy rằng, mỗi gia đình phải nỗ lực và làm việc cùng nhau để tạo ra một không khí an toàn, yêu thương và hỗ trợ cho thế hệ kế tiếp.
Ngày 1/12/2025, Báo VnExpress có đưa tin "'Mẹ chồng không giúp tôi trông con, lấy lý do gì đòi tôi chăm bà'" với nội dung cụ thể như sau:
Ngay cả bố mẹ đẻ, tôi còn chưa có điều kiện chăm ngày nào, huống hồ bố mẹ chồng.
Tôi 32 tuổi, lấy chồng về tỉnh nhưng vợ chồng tôi không sống chung với bố mẹ chồng. Chúng tôi ở nhà riêng tại Hà Nội. Trước khi tôi mang bầu, bố mẹ chồng luôn miệng nói rằng sau này sẽ có trách nhiệm trông cháu. Chính ông bà tự nói và kể với mọi người như vậy. Thật lòng tôi cũng không kỳ vọng nhiều vì luôn nghĩ con là trách nhiệm của vợ chồng tôi.
Thế nhưng khi tôi sinh, nhà đang sơn sửa nên chúng tôi phải về bên ngoại (ở ngoại thành Hà Nội). Tôi muốn thuê giúp việc nhưng ở quê rất khó tìm. Tôi lại sinh mổ, đi lại và sinh hoạt rất vất vả; bố mẹ đẻ đi làm cả ngày, trong nhà chỉ có mình tôi. Con tôi khá ngoan nhưng do bé từng bị ngưng thở khi ngủ nên tôi luôn phải bế và theo dõi sát sao. Chồng tôi có nhờ mẹ chồng ra trông tôi lúc ở cữ. Bà ra được hai ngày thì đòi về, còn đếm từng ngày để về. Chưa được năm ngày, bố chồng gọi điện quát tháo, bắt bà phải quay về ngay.

Khi con tôi được hai tháng, cả nhà chuyển về Hà Nội. Vì chưa tìm được giúp việc, tôi phải nhờ chính bà ngoại gần 80 tuổi của mình ra chăm. Việc nhà, việc bếp núc, trăm thứ việc không tên đều đổ lên vai người già. Các cô chú bên chồng thấy vậy cũng động viên mẹ chồng tôi ra đỡ đần, vì không ai lại để một cụ gần 80 tuổi đi chăm chắt trong khi bố mẹ chồng tôi ở nhà rảnh rỗi, chỉ loanh quanh mấy sào khoai nhưng cứ làm như bận lắm. Con trai con gái gửi tiền về, bảo ông bà nghỉ làm ruộng rồi, nhưng ông bà vẫn cố làm. Vậy mà ông bà nhất quyết không ra chăm cháu.
Khi con tôi gần một tuổi, công việc của chồng tôi không thuận lợi. Vì không ai chăm con nên tôi phải ở nhà. Tôi tính nhờ mẹ chồng ra trông cháu để tôi làm việc tại nhà (tôi viết kịch bản, chỉ cần dùng máy tính). Tôi chỉ cần bà chơi với cháu, không phải làm gì nặng. Vậy mà bà ra được buổi chiều, tối đến bố chồng lại gọi điện chửi, bắt bà về, dù khi nói với mọi người thì ông lại tỏ ra đồng ý.
Khi con tôi hơn một tuổi, công việc của chồng tôi kiệt quệ, tôi lại phải gọi nhờ mẹ chồng ra. Tôi có thuê giúp việc nhưng không tìm được người phù hợp, ai từng thuê người ở lại sẽ hiểu khó thế nào. Lần này bà ở được 9 ngày, đây là khoảng thời gian lâu nhất bà từng ở để trông cháu. Bà lúc nào cũng miệng nói "lần này mẹ sẽ ở lại", "thương bố cháu lắm"... nhưng rồi bố chồng lại gọi điện mắng và bà lại vội vàng thu dọn về. Thực ra bà muốn về, chỉ là luôn đổ lỗi cho ông.
Tôi thất vọng vô cùng. Năm lần bảy lượt, bố mẹ chồng đều cư xử như vậy. Nhà tôi kiệt quệ nhưng ông bà chưa từng giúp đỡ. Từ đó lòng tôi nguội lạnh, không còn tình cảm hay muốn liên quan gì nữa. Đến sinh nhật một tuổi của con tôi, ông bà ra nhà tôi. Ông thì say rượu, ngồi chửi bới, còn dọa gọi điện cho bố tôi, dù tôi hoàn toàn không làm gì.
Hôm trước tôi về ăn giỗ ông nội chồng, mẹ chồng tự nhiên nói rằng sau này ông bà già, chúng tôi phải có trách nhiệm chăm nuôi, nếu không thì phải đưa tiền thuê giúp việc chăm ông bà. Lúc đó có cả chị dâu và mấy cô bên chồng, tôi nói thẳng: "Việc này mẹ phải nói với chồng con. Anh ấy là trụ cột gia đình, mẹ nói với con làm gì". Mẹ chồng liền nói: "À, mày nói thế là không có trách nhiệm gì đúng không?".
Tôi không đôi co. Tôi chỉ nói với các cô bên chồng rằng lúc tôi cần mẹ chồng nhất, bà không giúp, vậy sau này lấy lý do gì để yêu cầu tôi chăm bà? Ngay cả bố mẹ đẻ, tôi còn chưa có điều kiện chăm ngày nào, huống hồ bố mẹ chồng. Chuyện đó phải nói với con trai của ông bà, không phải với một đứa con dâu như tôi.
