Tiếng hét thất thanh kéo theo 9 nhát dao OAN NGHIỆT giữa sân bay: Đọc vụ án này, không cha mẹ nào dám bao bọc con mù quáng nữa!
Mỗi tháng nhận hơn 100 triệu đồng chu cấp từ giọt mồ hôi của người mẹ nghèo, cựu du học sinh Nhật Bản Uông Giai Tinh vẫn thản nhiên rút dao đâm mẹ ruột 9 nhát ngay tại sảnh sân bay.
Theo tạp chí Phụ Nữ Mới, ngày 9/4/2011, sảnh đến của Sân bay Quốc tế Phố Đông bất ngờ rơi vào hỗn loạn bởi tiếng la hét thất thanh giữa đám đông. Một người phụ nữ trung niên gục xuống sàn trong vũng máu sau khi bị đâm liên tiếp 9 nhát dao ngay giữa khu vực đón khách.
Điều khiến dư luận Trung Quốc bàng hoàng hơn cả là hung thủ không phải một tên cướp hay kẻ lạ mặt, mà chính là con trai ruột của nạn nhân – Uông Giai Tinh, khi đó mới 24 tuổi và vừa đáp chuyến bay du học trở về từ Nhật Bản.
Hơn 10 năm trôi qua, vụ án vẫn được xem là một trong những bi kịch gia đình gây ám ảnh nhất từng xuất hiện trên truyền thông Trung Quốc. Nhưng khi hồ sơ vụ việc dần được hé lộ tại tòa, nhiều người mới nhận ra đây không đơn thuần là một vụ án hình sự thông thường.
Đằng sau 9 nhát dao ở sân bay là câu chuyện kéo dài nhiều năm về sự nuông chiều quá mức, áp lực tiền bạc, căn bệnh tâm thần phân liệt và một tình mẫu tử đầy bi kịch.
Uông Giai Tinh
Người mẹ đơn thân gom cả cuộc đời để nuôi con du học
Uông Giai Tinh sinh năm 1987 tại Thượng Hải. Sau khi ly hôn, mẹ của Tinh là bà Cố sống cảnh đơn thân và dành toàn bộ cuộc đời để nuôi dạy con trai.
Với mong muốn con có tương lai tốt đẹp hơn, năm 2006, bà quyết định cho Tinh sang Nhật Bản du học.
Tuy nhiên, phía sau cái mác “du học sinh” là một cuộc sống đầy áp lực của người mẹ ở quê nhà.
Theo hồ sơ điều tra, gia cảnh của hai mẹ con không hề khá giả. Để có tiền cho con ăn học, bà Cố phải làm việc cật lực, vay mượn khắp nơi từ người thân, bạn bè, thậm chí vay lãi.
Dù vậy, mỗi tháng bà vẫn đều đặn gửi cho con từ 30.000 đến 40.000 nhân dân tệ, tương đương hơn 100 triệu đồng thời điểm đó.
Đây là khoản tiền rất lớn, đủ để Uông Giai Tinh sống thoải mái ở Nhật mà không cần đi làm thêm như nhiều du học sinh khác.
Chính sự bao bọc quá mức ấy dần khiến Tinh hình thành suy nghĩ méo mó về đồng tiền và trách nhiệm gia đình.
Trong mắt anh ta, việc mẹ gửi tiền không còn là sự hy sinh hay tình yêu thương, mà trở thành điều hiển nhiên phải có.
Mọi thứ sụp đổ khi người mẹ cạn tiền
Đầu năm 2011, sau nhiều năm gồng gánh, bà Cố rơi vào cảnh kiệt quệ tài chính. Không còn khả năng vay mượn thêm, bà buộc phải gọi điện nói với con trai rằng mình không thể tiếp tục gửi tiền sang Nhật nữa.
Theo kết luận điều tra, thay vì cảm thông cho mẹ, Uông Giai Tinh lập tức nổi giận.
Anh ta đặt vé máy bay trở về Trung Quốc với tâm lý muốn “hỏi tội” mẹ vì đã cắt nguồn chu cấp.
Ngày 9/4/2011, bà Cố ra sân bay Phố Đông đón con trai như thường lệ.
Nhưng ngay tại sảnh đến, khi nghe mẹ nói: “Mẹ thực sự không còn tiền nữa”, Uông Giai Tinh bất ngờ mất kiểm soát.
Anh ta mở hành lý, lấy ra một con dao gọt hoa quả mang theo từ Nhật rồi lao vào đâm mẹ liên tiếp 9 nhát trước sự kinh hoàng của những người xung quanh.
Người phụ nữ ngã gục giữa sân bay trong tình trạng nguy kịch.
“Tôi nghe thấy tiếng nói trong đầu”
Sau khi bị bắt, Uông Giai Tinh có lời khai khiến nhiều người rùng mình.
“Tôi hỏi mẹ tại sao không gửi tiền nữa, mẹ nói bà thực sự không còn gì cả. Lúc đó đầu óc tôi trống rỗng. Tôi nghe thấy những tiếng nói trong đầu, nói rằng mẹ đang lừa dối tôi, mẹ muốn bỏ rơi tôi…”.
Nhận thấy nghi phạm có biểu hiện tâm lý bất thường, cảnh sát Thượng Hải đã tiến hành trưng cầu giám định tâm thần.
Kết quả từ Viện Giám định Khoa học Tư pháp thuộc Bộ Tư pháp Trung Quốc xác định Uông Giai Tinh mắc bệnh tâm thần phân liệt.
Theo kết luận chuyên môn, tại thời điểm gây án, anh ta bị các triệu chứng hoang tưởng và ảo thanh chi phối nghiêm trọng, khiến khả năng nhận thức và kiểm soát hành vi bị suy giảm đáng kể.
Tuy nhiên, vì vẫn còn nhận thức được một phần hành vi của mình – như mang dao theo người và biết tìm mẹ – nên Uông Giai Tinh được xác định thuộc nhóm “năng lực trách nhiệm hình sự bị hạn chế”.
Người mẹ quá bận kiếm tiền nên bỏ lỡ tín hiệu nguy hiểm
Điều khiến dư luận ám ảnh hơn cả là theo lời kể của bạn bè tại Nhật, Uông Giai Tinh đã có dấu hiệu bất ổn tâm lý từ khá lâu.
Anh ta ngày càng khép kín, ít giao tiếp, thường xuyên có biểu hiện lầm lì và nói năng kỳ lạ.
Tuy nhiên, vì bà Cố ở Trung Quốc luôn bận rộn kiếm tiền nuôi con nên gần như không nhận ra những thay đổi nguy hiểm ấy.
Suốt nhiều năm, thứ bà có thể cho con chủ yếu là tiền bạc và sự đáp ứng vật chất.
Sự bao bọc quá mức vô tình trở thành “chiếc lồng kính”, che lấp căn bệnh tâm thần đang âm thầm phát triển trong con trai.
Bản án khiến cả phòng xử lặng đi
Tháng 10/2011, Tòa án Nhân dân quận Phố Đông tuyên phạt Uông Giai Tinh 3 năm 6 tháng tù giam về tội cố ý gây thương tích.
Nhờ kết luận mắc tâm thần phân liệt thể nhẹ cùng việc được xác định có hạn chế năng lực trách nhiệm hình sự, mức án dành cho Tinh thấp hơn nhiều so với tính chất đặc biệt nghiêm trọng của vụ việc.
Đáng chú ý hơn, tại phiên tòa, chính bà Cố – người suýt mất mạng dưới tay con trai – lại đứng ra xin giảm án cho con.
Xuất hiện với gương mặt tiều tụy sau nhiều cuộc phẫu thuật, bà nghẹn ngào nói:
“Nó là con trai tôi. Nó bị bệnh nên mới làm vậy. Là do tôi làm mẹ chưa tròn trách nhiệm, chỉ biết gửi tiền mà không biết con mình đang chịu áp lực tinh thần lớn thế nào nơi đất khách quê người…”.
Những lời nói ấy khiến cả phòng xử án lặng đi.
Ngay cả khi trở thành nạn nhân của chính con ruột, người mẹ ấy vẫn nhận phần lỗi về mình.
Bài học đắt giá phía sau bi kịch
Vụ án Uông Giai Tinh từng gây chấn động Trung Quốc không chỉ vì tính chất đau lòng, mà còn bởi nó phản ánh một vấn đề lớn trong nhiều gia đình hiện đại.
Nhiều bậc cha mẹ sẵn sàng hy sinh tất cả để con có cuộc sống đủ đầy, nhưng lại quên mất điều quan trọng hơn cả là sự quan tâm tới sức khỏe tinh thần và quá trình trưởng thành cảm xúc của con cái.
Tiền bạc có thể mang đến sự tiện nghi, nhưng không thể thay thế việc giáo dục nhân cách, sự đồng cảm hay khả năng đối diện với khó khăn trong cuộc sống.
Sự nuông chiều thiếu giới hạn cộng với việc bỏ qua những dấu hiệu tâm lý bất ổn đã góp phần đẩy bi kịch gia đình này đến kết cục đau đớn.
9 nhát dao tại sân bay Phố Đông năm ấy không chỉ để lại những vết sẹo trên cơ thể người mẹ, mà còn trở thành bài học khiến nhiều người phải suy ngẫm về ranh giới mong manh giữa yêu thương và sự hủy hoại vô tình trong cách nuôi dạy con cái.
