Tái hôn với giúp việc, mẹ vợ cũ mang một món đồ đến dự đám cưới, xem xong tôi hủy hôn
Có những đêm tôi nằm nhìn trần nhà rất lâu, trong đầu cứ lặp đi lặp lại một câu hỏi, rốt cuộc tôi sai ở đâu? Hay tất cả chỉ là số phận trêu ngươi, bắt một người đàn ông trung niên như tôi phải đứng giữa tình yêu, trách nhiệm và nỗi ám ảnh của quá khứ mà không biết nên bước về phía nào.
Ngày 09/02/2026, Phụ nữ & pháp luật có đưa tin "Tái hôn với giúp việc, mẹ vợ cũ mang một món đồ đến dự đám cưới, xem xong tôi hủy hôn" với nội dung cụ thể như sau:
Tôi năm nay 40 tuổi. Vợ tôi mất đã hơn 2 năm vì ung thư cổ tử cung. Khi cô ấy ra đi mới 35 tuổi, còn trẻ lắm.
Ngày đó, tôi cứ nghĩ chỉ cần có tình yêu thì mọi thứ đều có thể vượt qua, nhưng hóa ra có những thứ dù cố gắng đến đâu cũng không giữ được. Ngày đưa tang vợ, tôi như người mất hồn, không khóc nổi, chỉ thấy trong lòng trống rỗng đến đáng sợ.
Hai năm sau, tôi mới dám nghĩ đến chuyện tái hôn. Không phải vì tôi đã quên vợ, mà vì tôi quá mệt. Bố mẹ già yếu, con trai mới 10 tuổi, nhà cửa trống trải, mỗi lần tan làm về chỉ thấy 4 bức tường lạnh lẽo.
Có những lúc tôi nhìn con ăn cơm một mình mà thấy tim mình đau nhói. Tôi biết, đứa trẻ này cần một người chăm sóc, cần hơi ấm của một người phụ nữ trong nhà.
Tôi đã hỏi ý kiến con trai. Tôi không muốn ép buộc nó, càng không muốn nó tổn thương thêm lần nào nữa. Tôi hỏi nhẹ nhàng:
- Con có muốn bố lấy vợ nữa không?
Nó im lặng một lúc rồi nói:
- Nếu giống mẹ thì con muốn.
Câu nói ấy làm tôi nghẹn họng. Làm sao có thể tìm được một người giống mẹ nó? Tôi đành hỏi tiếp, như tự an ủi chính mình:
- Vậy nếu không giống thì sao?
Nó suy nghĩ rồi đáp:
- Giống dì Tâm cũng được ạ.

Vợ tôi đã mất cách đây 2 năm. (Ảnh minh họa)
Tâm từng là giúp việc ở nhà tôi suốt 3 năm. Cô ấy hiền lành, chăm chỉ, đối xử với con tôi rất tốt. Khi vợ tôi bệnh nặng, chính Tâm là người chạy ngược chạy xuôi phụ giúp. Cô ấy chưa từng lập gia đình vì bị người bố nghiện cờ bạc làm liên lụy. Nghĩ lại, tôi thấy Tâm đúng là một người phụ nữ tử tế.
Khi tôi liên lạc lại, biết cô ấy vẫn độc thân, tôi bắt đầu theo đuổi. Ban đầu cô ấy từ chối, nói rằng thân phận của chúng tôi không phù hợp. Tôi chỉ biết nói thật lòng mình:
- Tôi không hứa cho em giàu sang, nhưng tôi hứa sẽ cho em cuộc sống bình yên, đối đãi với em thật tốt.
Cuối cùng, cô ấy gật đầu. Nửa năm sau, chúng tôi quyết định tổ chức hôn lễ. Tôi đã nghĩ rằng cuộc đời mình cuối cùng cũng có thể sang một trang khác, yên ổn hơn, bớt cô đơn hơn.
Nhưng đúng ngày cưới, mẹ vợ cũ xuất hiện. Bà kéo tôi ra một góc, đưa cho tôi một tập giấy. Tôi vừa mở ra, tim đã như rơi xuống đáy vực. Đó là di chúc của vợ tôi. Trong đó ghi rõ, nếu tôi tái hôn, gia đình bên ngoại có quyền đưa con trai tôi đi, tức họ sẽ nhận được quyền nuôi con trai tôi.
Bà nhìn tôi rất lâu rồi nói:
- Nó không tin anh. Nó sợ anh có gia đình mới sẽ không còn thương con nữa.
Tôi chết lặng. Tôi không giận mẹ vợ cũ, cũng không dám trách vợ cũ. Tôi chỉ thấy đau. Hóa ra đến cuối cùng, người phụ nữ tôi yêu nhất vẫn không tin tôi. Cô ấy dùng cách tàn nhẫn nhất để bảo vệ con, mà lại vô tình đẩy tôi vào đường cùng.

Mở tập giấy mẹ vợ cũ đưa, tim tôi chết lặng khi thấy thứ bên trong. (Ảnh minh họa)
Tôi đã suy nghĩ suốt một đêm. Nếu tiếp tục cưới, tôi có thể mất con. Nếu hủy hôn, tôi mất Tâm, mất cơ hội làm lại cuộc đời. Cuối cùng, tôi chọn con và hủy hôn lễ.
Khi tôi nói rõ mọi chuyện với Tâm, cô ấy im lặng rất lâu rồi nói:
- Em hiểu anh, nhưng em không thể bước vào một cuộc hôn nhân mà ngay từ đầu đã không có tương lai.
Cô ấy rời đi, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Nhìn theo bóng lưng ấy, tôi không níu kéo, vì tôi biết mình không còn quyền đó nữa.
Bây giờ nghĩ lại, tôi vừa yêu vừa hận vợ cũ. Yêu vì cô ấy thương con đến tận cùng. Hận vì cô ấy không cho tôi cơ hội chứng minh mình vẫn là một người bố tốt. Có phải trong mắt cô ấy, tôi yếu đuối đến mức chỉ cần có gia đình mới là sẽ quên con ruột của mình hay không?
Có lẽ, không ai đúng, cũng chẳng ai sai hoàn toàn, chỉ là mỗi người đều bị nỗi sợ của riêng mình điều khiển. Còn tôi, vẫn phải tiếp tục sống, tiếp tục làm bố và học cách chấp nhận rằng có những vết thương cả đời cũng không lành.
Ngày 08/02/2026, Phụ nữ & pháp luật có đưa tin "Ly hôn 3 năm vợ cũ bỗng xin tái hôn, nghe con gái 8 tuổi thì thầm 9 từ, tôi lạnh sống lưng" với nội dung cụ thể như sau:
Tôi từng nghĩ hôn nhân của mình sẽ là một hành trình nhẹ nhàng, nhưng không phải.
Sau gần một năm yêu nhau, tôi và vợ cũ kết hôn trong niềm vui trọn vẹn của hai bên gia đình. Bố mẹ tôi là người thoáng tính, không câu nệ chuyện con dâu phải ở chung hay làm tròn bổn phận nàng dâu kiểu cũ. Ông bà nói thẳng:
- Vợ chồng trẻ cần không gian riêng.
Và thế là chúng tôi được cho một căn hộ chung cư đầy đủ tiện nghi, mọi thứ đều sẵn sàng, chỉ cần dọn đến ở là bắt đầu cuộc sống mới.
Những ngày đầu sau cưới, tôi thật sự hài lòng. Sáng đi làm, tối về nhà riêng, không áp lực mẹ chồng nàng dâu, không va chạm họ hàng. Tôi nghĩ, chỉ cần hai vợ chồng yêu thương nhau là đủ. Nhưng sống chung rồi, tôi mới nhận ra có những điều không thể nhìn thấy khi còn yêu.
Vợ tôi là người khá vô tư, thậm chí có phần cẩu thả. Ban đầu tôi nghĩ đó chỉ là thói quen nhỏ. Nhưng dần dần, mọi thứ trở nên quá sức chịu đựng. Nhà cửa lúc nào cũng bừa bộn. Rác đầy lên nhưng không ai buồn mang đi đổ. Quần áo thay ra không bỏ vào máy giặt mà treo khắp nơi, có khi để cả tháng mới giặt một lần. Tôi đi làm về, nhìn căn nhà từng rất gọn gàng nay lộn xộn, lòng bỗng thấy mệt không rõ lý do.
Chúng tôi đều đi làm, đều có thu nhập, nhưng tiền lương của vợ gần như dành trọn cho việc mua sắm, mỹ phẩm, quần áo. Chi phí sinh hoạt trong nhà, từ điện nước đến ăn uống, hầu như tôi lo hết. Tôi không trách móc, chỉ mong cô ấy hiểu và san sẻ. Có lần tôi nói vui:
- Em bớt mua đồ lại một chút, để mình cùng lo cho gia đình nhé.
Cô ấy chỉ ậm ừ cho qua, rồi đâu lại vào đó.

Những ngày đầu sau cưới, tôi thật sự hài lòng. (Ảnh minh họa)
Khi vợ mang thai, tôi tự nhủ mình phải nhẫn nhịn hơn. Phụ nữ có bầu vốn đã mệt mỏi, tôi không muốn tạo thêm áp lực. Từ đó, tôi vừa đi làm, vừa đi chợ, nấu cơm, dọn dẹp.
Có những hôm tan ca muộn, tôi vẫn tất tả ghé chợ mua đồ tươi về nấu vì sợ vợ ăn uống không đủ chất. Nhiều lúc đứng trong bếp, tôi chợt buồn cười cho chính mình. Nhưng rồi lại tự an ủi, thôi thì cố gắng vì gia đình.
Tôi từng hy vọng, khi con ra đời, vợ sẽ thay đổi, nhưng mọi thứ sau sinh còn khó khăn hơn. Cô ấy lúng túng trong việc chăm con, từ thay tã đến tắm rửa. Tôi phải gọi cả mẹ tôi lẫn mẹ vợ sang hỗ trợ. Hai bà thay nhau trông cháu, còn tôi thì vừa làm bố, vừa làm chồng, vừa làm luôn cả việc nhà. Mẹ tôi không nói nhiều, chỉ một lần khuyên nhẹ:
- Con à, có con rồi, hai đứa phải sống khác đi, không thể như trước được nữa.
Tôi hiểu ý mẹ, nên cố gắng nói chuyện nghiêm túc với vợ, nhưng những lời tôi nói ra dường như không thể đọng vào đầu vợ. Cô ấy vẫn sống theo cách cũ, mặc kệ sự mệt mỏi của tôi. Dần dần, tôi cảm thấy mình không còn là người chồng đúng nghĩa, mà giống một cái bóng lặng lẽ trong chính gia đình mình.
5 năm trôi qua, con gái lớn dần, còn khoảng cách giữa vợ chồng tôi cũng lớn theo. Chúng tôi cãi nhau nhiều hơn, nhưng lại không tìm được tiếng nói chung. Cuối cùng, cả hai chọn cách buông tay.
Ly hôn diễn ra trong im lặng, không ồn ào, không trách móc. Vợ nuôi con, tôi để lại căn chung cư cho hai mẹ con. Tôi quay về sống cùng bố mẹ, thỉnh thoảng ghé thăm con, đưa con đi chơi, bù đắp phần nào sự thiếu vắng của mình.

Tôi và vợ cũ ly hôn không ồn ào, không trách móc. (Ảnh minh họa)
Sinh nhật 8 tuổi của con gái, vợ cũ gọi điện mời tôi sang nhà. Tôi đồng ý không do dự vì đó là sinh nhật của con.
Khi bước vào căn hộ quen thuộc, tôi ngạc nhiên. Nhà cửa gọn gàng, bàn ăn đầy ắp món, mùi thức ăn gợi nhớ những ngày đầu yêu nhau. Bữa tiệc nhỏ trôi qua trong không khí ấm áp hiếm hoi. Khi con bé chạy vào phòng, vợ cũ nhìn tôi, giọng chậm rãi:
- Em biết trước đây em sai nhiều. Sau ly hôn, em thay đổi rồi. Vì con, anh có thể cho em một cơ hội nữa không?
Tôi không trả lời. Trong đầu tôi lúc đó là hàng loạt ký ức cũ, tốt có, buồn có. Thú thực, khi đó lòng tôi có chút dao động, nhưng tôi không trả lời vợ cũ ngay mà nói tôi cần thời gian suy nghĩ.
Nhưng khi hai bố con chơi chung với nhau, không có vợ cũ ở đó, con gái đã ghé tai tôi thì thầm 9 từ, khiến tôi có quyết định ngay lập tức. Khi đó, con bé bất chợt níu tay áo tôi, nói rất khẽ:
- Bố ơi, bố đừng về ở với mẹ nhé.
Câu nói ấy khiến tôi lạnh sống lưng. Tại sao con bé lại nói thế? Sau đó con gái kể, vợ cũ tôi thực chất chưa từng thay đổi, bình thường nhà cửa đều do con bé dọn dẹp, cơm nước vợ cũ thường đặt đồ ăn ngoài về hoặc nấu qua loa. Sở sĩ vợ cũ muốn tái hôn là vì cô ấy vừa bị giảm lương, thu nhập không đủ tiêu như trước.
Sau đó, tôi ra về trong im lặng. Trên đường, tôi không còn nghĩ đến chuyện quay lại hay tái hôn nữa, mà chỉ lo cho con gái. Tôi bắt đầu nghiêm túc nghĩ đến việc giành quyền nuôi con, bởi tôi tin mình có thể cho con một cuộc sống ổn định và tốt hơn. Có những cuộc hôn nhân không thể cứu vãn, nhưng với con, tôi không cho phép bản thân buông tay.
