Người mẹ Lạng Sơn tìm thấy con trai mất tích 31 năm

Đây chính là cách né nồm, tránh nồm rẻ nhất hiệu quả nhất miền Bắc!

Nhìn chàng trai qua điện thoại có đôi mắt, khóe miệng giống hệt chồng mình thời trẻ, bà Âu Thị Minh tin ngay đó là đứa con thất lạc từ năm 1994.

Theo VNexpress đưa tin "Người mẹ Lạng Sơn tìm thấy con trai mat:tich 31 năm" với nội dung chính như sau: 

Nhìn chàng trai qua điện thoại có đôi mắt, khóe miệng giống hệt chồng mình thời trẻ, bà Âu Thị Minh tin ngay đó là đứa con thất lạc từ năm 1994. 

Một sáng cuối tháng 11/2025, điện thoại của bà Minh, 64 tuổi, ở thị trấn Na Sầm rung liên hồi. Đầu dây bên kia, người con trai thứ hai Chu Đức Hùng báo tin: "Có người đàn ông bên Trung Quốc đang tìm gia đình. Thông tin người này cung cấp, từ tên mình, tên cha đến thời điểm mat:tich đều trùng khớp với anh cả".

Cuộc gọi video kết nối ngay sau đó. Bà Minh không kìm được nước mắt khi nhìn thấy khuôn mặt người đàn ông xa lạ nhưng lại quá đỗi thân quen. "Chỉ cần nhìn khuôn mặt, tôi biết đó là giọt máu của mình", người mẹ nói.

Ký ức đưa bà trở về ngày 2/9/1994, tại sân vận động Đông Kinh (thị xã Lạng Sơn cũ). Bà Minh dắt theo con trai đầu lòng tên Hoàng, khi ấy 7 tuổi, đi bán chè dạo ở cổng sân vận động khi có trận bóng đá nữ Việt Nam - Trung Quốc. Trưa nắng, bà dặn con đứng trong bóng râm đợi mẹ.

Khi quay lại, bà không thấy con đâu. Nghĩ Hoàng đã về nhà ngoại gần đó như thường lệ, bà không quá lo lắng. Nhưng đến tối, gia đình vẫn không thấy cậu bé trở về. Cả nhà tỏa ra tìm khắp thị xã, ra cả những vùng lân cận nhưng không thấy bóng dáng Hoàng.

Vợ chồng bà Minh in ảnh con, mang thông tin đi khắp các cửa khẩu ở Lạng Sơn nhờ lực lượng biên phòng hỗ trợ. Nhưng nhiều tháng trôi qua, không có bất kỳ manh mối nào.

Đêm nào người mẹ cũng khóc vì thương nhớ con. Có lúc quẫn trí, bà định để đứa con hai tuổi cho chồng chăm sóc, còn mình giả làm người điên để sang Trung Quốc tìm con lớn. Nhưng người thân can ngăn vì "đất nước họ mênh mông, khéo không tìm được con lại mất mạng".

31 năm qua, cứ mỗi dịp Quốc khánh, nỗi đau mất con của bà Minh lại trỗi dậy, day dứt. "Lòng tôi lúc nào cũng như có tảng đá đè lên", bà nói. Năm 2012, bà viết đơn gửi chương trình tìm người thân thất lạc xin trợ giúp nhưng không nhận được hồi đáp. Dẫu vậy, vợ chồng bà vẫn luôn hy vọng con còn nhớ quê hương, nhớ cha mẹ, một ngày nào đó sẽ tìm đường về.

Tháng 10/2025, sau ba thập kỷ vô vọng, bà Minh nói với con trai thứ: "Tết này lập bàn thờ cho anh".

Một tuần sau, phép màu xuất hiện.

Hoàng bật khóc trong giây phút gặp lại mẹ, cuối tháng 11/2025. Ảnh gia đình cung cấp

Hoàng bật khóc trong giây phút gặp lại mẹ, cuối tháng 11/2025. Ảnh gia đình cung cấp

Ở bên kia biên giới, đứa con trai của bà Minh cũng có gần 20 năm đi tìm lại cha mẹ ruột. Cậu bé Hoàng nhớ lại năm đó khi ngồi một mình dưới bóng râm thì có hai người lạ hứa dẫn đi tìm mẹ. "Họ dắt tôi đi bộ qua bao nhiêu đồi núi. Sau một đêm, tôi thấy mình đã ở nơi xa lạ", Hoàng kể.

Cậu bé được đưa đến một gia đình ở Quảng Đông, Trung Quốc được đặt tên mới là Trần Phúc Hưng. Hoàng cho biết bố nuôi rất thương yêu, cho đi học hết phổ thông rồi đi làm công nhân. Ở tuổi 38, anh chưa lập gia đình. "Tôi luôn nhớ mình là người Việt Nam, tên là Hoàng, bố tên là Khanh nhưng không biết quê ở tỉnh nào", anh kể.

Từ năm 21 tuổi, Hoàng bắt đầu hành trình tìm về Việt Nam. Nhiều lần anh vượt biên, xuống Hà Nội rồi bất lực quay về vì không biết phải tìm ai, ở đâu. Lần cuối cùng, anh bán hết số vàng tích góp để làm lộ phí, nhưng vận may vẫn chưa đến. Anh luôn sợ cơ hội gặp mẹ không còn, khi thời gian cứ trôi trong vô vọng.

Tháng 11/2025, biết đến một kênh tìm người thân trên mạng xã hội, Hoàng đăng thông tin nhờ giúp đỡ. Tình cờ người em trai xem được video và nhận ra đây có thể là người anh thất lạc năm xưa.

Nhìn khuôn mặt chàng trai và thông tin cung cấp, bà Minh tin đây là con mình. Trong cuộc gọi video đầu tiên với Hoàng, ông Chu Đức Khanh, 63 tuổi, run run hỏi: "Lúc con đi, móng tay út bên phải có lành không?". Bên kia màn hình, Hoàng giơ ngón tay vẫn còn sẹo:"Lúc ấy con bị bật móng". Người cha gần như reo lên: "Đúng là con rồi. Trước khi con đi hai ngày, con chơi với anh họ, bị kẹt tay vào cánh cửa ôtô".

Sáu đêm liền từ khi nhận tin, vợ chồng ông không ngủ, khóc vì mừng và thương con.

Những ngày trước cuộc đoàn tụ, Hoàng và gia đình ngày nào cũng gọi video cho nhau. Nhiều cuộc trò chuyện phải dừng lại giữa chừng vì cảm xúc quá lớn, trong khi vốn tiếng Việt sau 31 năm lưu lạc không còn đủ để anh diễn đạt hết nỗi lòng.

Dự định hai tháng sau mới về nhưng Hoàng không thể chờ thêm nữa. Anh xin visa về Việt Nam chỉ sau một tuần sau đó. "Con rất nhớ mẹ, muốn ôm mẹ!", Hoàng nói.

Anh Hoàng (thứ hai từ trái sang) chụp ảnh lưu niệm bên mẹ (áo đỏ) và người thân, tháng 11/2025. Ảnh gia đình cung cấp

Anh Hoàng (thứ hai từ trái sang) chụp ảnh lưu niệm bên mẹ (áo đỏ) và người thân, tháng 11/2025. Ảnh gia đình cung cấp

Cuối tháng 11, một chuyến xe từ xã Na Sầm chạy thẳng ra cửa khẩu Hữu Nghị để đón người con lưu lạc. Trở về ngôi nhà tuổi thơ, Hoàng sà vào lòng mẹ. "Mẹ ơi, thịt của mẹ cũng là thịt của con. Nhà của con là trong bụng mẹ", anh nói bằng những câu tiếng Việt không sõi.

Một tháng ở Việt Nam, Hoàng đi thăm lại họ hàng nội ngoại, học lại tiếng Việt, được cha mẹ đưa đi viếng mộ bà ngoại - người đã qua đời trong day dứt vì chưa tìm được cháu. Anh dần tập ăn các món Việt, cùng em trai đi chợ rồi vào bếp nấu cho người thân. Đi đến đâu, đôi tay Hoàng cũng nắm chặt tay mẹ. "Đêm nào con cũng đòi ngủ với mẹ, bảo chỉ sợ mẹ không còn bên cạnh", bà Minh kể.

Người mẹ muốn con làm thủ tục chuyển hẳn về Việt Nam sinh sống, nhưng Hoàng mong được đi lại cả hai nơi. "Bố nuôi Trung Quốc rất thương con, con không thể bỏ ông ấy lúc tuổi già", anh nói.

Tết năm nay, Hoàng dự định trở về Việt Nam cùng cha mẹ và em trai để bù đắp những tháng ngày thiếu hơi ấm tình thân.

Sau 31 năm lưu lạc, vợ chồng bà Minh nói nỗi đau lớn nhất đời họ cuối cùng cũng được khép lại.

"Cuộc đời chúng tôi từ nay đã trọn vẹn", người mẹ ôm hai con trai vào lòng, nói.

Theo Người đưa tin đăng tải bài viết "Mẹ Lạng Sơn đặt tên con gái là Vi Thị Cò, nhân viên tư pháp khéo sửa thành cái tên vừa lạ vừa hay" với nội dung chính như sau: 

Một cái tên không chỉ là một danh xưng, mà nó còn theo sát từng bước đi của con trẻ suốt cuộc đời, ảnh hưởng đến cuộc sống, sự nghiệp và cả những mối quan hệ gia đình. Tuy nhiên, thực tế lại cho thấy không ít bậc phụ huynh vẫn thường đặt tên cho con mình dựa trên cảm xúc cá nhân, sự hứng thú nhất thời, mà không lường trước được những hệ lụy có thể xuất hiện trong tương lai.

Câu chuyện có thật được chia sẻ bởi một tài khoản mạng xã hội gần đây, và nhanh chóng nhận được sự chú ý từ nhiều người.

Nguồn: ....Hoá

Xem thêm video: Mẹ trẻ lên mạng hỏi cách đặt tên cho con gái có chữ “Thị” mà không bị “quê” và cái kết cười đau ruột

Trong bài chia sẻ có bức hình chụp đơn xin đổi tên khai sinh cho con. Một người mẹ ở Lạng Sơn đã đặt tên ái nữ của mình là Vi Thị Cò, sau đó đã ra phòng tư pháp và đổi lại thành Vi Thị Kiều Anh. Nhiều người cho rằng, việc đổi tên là lựa chọn đúng đắn và cần thiết, vì rõ ràng sau khi đổi thì tên bé gái vừa đẹp vừa hay hơn rất nhiều. Còn “Vi Thị Cò” là cái tên mà có lẽ khi đứa trẻ sở hữu con cũng không mấy vui vẻ, lớn lên rất dễ bị trêu chọc. 

Dựa vào ý nghĩa từ điển tên gọi, "Kiều" có nguồn gốc từ chữ Hán, có nghĩa là "kiều diễm, xinh đẹp, duyên dáng". Đệm Kiều đặt cho con với mong muốn con có vẻ ngoài xinh đẹp, nết na, dịu dàng và có cuộc sống bình yên, sung túc. "Anh" theo nghĩa Hán Việt là “người tài giỏi” với ý nghĩa bao hàm sự nổi trội, thông minh, giỏi giang trên nhiều phương diện. Tên "Anh" thể hiện mong muốn tốt đẹp của cha mẹ để con mình giỏi giang, xuất chúng khi được đặt tên.

Câu chuyện trên không phải là trường hợp duy nhất. Trên thực tế, không ít bậc phụ huynh đã đặt tên cho con theo cảm xúc cá nhân, từng gây xôn xao và dẫn đến những phản ứng trái chiều trên mạng xã hội. Càng đáng buồn hơn, còn rất nhiều đứa trẻ khác phải mang gánh nặng của những cái tên không mấy dễ nghe, thậm chí còn gây tổn thương đến tâm lý, khiến bé cảm thấy tự ti và mặc cảm suốt cuộc đời.

Do đó, việc lựa chọn một cái tên cho con không chỉ đơn thuần là hành động, mà còn là một nghĩa vụ cực kỳ quan trọng mà các bậc cha mẹ cần suy nghĩ một cách nghiêm túc và thấu đáo.

Để tên gọi không đem lại phiền toái, bất lợi cho con, cha mẹ nên đặc biệt chú ý tới 4 điều kiêng kỵ dưới đây:

Ảnh minh hoạ

1. Tránh đặt tên quá phổ biến

Đặt tên con theo trào lưu hoặc quá phổ biến không gây bất lợi cho trẻ song việc trùng lặp quá nhiều cũng không mấy lý tưởng. Các bậc phụ huynh nên lựa chọn kỹ lưỡng, tránh việc qua loa đại khái bởi một cái tên đẹp sẽ gây thiện cảm với người khác, tạo thuận lợi cho công việc và giao tiếp của trẻ.

2. Tránh đặt tên xấu xí, thô tục

Ông bà ta từ xưa thường quan niệm tên xấu không ảnh hưởng tới cuộc sống sau này mà còn giúp trẻ dễ nuôi, ít đau ốm. Tuy nhiên, đây là quan niệm hết sức sai lầm.

Tên gọi sẽ theo trẻ suốt cuộc đời, trong quá trình trưởng thành không ít lần trẻ tự viết tên mình trên giấy tờ quan trọng. Sự thật là từ khi sinh ra, không ai có thể tự chọn tên gọi cho mình. Với một cái tên xấu xí, trẻ sẽ gặp nhiều rắc rối, thậm chí là ảnh hưởng tới sự nghiệp sau này. Chưa kể tới thời gian đi học, trẻ sẽ bị bạn bè chế giễu khiến bản thân trở nên tự ti, xấu hổ.

3. Tránh đặt trùng tên với người có vai vế lớn hơn

Theo văn hóa của người Việt, việc đặt tên cho con cần phải thận trọng để không bị trùng với các bậc tiền bối, tránh phạm húy và thiếu tôn trọng người lớn. Để chọn lựa cho con tên đẹp và ý nghĩa cha mẹ cũng nên chú ý xem trước gia phả để tránh sự trùng lặp.

4. Tránh đặt tên “quá khác biệt”

Tên gọi được sử dụng trong việc giao tiếp, xưng hô và quan hệ hàng ngày. Chính vì thế, một cái tên “quá khác biệt” có thể khiến con gặp rắc rối ngoài mong muốn, thậm chí là dễ dàng viết sai hoặc nhầm lẫn trong giấy tờ.

Chưa kể tới tên gọi khác biệt có thể gây ấn tượng tiêu cực với người khác, trẻ sẽ bị trêu chọc, giễu cợt và dần trở nên thiếu tự tin về bản thân.

Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!