Đòi bồi thường 800 triệu tiền bảo hiểm nhưng bị từ chối: Người phụ nữ làm 1 việc, công ty bảo hiểm phải lập tức trả tiền!
Chính bản thân cô cũng không ngờ hành động bâng quơ ấy lại giúp cô nhận được 800 triệu tiền bảo hiểm bồi thường.
Báo Thanh niên Việt ngày 14/1/2026 đưa tin: "Đòi bồi thường 800 triệu tiền bảo hiểm nhưng bị từ chối: Người phụ nữ làm 1 việc, công ty bảo hiểm phải lập tức trả tiền!", nội dung như sau:
*Dưới đây là câu chuyện của một người phụ nữ giấu tên, trong cuộc phỏng vấn với tờ The Guardian, về cú sốc không tưởng khi mua bảo hiểm.
Mọi chuyện xảy ra vào tháng 12/2016 - cách đây khoảng hơn 9 năm. Người phụ nữ này phải nhập viện khẩn cấp vì rối loạn điện giải nghiêm trọng. Cơ thể cô liên tục mệt mỏi, chuột rút, đau tức ngực và có nguy cơ rối loạn nhịp tim. Cô được điều trị tại một bệnh viện địa phương có xếp hạng cao ở Mỹ, đặc biệt nổi tiếng trong lĩnh vực nội tiết. Sau nhiều ngày điều trị, sức khỏe của cô ổn định trở lại và được xuất viện trong trạng thái hoàn toàn hồi phục. Khi rời bệnh viện, cô tin rằng mọi thứ đã khép lại êm xuôi, bởi mình có mua bảo hiểm và đã làm đúng tất cả các thủ tục cần thiết.
Thế nhưng, một tháng sau đó, niềm tin của cô hoàn toàn sụp đổ. Mở hòm thư trước nhà, cô thấy phong thư của công ty bảo hiểm, thông báo rằng toàn bộ đợt điều trị trị giá gần 30.000 USD (tương đương gần 800 triệu đồng) bị từ chối chi trả. Lý do được đưa ra khiến cô chết lặng: Việc nhập viện bị đánh giá là "không thực sự cần thiết về mặt y tế". Nói cách khác, khoản bồi thường bằng 0.
Với cô, quyết định này hoàn toàn vô lý. Các chỉ số y khoa đều cho thấy tình trạng nguy hiểm rõ ràng: Cô liên tục đau tức ngực và đứng trước nguy cơ rối loạn nhịp tim, một biến chứng có thể đe dọa tính mạng. Việc uống thuốc tại nhà gần như không hiệu quả. Chính các bác sĩ cấp cứu và bác sĩ nội tiết đều thống nhất rằng cô cần được nhập viện để điều trị. Nói cách khác, cá nhân cô cho rằng đây là trường hợp hiển nhiên phải được bồi thường bảo hiểm.
Nhưng với công ty bảo hiểm, tất cả những bằng chứng/hồ sơ điều trị của cô dường như không có trọng lượng.
Ảnh minh họa (Nguồn: Sohu)
Cô rơi vào trạng thái tức giận và bất lực. Cô cố gắng gọi điện cho công ty bảo hiểm để khiếu nại, nhưng thời gian chờ máy kéo dài khiến mọi nỗ lực trở nên mệt mỏi. Giữa những giờ giải lao hiếm hoi, cô quyết định lên Twitter để xả bức xúc và gắn thẻ trực tiếp công ty bảo hiểm. Cô không chắc họ có phản hồi hay không, nhưng ít nhất cô muốn có người ở phía bên kia biết được câu chuyện này.
Điều bất ngờ đã xảy ra. Công ty bảo hiểm phản hồi công khai, mời cô liên hệ riêng để trao đổi. Sau đó, họ cung cấp cho cô một địa chỉ email chuyên xử lý các trường hợp phản ánh trên mạng xã hội. Trong email, cô trình bày rất ngắn gọn và rõ ràng về tình trạng y tế của mình.
Chỉ ít lâu sau, nhân viên từ công ty bảo hiểm gọi điện cho cô và thừa nhận rằng họ "không hiểu vì sao hồ sơ này lại bị từ chối", nhiều khả năng đây là một sai sót trong quá trình xét duyệt. Quyết định từ chối được đảo ngược ngay lập tức: 1 ngày sau, cô nhận được khoản bồi thường 30.000 USD (800 triệu đồng). Tất cả chỉ nhờ 1 status trên Twitter.
Trải nghiệm đó không phải là cá biệt. Sau này, khi tiếp tục gặp rắc rối với một công ty bảo hiểm khác, cô lại một lần nữa lên Twitter phàn nàn. Kết quả gần như lặp lại: Công ty bảo hiểm mới phản hồi nhanh chóng và đồng ý hỗ trợ giải quyết tranh chấp, cuối cùng chấp thuận chi trả. Mạng xã hội, trong trường hợp của cô, trở thành "đường tắt" để phá vỡ sự im lặng và trì hoãn của bộ máy hành chính bảo hiểm.
Người phụ nữ này thừa nhận mình có rất nhiều lợi thế mà không phải ai cũng có. Cô là có bằng tiến sĩ và làm việc trong một môi trường học thuật hàng đầu về y tế công cộng. Cô hiểu rõ hệ thống chăm sóc sức khỏe Mỹ và có đủ sự linh hoạt trong công việc để ngồi chờ điện thoại hàng giờ trong giờ hành chính. Nhưng cô tự hỏi: nếu là một bà mẹ đơn thân, một người phải làm nhiều công việc cùng lúc, hoặc một người không rành về y tế, thì họ sẽ xoay xở ra sao?
Câu chuyện của cô sau đó nhận được nhiều sự quan tâm. Mọi người coi đó như một lời cảnh báo: Bảo hiểm không phải lúc nào cũng là tấm lá chắn vững chắc nếu như bản thân người mua không có kiến thức.
Chuyên trang Đời sống & Pháp luật cũng từng đưa tin về một trường hợp đòi tiền bảo hiểm trong bài viết: "Người phụ nữ mua bảo hiểm du lịch được vài ngày thì qua đời, gia đình đòi bồi thường 1,8 tỷ đồng nhưng bị từ chối, công ty khẳng định: ‘‘Chúng tôi không sai’’, nội dung cho biết:
Bảo hiểm du lịch
Vào ngày 6/6/2019, chị Mưu (Trung Quốc) đã mua bảo hiểm rủi ro cho các hoạt động ngoài trời cho chuyến du lịch ngắn ngày sắp tới thông qua một trang web bán bảo hiểm. Thời hạn của bảo hiểm này là từ ngày 7/6/2019 đến ngày 13/6/2019. Các quyền lợi được thỏa thuận trong bảo hiểm bao gồm: bảo hiểm tử vong và thương tật do tai nạn là 500.000 NDT (khoảng 1,7 tỷ đồng), vận chuyển thi hài và tro cốt là 25.000 NDT (khoảng 87 triệu đồng).
Vào khoảng 18h ngày 6/6/2019, bà Mưu cùng 6 người khác tập trung tại Thành Đô (Trung Quốc), sau đó di chuyển đến Khu bảo tồn Ngọa Long để tham gia hoạt động đi bộ đường dài. Khoảng 21h50 cùng ngày, đoàn 7 người đã vượt một hàng rào bảo vệ trong khu vực để tìm lối đi tắt.
Ảnh minh họa.
Đến khoảng 13h ngày 11/6, 7 người tiếp tục hành trình đi bộ. Họ dự định vượt qua một con đèo rồi cắm trại dưới chân thung lũng. Tuy nhiên, từ 15h - 16h cùng ngày, trời đột nhiên nổi gió mạnh, sau đó mưa và tuyết xuất hiện làm cản trở hành trình. Khi đang di chuyển, chị Mưu đã trượt chân ngã và tử vong ngay sau đó.
Sau khi đến điều tra, cơ quan an ninh xác nhận đoàn 7 người đều biết rõ khu vực này cấm các hoạt động du lịch và đi bộ đường dài. Hành động vượt hàng rào bảo vệ trước đó cho thấy nhóm người này có chủ đích trốn tránh sự giám sát của cơ quan chức năng, rồi xảy ra tai nạn ngoài ý muốn.
Đến tháng 3/2021, người thân của chị Mưu đã nộp đơn xin bồi thường từ công ty bảo hiểm du lịch nhưng bị từ chối. Phía gia đình sau đó đã đâm đơn kiện, yêu cầu công ty phải trả tiền bồi thường 525.000 NDT.
Tòa án đưa ra kết luận
Trong phiên tòa, công ty bảo hiểm cho rằng rằng, cái chết của chị Mưu là hậu quả từ hành vi xâm nhập trái phép vào khu bảo tồn thiên nhiên quốc gia. Họ khẳng định, hành vi này không được công ty bảo hiểm đảm bảo và sẽ không được bảo hiểm chi trả.
Ngoài ra, trong hợp đồng bảo hiểm cũng quy định rằng "công ty bảo hiểm sẽ không chịu trách nhiệm bảo hiểm đối với thương tích do hành vi cố ý gây nguy hiểm của người được bảo hiểm. Hành vi gây nguy hiểm bao gồm việc vi phạm các biển báo cảnh báo/cấm tại các điểm danh lam thắng cảnh; xâm nhập trái phép vào các tuyến đường hoặc khu vực bị chính quyền địa phương và quốc gia cấm,...".
Ngoài ra, điều khoản miễn trừ trách nhiệm của hợp đồng bảo hiểm liên quan đến vụ việc này cũng quy định rằng "nếu người được bảo hiểm thực hiện hoặc cố ý thực hiện hành vi vi phạm pháp luật, hành vi phạm tội hoặc chống lại việc bắt giữ, dẫn đến người được bảo hiểm tử vong hoặc thương tật, thì bên bảo hiểm không phải chịu trách nhiệm trả tiền bảo hiểm". Công ty bảo hiểm cho biết đã nhắc nhở chị Mưu về điều khoản này bằng chữ in đậm, nên họ có quyền từ chối bồi thường dựa trên cơ sở này.
Sau khi xét xử, tòa án cho rằng, trong hợp đồng bảo hiểm đang xem xét, các điều khoản miễn trừ được liệt kê cùng với các ghi chú khác, tiếng Trung và tiếng Anh được viết lẫn lộn và chữ viết tay rất nhỏ. Ngoài ra, không có từ ngữ, ký hiệu, phông chữ hoặc dấu hiệu rõ ràng nào có thể thu hút sự chú ý của người được bảo hiểm để người được bảo hiểm có thể phân biệt các nội dung miễn trừ với các nội dung khác. Việc công ty bảo hiểm bảo hiểm cho rằng đã thông báo cho chị Mưu về các điều khoản miễn trừ thông qua chữ in đậm là không đủ để chứng minh. Và điều khoản này không có hiệu lực đối với trường hợp của chị Mưu.
Ảnh minh họa.
Ngoài ra, tòa án cũng cho rằng, “hành vi vi phạm pháp luật của người được bảo hiểm” quy định tại điều khoản miễn trừ trách nhiệm hợp đồng bảo hiểm “Nếu người được bảo hiểm thực hiện hoặc cố ý thực hiện hành vi vi phạm pháp luật, hành vi phạm tội hoặc chống đối việc bắt giữ, gây ra tử vong hoặc thương tật cho người được bảo hiểm, thì bên bảo hiểm không phải chịu trách nhiệm trả tiền bảo hiểm” được liệt kê chung với hành vi phạm tội và chống đối việc bắt giữ, chứ không phải bao gồm tất cả các hành vi vi phạm pháp luật và quy định.
Hành vi xâm nhập trái phép vào khu vực của khu bảo tồn thiên nhiên của chị Mưu chưa đến mức là “thực hiện hành vi trái pháp luật”; đồng thời, công ty bảo hiểm không đưa ra được chứng cứ chứng minh các điều khoản trong hợp đồng bảo hiểm đã được chuyển giao cho người được bảo hiểm và không chứng minh được bản thân đã thực hiện nghĩa vụ thông báo cho người được bảo hiểm về nội dung của điều khoản miễn trừ. Do đó, công ty bảo hiểm không có quyền yêu cầu từ chối bồi thường dựa trên điều này.
Cuối cùng, tòa án phán quyết rằng công ty bảo hiểm phải trả khoản tiền bảo hiểm là 525.000 NDT cho người thân của chị Mưu.
