Chủ căn nhà hơn 779m² từ chối nhận bồi thường hơn 26 tỷ đồng, tuyên bố "dưới 34 tỷ thì không di dời” và kết cục bất ngờ

Đây chính là cách né nồm, tránh nồm rẻ nhất hiệu quả nhất miền Bắc!

Khoản tiền bồi thường mà chủ nhà ở Trung Quốc nhận được sau hơn 1 năm kiên trì “cố thủ” giữa công trường khiến nhiều người bất ngờ.

Chuyên trang Phụ nữ mới ngày 28/2/2026 đăng tải bài viết: "Chủ căn nhà hơn 779m² từ chối nhận bồi thường hơn 26 tỷ đồng, tuyên bố "dưới 34 tỷ thì không di dời” và kết cục bất ngờ", nội dung cho biết:

Năm 2007, trong quá trình triển khai dự án Trung tâm Tài chính Thái Ốc Vi tại khu La Hồ ở Thâm Quyến, ngôi nhà 6 tầng của vợ chồng ông Thái Châu Tường và bà Trương Liên Hảo trở thành “chiếc đinh” cuối cùng trên công trường.

Sau hơn 1 năm giằng co với chủ đầu tư là Tập đoàn Jingji, hai bên cuối cùng đạt được thỏa thuận bồi thường với tổng giá trị hơn 12 triệu NDT (hơn 45 tỷ đồng). Thời điểm đó, đây được xem là khoản đền bù cao nhất Trung Quốc dành cho một “hộ đinh”, khiến dư luận xứ Trung không khỏi sửng sốt.

Ảnh minh họa

Theo đó vào năm 1992, Thâm Quyến chính thức khởi động đợt cải tạo đô thị quy mô lớn đầu tiên. Hơn 40.000 người mang hộ khẩu nông thôn được chuyển đổi sang hộ khẩu thành thị. Kể từ đó, hoạt động nông nghiệp gần như biến mất tại đặc khu kinh tế này.

Trong bối cảnh ấy, giống như nhiều hộ dân trong làng, ông Thái nâng cấp căn nhà gia đình lên 4 tầng và ốp gạch men sáng bóng bên ngoài và tiến hành cho thuê. Nguồn thu từ việc này khiến cuộc sống của gia đình ông ngày càng khấm khá.

Năm 1996, vợ chồng ông Thái bỏ ra 1 triệu NDT để phá dỡ căn nhà cũ, xây mới một tòa nhà 6 tầng. Khi nhiều hộ khác lựa chọn mô hình căn hộ nhỏ 1 phòng khách – 1 phòng ngủ để tối đa hóa số lượng cho thuê, vợ chồng ông Thái lại xây dựng các căn hộ 3 phòng ngủ – 1 phòng khách, diện tích lớn hơn hẳn.

Tuy nhiên, khi đi vào khai thác thực tế, hiệu suất cho thuê tính theo mét vuông và tỷ lệ lấp đầy lại không cao bằng các căn hộ nhỏ. Phần lớn người thuê ở làng trong thành phố là lao động thu nhập thấp, họ chỉ cần một chỗ ngủ với chiếc giường đơn giản, chứ không đòi hỏi không gian rộng rãi, tiện nghi. Dẫu vậy, nguồn thu ổn định vẫn mang lại cho vợ chồng ông Thái cảm giác sung túc và an định chưa từng có.

Bước ngoặt xảy ra năm 2003, khi Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc chấp thuận đề xuất mở rộng chi nhánh trung tâm Thâm Quyến. Việc mở rộng kéo theo kế hoạch giải tỏa và tái định cư tại làng Thái Ốc Vi. Chính quyền thành phố quyết định nhân cơ hội này tiến hành cải tạo tổng thể khu vực, xây dựng trung tâm tài chính mới và cải thiện điều kiện sống cho cư dân.

Năm 2004, dự án được xếp vào danh mục trọng điểm của thành phố và quận La Hồ. Gần 460.000 m² đất ở khu vực này được đưa vào diện giải tỏa, trong đó có căn nhà của gia đình ông Thái.

Ngày 15/9/2006, khi các hộ dân xung quanh đã đồng ý nhận bồi thường và lần lượt dọn đi, chỉ còn lại tòa nhà sáu tầng của gia đình ông Thái đứng trơ trọi giữa công trường, trở thành “chiếc đinh” cuối cùng chưa được nhổ bỏ.

Ngôi nhà của gia đình ông Thái có diện tích xây dựng 779,81m². Gia đình ông yêu cầu mức bồi thường 12.000 NDT/m² thì mới chấp nhận di dời, tức hơn 9 triệu NDT (hơn 34 tỷ đồng).  Tuy nhiên, đề xuất này đã bị đối phương từ chối với lý do đây là nhà xây trên đất tập thể thuộc khu “làng trong phố”, nên không thể áp mức đền bù ngang bằng với các chung cư thương mại xung quanh.

Tháng 9/2006, một đơn vị thẩm định giá đưa ra mức 4.089 NDT/m², lập luận rằng đất ở không được lưu thông tự do và căn nhà không có giấy chứng nhận quyền sở hữu. Sau đó, phía chủ đầu tư nâng đề xuất lên 9.000 NDT/m², tức hơn 7 triệu NDT ( hơn 26 tỷ đồng), song hai bên vẫn không đạt được thỏa thuận.

Ông Thái tin rằng lợi thế của mình nằm ở truyền thông, sự cứng rắn và đặc biệt là pháp luật. Sự ra đời của Luật Quyền sở hữu tài sản Trung Quốc thời điểm đó trở thành cơ sở để ông chiến thắng. Ông cho rằng nếu dự án phục vụ lợi ích công cộng như xây tàu điện ngầm hay trụ sở cơ quan nhà nước, cá nhân phải nhường bước. Thế nhưng trung tâm tài chính mang tính thương mại, vì vậy ông có quyền đàm phán tự do.

Tòa án quận La Hồ đã 4 lần tổ chức hòa giải cho 2 bên. Sau nhiều vòng thương lượng, ngày 22/9/2007, ông Thái nhận khoản bồi thường hơn 16.000 NDT/m², tức hơn 12 triệu NDT. Khi đó, ông 57 tuổi, bà Trương 60 tuổi. Số tiền này đưa họ trở thành “hộ đinh đắt giá nhất Trung Quốc” vào thời điểm ấy, khép lại một trong những cuộc giằng co giải tỏa gây chú ý nhất tại Thâm Quyến.

Trước đó, chuyên trang Đời Sống Pháp Luật đăng tải bài viết với tiêu đề "Chủ ngôi nhà 3 tầng từ chối nhận bồi thường, tuyên bố "không nhận được số tiền gấp 4 thì không di dời” và cái kết". Nội dung như sau:

Trong quá trình phát triển hạ tầng tại Trung Quốc, không ít trường hợp người dân từ chối di dời, kiên quyết giữ đất để đòi mức bồi thường cao hơn quy định. Trường hợp dưới đây là một ví dụ.

Vào năm 2010, khi tuyến đường sắt cao tốc Hàng Châu – Ninh Ba đi qua khu vực Páo Giang, thuộc thành phố Thiệu Hưng, tỉnh Chiết Giang, được phê duyệt quy hoạch. Theo thiết kế ban đầu, một số hộ dân trong khu vực này cần di dời để bàn giao mặt bằng phục vụ thi công.

Trong bối cảnh đời sống nông thôn còn nhiều khó khăn, khoản đền bù lên tới hàng triệu NDT giúp người dân ở đây có “cơ hội đổi đời”. Vì vậy, sau khi có thông báo từ phía chính quyền, phần lớn các hộ dân đã nhanh chóng đồng ý di dời theo phương án chung. Chỉ có gia đình ông Tôn (tên nhân vật đã được thay đổi) từ chối phương án bồi thường, không chịu di dời. 

Chủ ngôi nhà 3 tầng từ chối nhận bồi thường, tuyên bố "không nhận được số tiền gấp 4 thì không di dời” và cái kết- Ảnh 1.

Theo người này, căn nhà 3 tầng của ông có sân vườn và nằm ở vị trí thuận lợi nên mức đền bù theo tiêu chuẩn chung là “không thỏa đáng”. Gia đình ông đưa ra yêu cầu bồi thường cao gấp 4 lần mức mà chính quyền đề xuất.

Con số này lập tức gây tranh cãi. Các cơ quan chức năng từ chối yêu cầu này vì cho rằng sẽ tạo tiền lệ xấu, làm phá vỡ tính công bằng trong công tác giải phóng mặt bằng. Các cuộc thương lượng giữa 2 bên diễn ra nhiều lần  nhưng đều rơi vào bế tắc.

Không lâu sau, gia đình họ Vương – một hộ dân sống sát bên – cũng thay đổi quyết định. Ban đầu, họ dự định chấp nhận phương án bồi thường để di dời như các hộ khác. Nhưng khi thấy gia đình họ Tôn kiên quyết “giữ nhà”, gia đình họ Vương cũng nảy sinh tâm lý chờ đợi, hy vọng có thể đạt được mức bồi thường cao hơn nếu tiếp tục bám trụ. Điều này khiến việc giải phóng mặt bằng càng thêm phức tạp.

Việc hai hộ dân không chấp nhận di dời khiến tiến độ dự án bị ảnh hưởng. Trong khi đó, tuyến đường sắt cao tốc là công trình trọng điểm, không thể kéo dài vô thời hạn chỉ vì một vài trường hợp cá biệt. Sau nhiều cuộc họp đánh giá, chính quyền địa phương cùng đơn vị thi công đã đưa ra quyết định điều chỉnh thiết kế tuyến đường.

Chủ ngôi nhà 3 tầng từ chối nhận bồi thường, tuyên bố "không nhận được số tiền gấp 4 thì không di dời” và cái kết- Ảnh 2.

Thay vì tiếp tục thương lượng hoặc tiến hành cưỡng chế, tuyến cao tốc được thiết kế “né” 2 căn nhà nói trên. Cứ thế,  đường ray được bẻ cong, chạy lệch so với phương án ban đầu để không đi qua khu đất của 2 hộ dân này. Nhờ đó, dự án vẫn được triển khai đúng tiến độ, dù chi phí và độ phức tạp trong thi công tăng lên đáng kể.

Không còn nằm trong diện phải thu hồi đất, 2 gia đình nói trên cuối cùng không nhận được bất kỳ khoản bồi thường nào. Khi dự án đường sắt cao tốc hoàn thành và đi vào vận hành, ngôi nhà của họ trở thành những công trình “lọt thỏm” giữa không gian đã bị giải phóng mặt bằng. Mỗi ngày, các đoàn tàu cao tốc liên tục chạy qua, kéo theo tiếng ồn lớn, rung chấn mạnh và bụi bặm, ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống sinh hoạt.

Đáng chú ý, đường ray tàu cao tốc chỉ cách ngôi nhà của ông Tôn chưa đầy 10m, khiến căn nhà rung lên rõ rệt mỗi khi tàu chạy qua với tốc độ cao. Cùng với những bất tiện về sinh hoạt, giá trị sử dụng và giá trị kinh tế của ngôi nhà cũng sụt giảm rõ rệt. Nằm sát tuyến đường sắt cao tốc, căn nhà khó có thể cải tạo, mở rộng hay chuyển đổi mục đích sử dụng.  Điều này khiến chủ nhà rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan: ở lại thì phải chấp nhận tiếng ồn, rung chấn kéo dài, còn nếu muốn bán hoặc di dời cũng không hề dễ dàng.  

Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!