Cậu bé 7 tuổi bị mẹ bỏ rơi, phải ăn rau dại sống qua ngày, năm 14 tuổi tiêu hết 5,72 tỷ trong chỉ nửa ngày

Đây chính là cách né nồm, tránh nồm rẻ nhất hiệu quả nhất miền Bắc!

Từ một đứa trẻ có đủ cha mẹ, em trở thành cậu bé không cha không mẹ, sống nương tựa vào ông bà già yếu.

Theo báo Đời sống Pháp luật có bài Cậu bé 7 tuổi bị mẹ bỏ rơi, phải ăn rau dại sống qua ngày, năm 14 tuổi tiêu hết 5,72 tỷ trong chỉ nửa ngày. Nội dung như sau:

Có những đứa trẻ lớn lên trong nghèo khó, nhưng điều khiến người ta chú ý không chỉ là hoàn cảnh, mà là cách các em lựa chọn sống tiếp sau biến cố. Lục Cân - một cậu bé mồ côi ở vùng núi Quảng Tây (Trung Quốc) từng khiến nhiều người lặng đi khi câu chuyện của em được chia sẻ rộng rãi. Từ một tuổi thơ thiếu thốn đủ bề đến quyết định sử dụng số tiền quyên góp theo cách không ai ngờ tới, hành trình ấy bắt đầu bằng những mất mát rất thật và kết thúc bằng một lựa chọn khiến cả ngôi làng thay đổi.

Những bi kịch nối tiếp

Lục Cân sinh ra trong một ngôi làng nghèo heo hút giữa núi rừng Quảng Tây (Trung Quốc). Cái tên “Lục Cân” bắt nguồn từ cân nặng lúc chào đời là 6 cân (khoảng 3kg), giản dị như chính hoàn cảnh của em.

Năm Lục Cân 6 tuổi, cha Lục Cân đột ngột lâm bệnh nặng. Gia đình nghèo đến mức không có tiền mua thuốc chứ đừng nói đến việc đưa đi bệnh viện lớn. Cả nhà chỉ biết bất lực nhìn sức khỏe ông suy kiệt từng ngày. Cuối cùng, trụ cột của gia đình qua đời, để lại khoảng trống không gì bù đắp được.

Cha mất, mọi gánh nặng đè lên vai người mẹ. Nhưng cuộc sống quá khắc nghiệt khiến bà không thể tiếp tục gồng gánh. Một năm sau, bà đưa em trai đi tái giá, bỏ lại Lục Cân nơi quê nhà, gần như không còn liên lạc. Từ một đứa trẻ có đủ cha mẹ, em trở thành cậu bé không cha không mẹ khi mới 7 tuổi, phải sống nương tựa vào người ông già yếu. Thu nhập của cả nhà chỉ trông vào vài sào đất trồng ngô, khoai. Nhiều bữa đói, họ phải nhờ hàng xóm mỗi nhà góp một chút gạo, một bát cháo mới cầm cự qua ngày.

(Ảnh: Sohu)

Lục Cân trưởng thành sớm hơn bạn bè cùng trang lứa. Thấy ông tuổi cao, sức yếu, em chủ động làm mọi việc trong nhà như chăn lợn, gánh nước, chặt củi. Những việc nặng nhọc vốn dành cho người lớn, em đều làm không một lời than vãn. Nhưng bất hạnh chưa dừng lại ở đó.

Năm 12 tuổi, ông nội Lục Cân lên núi chặt củi bán lấy tiền mua vở cho cháu. Hôm ấy trời mưa, đường trơn trượt, ông không may trượt chân ngã từ sườn đồi xuống. Dù được đưa đi cấp cứu, ông vẫn không qua khỏi. Từ đây, Lục Cân thực sự trở thành trẻ mồ côi.

Em tạm ở nhờ nhà anh họ, nhưng gia đình anh cũng nghèo, cuộc sống vốn đã chật vật nên không thể chăm lo chu toàn cho em. Thiếu thốn lương thực, cậu bé thường xuyên lên núi đào rau dại như rau tầm bóp, diếp cá, bạc hà rừng… để ăn thay cơm.

Có hôm không còn rau, em đành nhịn đói đến lớp, bụng cồn cào vẫn cố ngồi học. Từng có lần vì quá đói, em ăn nhầm rau độc, sau đó nôn ói và ngất xỉu. May mắn được người dân phát hiện, đưa đi cấp cứu kịp thời nên giữ được mạng sống.

(Ảnh: Sohu)

Mùa đông, em không có áo bông dày, giày rách đáy không đủ che chân khỏi cái lạnh cắt da. Thế nhưng trong hoàn cảnh ấy, em chưa từng nghĩ đến việc bỏ học. Em tin chỉ có con đường học tập mới giúp mình thoát khỏi núi rừng nghèo khó.

Nhờ chính sách miễn giảm học phí, hỗ trợ hộ nghèo, chương trình dinh dưỡng học đường và sự giúp đỡ của các quỹ từ thiện, em mới có thể tiếp tục đến lớp. Sáng sớm đi bộ đường núi đến trường, chiều về làm việc nhà rồi học bài dưới ánh đèn yếu ớt,nhưng thành tích của em luôn nằm trong nhóm dẫn đầu.

Hơn 19 tỷ đồng tiền quyên góp và quyết định khiến nhiều người rơi nước mắt

Tháng 4/2014, một chương trình truyền hình địa phương ghi lại cuộc sống của cậu bé giữa núi rừng. Hình ảnh Lục Cân đào rau dại, sống trong căn nhà xiêu vẹo nhưng vẫn lạc quan và ham học nhanh chóng lan truyền, lay động hàng triệu người. Chỉ hơn một tháng, số tiền quyên góp gửi về cho em đã lên tới hơn 5 triệu NDT (tương đương hơn 19 tỷ đồng). Với một thiếu niên 14 tuổi, đó là số tiền có thể thay đổi hoàn toàn cuộc đời nhưng Lục Cân không chọn hưởng thụ.

(Ảnh: Sohu)

Việc đầu tiên em quyết định làm là trích khoảng 1,5 triệu NDT (hơn 5,72 tỷ đồng) để xây dựng con đường bê tông cho làng. Con đường đất trước kia lầy lội vào mùa mưa, bụi mù vào mùa nắng, khiến việc đi lại vô cùng khó khăn. Trong thời gian thi công, em thường xuyên ra công trường theo dõi tiến độ, kiểm tra từng hạng mục, sợ phụ lòng những người đã tin tưởng và giúp đỡ mình. Khi con đường hoàn thành, nối liền ngôi làng với bên ngoài, người dân vô cùng xúc động.

Không dừng lại ở đó, em còn trích một phần tiền để hỗ trợ 30 trẻ em nghèo trong làng mua sách vở, cặp sách, động viên các em tiếp tục đến trường. Số tiền còn lại được anh họ tạm thời quản lý, sử dụng theo nguyện vọng của em, đảm bảo minh bạch và đúng mục đích. Điều khiến nhiều người nể phục là dù có trong tay số tiền lớn, Lục Cân vẫn sống giản dị, mặc quần áo cũ, ở nhà đơn sơ, vẫn phụ giúp hàng xóm và không quên những ngày tháng từng ăn rau dại cầm hơi.

(Ảnh: Sohu)

Câu chuyện của Lục Cân không chỉ là hành trình vượt lên nghịch cảnh, mà còn là minh chứng cho sức mạnh của lòng biết ơn. Nhận được sự giúp đỡ từ cộng đồng, em đã chọn cách đáp lại bằng hành động thiết thực, chia sẻ cơ hội với những người cùng hoàn cảnh.

Đồng thời, câu chuyện cũng gợi nhiều suy ngẫm về tình cảm gia đình. Một đứa trẻ mất cha, bị mẹ bỏ rơi, sớm phải tự lập giữa núi rừng khắc nghiệt, đó là nỗi thiếu hụt không gì có thể bù đắp. Nếu có một mái ấm trọn vẹn, có lẽ em đã không phải lớn lên trong quá nhiều gian khó.

Gia đình không chỉ là nơi nuôi dưỡng về vật chất, mà còn là chỗ dựa tinh thần, là vòng tay che chở khi biến cố ập đến. Với trẻ nhỏ, sự hiện diện của cha mẹ quan trọng hơn bất cứ khoản tiền nào. Nhưng nghịch cảnh cũng cho thấy một điều khác, khi tình thân ruột thịt không còn đủ đầy, tình người vẫn có thể nâng đỡ một số phận. Sự chung tay của xã hội đã trao cho cậu bé cơ hội thay đổi cuộc đời và em đã dùng chính cơ hội đó để thắp sáng lại hy vọng cho những đứa trẻ khác tại quê hương mình.

Theo báo Đời sống pháp luật có bài Nam sinh trường danh tiếng mất tích 10 năm, qua đời sau 8 ngày được tìm thấy: Lời trăn trối khiến cha mẹ đau đớn. Nội dung như sau:

Trong nhiều gia đình, đặc biệt là những gia đình có hoàn cảnh khó khăn, con đường học tập gần như được xem là chiếc phao duy nhất để đổi đời. Cha mẹ dồn toàn bộ hy vọng, tiền bạc và niềm tin vào con cái, mong một ngày con thành đạt, có công việc ổn định, thoát khỏi vòng luẩn quẩn nghèo khó.

Nhưng nếu đằng sau những thành tích học tập là áp lực âm thầm và khoảng cách tình cảm ngày một lớn dần, liệu đứa trẻ ấy có thực sự hạnh phúc? Câu chuyện của Vương Cương - nam sinh từng là “con nhà người ta” là một bi kịch như thế.

Tuổi thơ gương mẫu và niềm tự hào của cả làng

Năm 1980, tại một ngôi làng nhỏ thuộc Thiên Môn, tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc, Vương Cương chào đời trong niềm vui vỡ òa của gia đình. Cha anh, ông Vương Đạo Hồng, là giáo viên tiểu học, là người nghiêm túc và được kính trọng. Làm trong ngành giáo dục, ông tin tuyệt đối vào sức mạnh của tri thức.

Dù lương giáo viên ít ỏi, phải làm thêm mỗi dịp lễ Tết để trang trải cuộc sống cho gia đình bốn người, ông vẫn cố gắng dành điều kiện học tập tốt nhất cho con trai. Sách vở, tài liệu, máy ghi âm học tiếng Anh… dù túng thiếu, ông vẫn mua cho con. Ông thường xuyên nhắc nhở Vương Cương phải học thật giỏi để “đổi đời”.

Cha Vương Cương là ông Vương Đạo Hồng. (Ảnh: Sohu)

Dưới sự dạy dỗ nghiêm khắc ấy, Vương Cương lớn lên ngoan ngoãn và xuất sắc. Thành tích học tập luôn đứng top đầu. Khi học tiểu học, giữa hàng nghìn học sinh toàn huyện, anh xếp thứ ba. Hàng xóm ngưỡng mộ, ông Đạo Hồng tự hào khôn xiết. Mọi thứ diễn ra đúng như kỳ vọng khi thành tích cấp hai của anh cũng rất xuất sắc, thi đỗ cấp ba trọng điểm.

(Ảnh: Sohu)

Trong kế hoạch của người cha, con trai sẽ vào đại học danh tiếng, có công việc lương cao, cuộc đời rộng mở. Nhưng sự thay đổi âm thầm lại bắt đầu từ đây.

Lần sa ngã đầu tiên

Không rõ từ khi nào, Vương Cương tiếp xúc với trò chơi điện tử. Với một cậu học sinh trước đó chỉ biết học, thế giới game đầy màu sắc như mở ra một chân trời khác. Lên cấp ba nội trú, cha mẹ không thể kiểm soát sát sao như trước. Vương Cương bắt đầu trốn học, ra tiệm game hàng giờ liền, thậm chí gần như ngày nào cũng bỏ tiết.

Tài năng chơi game của anh nhanh chóng bộc lộ. Nhưng thành tích học tập giảm sút, giáo viên buộc phải gọi phụ huynh. Ông Đạo Hồng khi biết chuyện rất thất vọng, đưa con về nhà mắng mỏ nghiêm khắc và Vương Cương cũng hứa sẽ sửa đổi. Vì vậy, khi trở lại trường, anh nỗ lực học bù.

Đến kỳ thi đại học, vì thời gian dài sa sút, anh không đạt phong độ cao nhất nhưng vẫn đỗ vào Đại học Công nghệ Vũ Hán - một trường không hề tệ vào thời điểm đó. Anh trở thành sinh viên đại học đầu tiên của làng khiến cả gia đình đều vui mừng. Nhưng ông Đạo Hồng không biết rằng, vòng xoáy cũ vẫn đang chờ phía trước.

(Ảnh: Sohu)

Năm 1998, Vương Cương lên Vũ Hán nhập học, mang theo kỳ vọng của cha mẹ và ánh mắt ngưỡng mộ của cả làng. Môi trường đại học tự do, mới mẻ khiến anh choáng ngợp. Game online xuất hiện, hấp dẫn hơn nhiều so với trò chơi điện tử trước đây. Xa nhà, không còn sự giám sát chặt chẽ, anh lại sa ngã.

Anh trốn học, ngày đêm ở quán net khiến thành tích rơi tự do, nhiều môn trượt. Cố vấn học tập lại gọi điện về cho gia đình. Cha mẹ anh lên tận trường trách mắng, nhưng lần này, Vương Cương không còn sợ hãi. Anh lặng lẽ nghe, nhưng trong lòng ngày càng xa cách. Trong thế giới game, anh thấy mình được công nhận, không áp lực, không bị răn dạy.

Cuối cùng, vì quá nhiều môn không đạt, anh không lấy được bằng cử nhân, bốn năm đại học trôi qua trắng tay. Anh ruốt cuộc cũng nhận ra sai lầm nhưng đã muộn.

10 năm mất tích và cuộc đời trôi dạt

Tốt nghiệp “giả”, không bằng cấp, không tiền bạc, Vương Cương về quê một thời gian rồi quyết định quay lại Vũ Hán tìm việc. Cha mẹ gom góp vài trăm tệ, tiễn con ra ga tàu trong nước mắt. Họ không ngờ lần tiễn ấy kéo dài suốt 10 năm.

Ở Vũ Hán, Vương Cương từng cố gắng tìm việc. Nhưng không bằng cấp, không kỹ năng, tính cách hướng nội khiến anh liên tục thất bại. Từng bán sách cũ, rồi làm ở tiệm game sửa máy, nhưng không công việc nào bền vững.

Cuối cùng, anh lại quay về quán net. Cuộc sống của anh xoay quay việc ngày đêm chơi game, ăn mì gói, ngủ ngay tại đó. Sức khỏe sa sút nghiêm trọng. Anh ho liên tục, gầy rộc, tóc tai bết lại. Trong thế giới ảo, anh có “fan”, có người ngưỡng mộ kỹ năng. Nhưng ngoài đời thực, anh trắng tay. Kiếm được chút tiền từ việc luyện game thuê, anh lại nạp ngược vào tài khoản game.

Biết mình sai nhưng anh không muốn thay đổi, để tránh áp lực, anh đã cắt đứt liên lạc với gia đình. Cha mẹ anh ở quê đã nhiều lần báo cảnh sát, tự đi Vũ Hán tìm con nhưng vô vọng. Năm 2011, chủ quán net thấy Vương Cương gần như hấp hối nên báo cảnh sát. Anh được đưa vào trạm cứu trợ, bác sĩ chẩn đoán lao phổi giai đoạn cuối.

Biết mình không còn sống lâu, anh cung cấp thông tin cá nhân để gặp cha mẹ lần cuối. Khi hai ông bà đến nơi, nhìn con trai tiều tụy như người vô gia cư mà đau đớn. Bác sĩ nói anh chỉ còn sống khoảng 8 ngày. Giữa những giọt nước mắt, Vương Cương chỉ nói một câu: “Game thú vị như vậy, mọi người không hiểu đâu”. Chỉ vài ngày sau, anh qua đời.

 (Ảnh: Sohu)

Câu chuyện của Vương Cương không chỉ là bi kịch của một cá nhân, mà còn là lời cảnh tỉnh cho nhiều gia đình. Game không phải là tội lỗi, nhưng khi một người dùng game để trốn chạy áp lực, để tìm sự công nhận thay vì đối diện thực tế, nó có thể trở thành cái bẫy.

Cha mẹ đặt kỳ vọng vào con là điều dễ hiểu, nhưng kỳ vọng nếu chỉ đi kèm yêu cầu thành tích mà thiếu sự thấu hiểu cảm xúc, thiếu đối thoại, có thể vô tình tạo ra khoảng cách. Khi đứa trẻ không tìm thấy sự đồng cảm trong gia đình, chúng có thể tìm nó ở một thế giới khác dù là thế giới ảo.

Ngoài việc quan tâm điểm số, bằng cấp, cha mẹ cần chú ý đến đời sống tinh thần của con như con có đang chịu áp lực quá mức không? Con có đang tìm cách trốn tránh điều gì? Con có cảm thấy được lắng nghe?

Bi kịch của Vương Cương không bắt đầu từ ngày anh vào quán net, mà bắt đầu từ những khoảng trống cảm xúc không được lấp đầy. Một đứa trẻ học giỏi chưa chắc đã hạnh phúc, một gia đình hạnh phúc không hoàn toàn phụ thuộc vào tiền bạc hay địa vị, mà bằng việc các thành viên có thể thực sự hiểu và đồng hành cùng nhau.

Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!