Kỹ năng 'nịnh mẹ' chắc không ai qua được cậu bé Hà Nội này: Đọc câu nào câu nấy cũng tan chảy
Bài văn tả mẹ của một cậu học sinh tiểu học từng gây sốt trên mạng xã hội bởi những câu chữ hồn nhiên, dí dỏm nhưng chứa đựng tình cảm chân thành, khiến nhiều người đọc vừa bật cười vừa cảm thấy ấm áp.
Những bài văn tả bố mẹ của học sinh tiểu học từ lâu luôn được xem là “đặc sản” trên mạng xã hội. Có bài khiến người lớn cười nghiêng ngả bởi góc nhìn ngây thơ, có bài lại chạm đến cảm xúc nhờ những lời văn mộc mạc, giàu yêu thương.
Cách đây một thời gian, bài văn tả mẹ của em Lê Đức Hoàng, khi đó là học sinh lớp 5 tại Hà Nội, từng thu hút sự chú ý của đông đảo phụ huynh và cư dân mạng. Không sử dụng những câu từ hoa mỹ hay hình ảnh cầu kỳ, bài viết ghi điểm bởi cách quan sát tinh tế cùng tình cảm chân thành mà cậu học trò dành cho mẹ.


Ngay phần mở đầu, Hoàng đã khiến nhiều người thích thú với cách bày tỏ rất riêng: "Trên đời sẽ có người nghĩ mẹ là bà tiên, hoặc sẽ nghĩ mẹ là số 1 nhỉ... đối với em, mẹ chỉ là mẹ mà thôi. Và em rất yêu mẹ".
Chỉ vài câu ngắn gọn nhưng đã thể hiện được suy nghĩ hồn nhiên của một đứa trẻ. Với em, mẹ không cần phải là nhân vật kỳ diệu hay người hoàn hảo nhất thế gian, chỉ cần là mẹ cũng đã đủ để em yêu thương. Trong bài văn, cậu học trò không xây dựng hình ảnh người mẹ theo kiểu lý tưởng hóa. Thay vào đó, em miêu tả mẹ bằng những chi tiết gần gũi của cuộc sống thường ngày. Hoàng viết rằng mẹ năm nay 37 tuổi và "không còn trẻ trung xinh đẹp chút nào nhưng đối với em mẹ còn rất xinh". Cách diễn đạt vừa thật thà vừa đáng yêu ấy khiến nhiều người không khỏi bật cười, bởi trẻ con luôn nhìn nhận mọi thứ theo cảm xúc của mình thay vì những tiêu chuẩn thông thường.
Một trong những đoạn được chia sẻ nhiều nhất là phần miêu tả mái tóc của mẹ. Theo trí tưởng tượng phong phú của cậu bé, mái tóc dài được ví như "một dòng sông đen" mềm mại và đặc biệt "luôn nhớ cội nguồn là... đỉnh đầu". Hình ảnh so sánh bất ngờ này khiến nhiều người thích thú vì vừa hồn nhiên vừa sáng tạo. Không chỉ mái tóc, đôi mắt của mẹ cũng được Hoàng miêu tả bằng những liên tưởng rất đẹp. Em viết đôi mắt mẹ "long lanh như hai hạt ngọc trai". Ngay cả việc mẹ phải đeo kính cận cũng được cậu bé nhìn nhận theo cách rất tích cực. Em cho rằng: "Em phải công nhận rằng cái kính đã làm mẹ đẹp hơn rất nhiều".
Những câu văn giản dị nhưng thể hiện rõ cách nhìn đầy yêu thương của một đứa con đối với mẹ mình. Bài văn còn gây cười bởi hàng loạt nhận xét rất thật về mẹ. Theo Hoàng, làn da của mẹ mịn màng chẳng khác gì da em bé và cậu nhanh chóng đưa ra "lý giải": "Chắc là tại bôi quá nhiều kem dưỡng da ấy mà".
Sự ngây thơ trong cách suy luận khiến nhiều phụ huynh thích thú vì phản ánh đúng góc nhìn trong trẻo của trẻ nhỏ. Đến chiếc miệng của mẹ cũng được cậu học trò liệt kê rất nhiều "công dụng". Theo lời kể của Hoàng, đó là nơi để mẹ nói chuyện với người nước ngoài, trao đổi cùng đồng nghiệp, thưởng thức các món ăn và... buôn chuyện. Sự quan sát kỹ lưỡng cùng cách diễn đạt hài hước khiến bài văn trở nên sinh động, gần gũi. Không chỉ dừng ở những lời khen, cậu bé còn "bóc phốt" mẹ bằng một chi tiết rất đời thường.
Hoàng kể rằng mỗi khi đến bữa ăn, mẹ thường chỉ chăm chú ăn cơm mà ít để ý đến mọi người xung quanh. Tuy nhiên, ngay sau lời nhận xét ấy, em lại dành cho mẹ một lời khẳng định đầy yêu thương khi cho biết mỗi lần ở cạnh con, mẹ luôn nở nụ cười rất tươi. Sự đối lập giữa những lời "kể xấu" đáng yêu và tình cảm chân thành khiến người đọc cảm nhận rõ sự gắn bó giữa hai mẹ con. Điều tạo nên sức hút đặc biệt của bài văn không nằm ở kỹ thuật viết hay những hình ảnh văn chương cầu kỳ mà ở cảm xúc rất thật của người viết. Sau hàng loạt quan sát dí dỏm về mẹ, cậu học trò khép lại bài văn bằng lời bộc bạch ngắn gọn nhưng khiến nhiều người xúc động: "Mọi người thấy đấy, mẹ em không thể là bà tiên được mà đó chỉ có thể là mẹ em thôi. Và tôi muốn nói với mẹ rằng: Con yêu mẹ".
Lời kết giản dị ấy được nhiều người đánh giá là phần hay nhất của bài văn bởi thể hiện trọn vẹn tình cảm vô điều kiện mà một đứa con dành cho mẹ. Sau khi được chia sẻ trên mạng xã hội, bài văn nhanh chóng nhận được nhiều lời khen từ cộng đồng mạng và các bậc phụ huynh. Nhiều người cho rằng điều đáng quý nhất trong bài viết chính là khả năng quan sát tinh tế của cậu học trò. Từ mái tóc, đôi mắt, chiếc kính cận cho đến những thói quen rất bình thường của mẹ đều được em ghi nhớ và diễn tả bằng ngôn ngữ trong trẻo, giàu hình ảnh. Bên cạnh đó, cách dùng từ hồn nhiên cùng những phép so sánh ngộ nghĩnh cũng tạo nên nét duyên riêng cho bài văn, khiến người đọc vừa bật cười vừa cảm thấy ấm lòng.
Không cần sử dụng những câu chữ bóng bẩy hay hình ảnh hoa mỹ, bài văn vẫn để lại ấn tượng bởi sự chân thành và tình yêu mộc mạc của một đứa trẻ dành cho mẹ. Có lẽ chính điều đó đã giúp bài viết trở thành một kỷ niệm đẹp, không chỉ đối với cậu học trò và gia đình mà còn với rất nhiều người từng đọc qua.
Tác giả: Bảo Thoa
Theo Tạp chí Sở hữu trí tuệ & Sáng tạo (Đăng ngày 03/08/2026| 14:42)
