"Không hiểu sao tối hôm ấy, con cứ quấn quýt với bố mãi..." - cuộc gọi cuối của nam lao động Việt trước khi tử nạn trong trận động đất ở Nhật.
Mới đăng ký kết hôn chưa đầy một năm, chưa kịp tổ chức đám cưới, chị Vũ Thị Thúy (Ninh Bình) đã phải đối diện nỗi đau mất chồng trong trận động đất tại Nhật Bản.
Trong căn nhà cấp 4 tại Ninh Bình những ngày này, không khí tang thương bao trùm khi người thân, hàng xóm liên tục lui tới thăm hỏi, động viên gia đình anh Trần Văn Sơn (SN 2002) – lao động Việt Nam được xác nhận tử nạn trong trận động đất tại tỉnh Kumamoto (Nhật Bản).
Dù tin dữ đã được thông báo, thi thể của anh Sơn hiện vẫn chưa thể đưa về quê nhà. Sự chờ đợi kéo dài khiến nỗi đau của gia đình càng thêm nặng trĩu.
Giữa căn nhà đông người, chị Vũ Thị Thúy (SN 2005) lặng lẽ ôm con trai hơn 7 tháng tuổi trong lòng. Người phụ nữ trẻ vẫn chưa thể tin rằng người chồng vừa sang Nhật làm việc được vài tháng sẽ không còn cơ hội trở về đoàn tụ cùng gia đình.
“Em với Sơn quen nhau được 3 năm, đăng ký kết hôn ngày 13/10 năm ngoái. Chưa được một năm thì giờ anh ấy mất rồi…”, chị Thúy nghẹn ngào nói rồi bật khóc.
Theo thông tin từ Tổng Lãnh sự quán Việt Nam tại Fukuoka, anh Trần Văn Sơn là công dân Việt Nam được xác nhận thiệt mạng trong trận động đất xảy ra tại tỉnh Kumamoto. Hiện các cơ quan chức năng đang hỗ trợ gia đình và thực hiện những thủ tục bảo hộ công dân cần thiết.
Với chị Thúy, cú sốc quá lớn đến mức đến giờ chị vẫn chưa thể chấp nhận sự thật. Người chồng từng gọi điện về cho hai mẹ con vào đêm trước khi thảm họa xảy ra giờ chỉ còn lại trong ký ức.
Sau khi đăng ký kết hôn vào tháng 10 năm ngoái, ngày 14/1, anh Sơn lên đường sang Nhật làm việc. Khi ấy, con trai của hai người mới hơn một tháng tuổi.



“Lúc đấy con em mới được hơn một tháng nên em không đi tiễn được”, chị kể.
Theo lời người vợ trẻ, ban đầu anh Sơn không có ý định đi xuất khẩu lao động. Tuy nhiên, vì cuộc sống gia đình còn nhiều khó khăn nên anh quyết định sang Nhật làm việc với mong muốn tích góp để tương lai của vợ con tốt hơn.
“Anh cứ bảo anh sẽ phấn đấu, làm xong rồi về mua ô tô”, chị Thúy vừa nói vừa khóc. “Anh hứa khi về sẽ tổ chức đám cưới cho em. Trước lúc đi, bố anh mới mất nên điều kiện gia đình chưa cho phép. Em cũng không đòi hỏi gì, còn động viên anh cố gắng đi làm. Nhưng em không nghĩ lần đi này lại thành mãi mãi...”.
Ngày nhận được tin dữ, điều chị mong mỏi nhất là chồng mình vẫn còn cơ hội sống sót.
“Em cứ nghĩ nếu nhà có sập thì anh vẫn có thể trú được ở đâu đó. Hoặc nếu bị thương cũng được, miễn là còn sống...”.
Thế nhưng mọi hy vọng nhanh chóng tan biến sau cuộc gọi từ gia đình.
“Mẹ em gọi bảo là anh mất rồi. Em phải đi từ Hà Nội về mất bốn tiếng mới về được đến đây”, chị nghẹn ngào nhớ lại.
Điều khiến chị day dứt nhất chính là cuộc gọi video diễn ra vào tối trước khi trận động đất xảy ra.
“Mọi lần gọi điện, con em chẳng chịu nhìn bố. Vậy mà tối hôm ấy, không hiểu sao thằng bé cứ quấn quýt với bố, nhìn màn hình mãi không chịu rời. Hơn 11 giờ em mới bảo: ‘Thôi con tắt đi để bố ngủ, mai bố còn đi làm’. Không ngờ đó lại là cuộc gọi cuối cùng”.

Ở nơi đất khách, dù công việc bận rộn, anh Sơn vẫn thường xuyên gọi điện về hỏi thăm vợ con.
“Anh bảo đi ba năm thì nhanh lắm, cố đợi anh về. Đêm trước khi sang Nhật, anh còn dặn hai mẹ con ở nhà cố gắng chăm sóc nhau để chờ bố trở về. Lúc đó em còn bảo hay thôi anh đừng đi nữa. Nhưng anh nói nếu đi làm thì cuộc sống sau này sẽ khá hơn”.
Hai vợ chồng từng dự định sẽ đoàn tụ tại Nhật Bản. Chị Thúy đã bắt đầu học tiếng và chuẩn bị cho kỳ thi để có thể sang cùng chồng, cùng nhau làm việc, tích lũy rồi trở về quê hương.
“Lương anh gửi về cũng chỉ ở mức bình thường nên em quyết tâm học để sang cùng anh, hai vợ chồng cùng cố gắng. Sang tuần là em thi rồi. Nhưng nghe tin như vậy thì em bỏ luôn, em về rồi”, chị nói.

Giờ đây, những dự định còn dang dở về một mái ấm đầy đủ hơn, một chiếc ô tô như lời hứa của anh Sơn hay một đám cưới trọn vẹn đều không còn cơ hội thực hiện.
Trong vòng tay mẹ, đứa trẻ hơn 7 tháng tuổi vẫn vô tư chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Em chưa biết rằng người bố vẫn gọi điện về trò chuyện mỗi tối sẽ không còn trở về nữa.
Còn với chị Thúy, mong muốn lớn nhất lúc này chỉ là sớm được đón chồng về quê nhà, khép lại chuyến đi mưu sinh mà cả gia đình từng nghĩ sẽ chỉ kéo dài ba năm trước khi đoàn tụ trong hạnh phúc.
Tác giả: Thu Hiền
Theo Tạp chí Sở hữu Trí tuệ và Sáng tạo (Đăng 30/7/2026 | 07:57)
