Người đàn ông vay thế chấp 5,7 tỷ đồng, 6 năm sau ngân hàng kiện đòi 8,3 tỷ nhưng tòa án tuyên bố: “Không cần trả tiền”

Đây chính là cách né nồm, tránh nồm rẻ nhất hiệu quả nhất miền Bắc!

Trong vụ việc này, tòa án Trung Quốc xác định người đứng tên khoản vay không phải chịu trách nhiệm trả nợ dù hợp đồng vay vốn đã được ký kết.

Theo tạp chí Nhịp sống Thị trường đăng tải bài viết với tiêu đề: "Người đàn ông vay thế chấp 5,7 tỷ đồng, 6 năm sau ngân hàng kiện đòi 8,3 tỷ nhưng tòa án tuyên bố: “Không cần trả tiền”", nội dung như sau:

Người đàn ông vay thế chấp 5,7 tỷ đồng, 6 năm sau ngân hàng kiện đòi 8,3 tỷ nhưng tòa án tuyên bố: “Không cần trả tiền”

Khoản vay không đến tay

Theo hồ sơ vụ án, tháng 8/2012, ông Lý ở Bắc Kinh ký “Hợp đồng cho vay cá nhân”, cấp hạn mức tín dụng 1,5 triệu NDT (hơn 5,7 tỷ đồng) với Ngân hàng Giao thông chi nhánh Quan Viên. Cùng thời điểm, hai bên ký thêm hợp đồng thế chấp hạn mức tối đa, trong đó ông Lý dùng căn nhà thuộc sở hữu của mình làm tài sản bảo đảm.

Ngân hàng sau đó được cấp giấy chứng nhận quyền lợi liên quan đối với tài sản thế chấp. Ngày 4/9/2012, ông Lý nộp đơn đề nghị sử dụng hạn mức vay và khoản tiền 1,5 triệu NDT được giải ngân theo hình thức thanh toán ủy thác.

Tuy nhiên, trong quá trình thực hiện hợp đồng, ngân hàng cho rằng ông Lý không thanh toán khoản vay đúng hạn theo thỏa thuận nên đã khởi kiện, yêu cầu ông phải hoàn trả toàn bộ tiền gốc cùng tiền lãi, lãi phạt và lãi kép. Riêng tiền lãi tạm tính đến tháng 6/2018 đã vượt 746.000 NDT. Tổng số tiền gốc và lãi mà ông Lý phải trả cho ngân hàng là hơn 2,2 triệu NDT (hơn 8,3 triệu đồng) chưa bao gồm các khoản nghĩa vụ tiếp tục phát sinh sau đó.

Ở chiều ngược lại, ông Lý đã phản bác yêu cầu khởi kiện của ngân hàng. Ông cho rằng toàn bộ khoản vay thực chất là một mô hình cho vay bất hợp pháp do nhóm người cấu kết trong và ngoài ngân hàng thực hiện nhằm chiếm đoạt tài sản của người lớn tuổi.

Theo lời ông Lý, ngoài giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà là thật, các giấy tờ vay vốn còn lại đều do nhân viên quản lý khách hàng của ngân hàng là ông Vu tự ý làm giả mà ông không hay biết. Ông khẳng định chưa từng sử dụng khoản vay và cũng không nhận được số tiền này.

Quá trình xét xử sơ thẩm cho thấy hàng loạt dấu hiệu bất thường. Theo đó, trong hợp đồng vay và hợp đồng thế chấp, phần chữ ký của vợ ông Lý – đồng sở hữu tài sản – mang tên bà Tăng. Tuy nhiên, kết luận giám định cho thấy chữ ký này không phải do bà Tăng viết.

Ngoài ra, ngân hàng nộp thêm thỏa thuận bổ sung nhằm chứng minh người vay đồng ý chuyển tiền vào tài khoản của một bên thứ ba là ông Lưu Giang. Song kết quả giám định tiếp tục xác nhận chữ ký mang tên ông Lý trong tài liệu này cũng là giả.

Ảnh minh họa: Internet

Ông Lý khai tại tòa rằng khi ký một số giấy tờ, các biểu mẫu đều để trống; thông tin về người nhận tiền, tài khoản ngân hàng và số tiền giải ngân được nhân viên ngân hàng điền thêm sau đó.

Văn bản trả lời khiếu nại của Cục Giám sát Ngân hàng – Bảo hiểm Bắc Kinh năm 2014 cũng cho thấy có nhiều vi phạm trong quá trình thẩm định khoản vay. Cụ thể, nhân viên ngân hàng Vu không trực tiếp gặp và ký xác nhận với đồng sở hữu tài sản; giấy chứng nhận nghề nghiệp và thu nhập của người vay bị xác định là giả; toàn bộ nội dung viết tay trong hồ sơ do chính nhân viên này điền.

Biên bản làm việc của công an địa phương cũng cho thấy ông Vu thừa nhận chỉ gặp ông Lý một lần và phần lớn trao đổi thông qua một người môi giới họ Lưu.

Tòa án ra phán quyết

Tòa án nhận định nhân viên ngân hàng đã quá tin tưởng môi giới, giao hồ sơ đã ký cho bên trung gian giữ, đồng thời không kiểm tra tính xác thực của tài liệu khách hàng. Thông tin liên hệ người vay do môi giới cung cấp cũng không được xác minh.

Đáng chú ý, người nhận tiền cuối cùng lại là cha của chính môi giới tham gia giao dịch - tình tiết mà ngân hàng lẽ ra phải đặc biệt cảnh giác. Bộ phận kiểm soát rủi ro nội bộ của ngân hàng cũng không phát hiện sai sót trong quá trình phê duyệt.

Tòa cho rằng ông Lý không có khả năng kiểm soát đường đi của khoản tiền giải ngân, trong khi sai phạm xuất phát từ nhân viên tín dụng và hệ thống kiểm soát của ngân hàng. Trọng tâm tranh chấp được tòa xác định là liệu hai bên có đạt được sự thống nhất về phương thức giải ngân khoản vay hay không.

Do các tài liệu liên quan đến việc chuyển tiền đều tồn tại sai sót và giả mạo chữ ký, ngân hàng không chứng minh được người vay đã đồng ý chuyển khoản vay vào tài khoản bên thứ ba. Vì vậy, tòa kết luận nghĩa vụ giải ngân theo hợp đồng chưa được thực hiện hợp pháp. Từ đó, ông Lý không phải chịu nghĩa vụ hoàn trả cả gốc lẫn lãi.

Cuối cùng, tòa sơ thẩm bác toàn bộ yêu cầu khởi kiện của Ngân hàng Giao thông chi nhánh Quan Viên (Bắc Kinh). Ngân hàng kháng cáo nhưng tòa phúc thẩm nhận định bản án sơ thẩm xác định sự thật rõ ràng, áp dụng đúng pháp luật Trung Quốc nên đã tuyên giữ nguyên phán quyết. Vụ việc kết thúc ở đây.

(Theo Ifeng)

Theo tạp chí Nhịp sống Thị trường đăng tải bài viết với tiêu đề: "Ký hợp đồng mua căn hộ 3,4 tỷ, qua một đêm chủ nhà lại đòi tăng thêm 380 triệu đồng: “Họ nghĩ tôi giàu nên bắt trả nhiều hơn”", nội dung như sau:

Người phụ nữ họ La cho biết mình bị phía người bán bất ngờ tăng giá căn hộ thêm 100.000 NDT (khoảng 381 triệu đồng) chỉ sau một đêm, dù hai bên đã đạt thỏa thuận trước đó.

Theo trình bày của bà La, bà đã đồng ý mua một căn hộ với giá 900.000 NDT (khoảng 3,4 tỷ đồng), đồng thời ký hợp đồng mua bán và đặt cọc trước 20.000 NDT (khoảng 76 triệu đồng). Các điều khoản về giá trị giao dịch đều được ghi rõ trong hợp đồng.

Tuy nhiên, sau khi ký kết, phía người bán không tiến hành hoàn tất thủ tục ký hợp đồng trực tuyến như thông lệ mà liên tục trì hoãn. Lý do được đưa ra là hệ thống ký kết hợp đồng của cơ quan quản lý đang trong quá trình “cập nhật và bảo trì”, nên chưa thể xử lý hồ sơ.

Ký hợp đồng mua căn hộ 3,4 tỷ, qua một đêm chủ nhà lại đòi tăng thêm 380 triệu đồng: “Họ nghĩ tôi giàu nên bắt trả nhiều hơn”- Ảnh 1.

Người phụ nữ họ La trình bày lại sự việc

Trong lúc việc ký kết bị kéo dài, phía người bán bất ngờ thay đổi điều kiện giao dịch. Họ yêu cầu nâng giá căn hộ lên 1 triệu NDT (khoảng 3,8 tỷ đồng), tức cao hơn 100.000 NDT so với mức đã thỏa thuận.

Giải thích cho việc này, người bán cho rằng sau khi ký hợp đồng mới phát hiện chi phí giải chấp khoản thế chấp của căn nhà lên tới 1 triệu NDT. Đồng thời, qua đánh giá khả năng tài chính, họ nhận định bà La có thể chi trả mức cao hơn, thậm chí tới 1,2 triệu NDT (khoảng 4,5 tỷ đồng), nên đề xuất điều chỉnh giá.

Lập luận trên khiến bà La phản đối gay gắt. Bà cho rằng việc trì hoãn ký kết trực tuyến chỉ là cái cớ nhằm kéo dài thời gian để thay đổi giá bán, thực chất là hành vi “lật kèo” sau khi đã đạt thỏa thuận.

“Tôi đã chuẩn bị đầy đủ tài chính theo đúng mức giá đã ký. Việc họ lấy lý do bảo trì hệ thống rồi đột ngột tăng giá là hoàn toàn vô lý”, bà La bức xúc.

Từ đó, bà đưa ra hai yêu cầu: phía người bán phải tiếp tục thực hiện giao dịch với mức giá 900.000 NDT như trong hợp đồng, hoặc phải bồi thường gấp đôi tiền đặt cọc do vi phạm cam kết.

Đáng chú ý, cơ quan chức năng địa phương đã bác bỏ lý do “bảo trì hệ thống” mà phía người bán đưa ra. Đại diện Cục Nhà ở và Xây dựng địa phương xác nhận trong thời gian đó hệ thống ký hợp đồng trực tuyến vẫn hoạt động bình thường, không có việc nâng cấp hay gián đoạn.

Tuy nhiên, cơ quan này cũng nêu rõ một điểm mấu chốt: do hai bên chưa hoàn tất bước ký kết hợp đồng trực tuyến nên giao dịch chưa được xác lập đầy đủ về mặt pháp lý. Điều này đồng nghĩa cả hai bên đều có quyền không tiếp tục thực hiện thỏa thuận.

Ký hợp đồng mua căn hộ 3,4 tỷ, qua một đêm chủ nhà lại đòi tăng thêm 380 triệu đồng: “Họ nghĩ tôi giàu nên bắt trả nhiều hơn”- Ảnh 2.

Ảnh minh hoạ

Trong trường hợp cho rằng đối phương có hành vi gian lận hoặc vi phạm nghĩa vụ, bà La có thể khởi kiện ra tòa để yêu cầu bảo vệ quyền lợi.

Sau đó, phía người bán đã hoàn trả lại 20.000 NDT tiền đặt cọc. Dù vậy, bà La không chấp nhận phương án này và tuyên bố sẽ theo đuổi vụ kiện, yêu cầu bồi thường gấp đôi số tiền cọc.

Vụ việc nhanh chóng trở thành chủ đề nóng trên mạng xã hội, tạo ra nhiều tranh luận về tính minh bạch trong giao dịch bất động sản, cũng như rủi ro pháp lý đối với người mua khi hợp đồng chưa hoàn tất đầy đủ các thủ tục theo quy định.

Theo Dahe Daily

Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!