Người đàn ông chi 110 triệu đồng mua bảo hiểm, 5 năm sau muốn rút thì được thông báo: Anh chỉ được hoàn trả 38 triệu đồng

Đây chính là cách né nồm, tránh nồm rẻ nhất hiệu quả nhất miền Bắc!

Vì tin vào những lời tư vấn hấp dẫn, người đàn ông đã chi hơn trăm triệu đồng mua bảo hiểm trong suốt 5 năm để rồi khi huỷ hợp đồng phải nhận cái kết đắng.

Theo chuyên trang Đời sống & Pháp luật đăng tải bài viết với tiêu đề: "Người đàn ông chi 110 triệu đồng mua bảo hiểm, 5 năm sau muốn rút thì được thông báo: Anh chỉ được hoàn trả 38 triệu đồng", nội dung như sau:

Tòa án tại tỉnh Sơn Đông (TQ) vừa tiến hành hòa giải một vụ tranh chấp liên quan đến việc chấm dứt hợp đồng bảo hiểm và khoản tiền hoàn lại khi người tham gia muốn hủy hợp đồng trước thời hạn.

Theo thông tin từ hồ sơ vụ việc, năm 2019, anh Vũ đã ký hợp đồng mua nhiều sản phẩm bảo hiểm từ một công ty bảo hiểm. Các sản phẩm được đăng ký bao gồm bảo hiểm bệnh hiểm nghèo trọn đời, bảo hiểm y tế, bảo hiểm tai nạn toàn diện cùng một số gói bảo hiểm khác.  Trong vòng 5 năm liên tiếp, anh đã đóng tổng cộng 29.000 NDT (hơn 110 triệu đồng) tiền phí bảo hiểm.

Đến năm 2024, anh Vũ cho biết không muốn tiếp tục đóng phí bảo hiểm và đề nghị chấm dứt hợp đồng. Anh yêu cầu công ty bảo hiểm hoàn trả toàn bộ số tiền đã đóng, cho rằng quá trình tư vấn trước khi ký hợp đồng có những thông tin không chính xác.

bh

Phía công ty bảo hiểm không chấp nhận yêu cầu hoàn trả toàn bộ phí bảo hiểm. Sau nhiều lần trao đổi nhưng không đạt được thỏa thuận, anh Vũ đã nộp đơn khởi kiện lên Tòa án để giải quyết tranh chấp.

Tại phiên tòa, anh Vũ trình bày với thẩm phán rằng trong quá trình tư vấn ban đầu, nhân viên bán bảo hiểm đã đưa ra những cam kết khác với nội dung thể hiện trong hợp đồng.

“Nhân viên bán hàng từng nói rằng sau khi đóng phí bảo hiểm đủ 10 năm thì toàn bộ số tiền đã đóng sẽ được hoàn trả. Ngoài ra, trong thời hạn bảo hiểm, các bệnh từ nặng đến nhẹ, thậm chí những triệu chứng thông thường như đau đầu hay sốt cũng có thể được bồi thường. Tuy nhiên trên thực tế, việc yêu cầu bồi thường rất khó khăn và nội dung trong hợp đồng bảo hiểm không giống như những gì nhân viên bán hàng đã nói. Tôi cho rằng mình bị lừa khi mua bảo hiểm, vì vậy tôi đề nghị hủy hợp đồng, hoàn trả phí bảo hiểm và bồi thường thiệt hại cho tôi”, anh Vũ trình bày trước tòa.

Tuy nhiên, căn cứ vào các chứng cứ do cả nguyên đơn và bị đơn cung cấp, tòa án xác định thời hạn đóng phí của gói bảo hiểm bệnh hiểm nghèo trọn đời thực tế là 20 năm và loại bảo hiểm này không có điều khoản hoàn trả phí. Việc chi trả bảo hiểm chỉ áp dụng đối với các trường hợp mắc bệnh hiểm nghèo đáp ứng đúng điều kiện quy định trong hợp đồng của công ty bảo hiểm.

Đối với bảo hiểm y tế và bảo hiểm tai nạn toàn diện, thời hạn bảo hiểm chỉ kéo dài một năm và được gia hạn theo từng năm. Tại thời điểm xảy ra tranh chấp, các hợp đồng bảo hiểm này đã hết thời hạn hiệu lực.

Ngoài ra, hồ sơ vụ án cho thấy nguyên đơn đã ký vào đơn đăng ký điện tử và thông báo tham gia bảo hiểm cá nhân. Các tài liệu này thể hiện người tham gia bảo hiểm đã cung cấp thông tin trung thực, xác nhận hiểu rõ loại hình bảo hiểm, phạm vi bảo hiểm cũng như các quyền và nghĩa vụ liên quan. Vì vậy, tòa án xác định việc ký kết hợp đồng bảo hiểm là tự nguyện và hợp đồng có giá trị pháp lý, được pháp luật bảo vệ.

Tòa án cũng cho rằng nguyên đơn không cung cấp được bằng chứng chứng minh nhân viên bán bảo hiểm có hành vi gian lận, do đó không đủ căn cứ để thực hiện quyền hủy bỏ hợp đồng hoặc yêu cầu bồi thường từ phía công ty bảo hiểm.

Sau phiên xét xử, thẩm phán chủ tọa đã giải thích thêm cho anh Vũ các quy định liên quan trong Luật Bảo hiểm và Bộ luật Dân sự. Thẩm phán cho biết nếu người tham gia bảo hiểm kiên quyết chấm dứt hợp đồng và nhận giá trị tiền mặt của hợp đồng, khoản tiền hoàn lại thường thấp hơn nhiều so với tổng phí đã đóng, dẫn đến thiệt hại tài chính đáng kể.

Ban đầu, mức đền bù mà công ty bảo hiểm đưa ra cho hợp đồng chỉ khoảng 6.000 NDT (gần 23 triệu đồng). Sau dưới sự điều phối của tòa án, phía công ty bảo hiểm đồng ý trả thêm và cả hai bên thống nhất mức hoàn lại là 10.000 NDT (hơn 38 triệu đồng).

Mặc dù số tiền nhận lại thấp hơn nhiều so với kỳ vọng ban đầu, anh Vũ vẫn đồng ý với phương án hòa giải để kết thúc vụ việc. Trường hợp này cũng được xem là lời nhắc nhở người tham gia cần tìm hiểu rõ các điều khoản bảo hiểm trước khi ký hợp đồng, tránh tin người quá mức.

Theo chuyên trang Đời sống & Pháp luật đăng tải bài viết với tiêu đề: "Khách mang 14,7 tỷ đồng tiền đền bù đất đi gửi tiết kiệm, 1 năm phát hiện đã mua bảo hiểm nhân thọ, ngân hàng khẳng định: “Là do anh tự nguyện ", nội dung như sau:

Năm 2023, một người đàn ông họ Chu sống tại thành phố Ninh Ba, tỉnh Chiết Giang, nhận được khoản tiền đền bù giải tỏa nhà đất với tổng giá trị 4,1 triệu NDT (khoảng 15,4 tỷ đồng). Đây là khoản tiền vô cùng lớn nên ông Chu đặc biệt thận trọng trong việc sử dụng.

Không có kiến thức đầu tư tài chính và không muốn mạo hiểm, ông quyết định gửi toàn bộ số tiền vào ngân hàng. Tại quầy giao dịch, nhân viên ngân hàng giới thiệu nhiều hình thức gửi tiền khác nhau và nhấn mạnh một phương án có lãi suất lên tới 4,1%/năm, cao hơn gửi tiết kiệm thông thường.

Tin rằng đây chỉ là hình thức gửi tiền có kỳ hạn với lãi suất hấp dẫn, ông Chu đã ký vào một số giấy tờ theo hướng dẫn của nhân viên mà không đọc kỹ nội dung chi tiết.

Một năm sau, khi có nhu cầu rút tiền để mua nhà, ông Chu quay lại ngân hàng. Tuy nhiên, thay vì nhận được số tiền như dự tính, ông vô cùng sửng sốt khi được thông báo số dư trong tài khoản chỉ còn khoảng 180.000 NDT (hơn 670 triệu đồng). Ban đầu, ông cho rằng đây là lỗi hệ thống và yêu cầu ngân hàng tra soát. Tuy nhiên, kết quả kiểm tra cho thấy không hề có sai sót kỹ thuật nào.

Ông Chu có được số tiền lớn nhờ việc đền bù giải tỏa đất (Ảnh minh họa)

Ngân hàng giải thích rằng toàn bộ khoản tiền 4,1 triệu NDT đã được chuyển sang đầu tư vào một sản phẩm bảo hiểm sinh lời. Số tiền 180.000 NDT mà ông nhìn thấy thực chất chỉ là khoản lãi tạm ứng của năm trước, còn tiền gốc vẫn nằm trong hợp đồng bảo hiểm và chưa đến thời hạn được rút.

Ông Chu cho biết mình hoàn toàn bất ngờ trước thông tin này. Ông khẳng định chưa từng được thông báo rằng khoản tiền gửi sẽ được chuyển thành đầu tư bảo hiểm, cũng không có ý định tham gia bất kỳ sản phẩm bảo hiểm nào.

Theo lời ông Chu, nhân viên ngân hàng chỉ giới thiệu về lãi suất cao, không giải thích rõ đây là sản phẩm đầu tư bảo hiểm, càng không cảnh báo rủi ro hay thời hạn khóa tiền. Đáng chú ý, sau khi khoản tiền gửi ban đầu đến hạn, ngân hàng tiếp tục tái đầu tư số tiền này vào cùng sản phẩm mà không hề liên hệ hay xin ý kiến của ông.

Trước phản ứng của khách hàng, phía ngân hàng khẳng định giao dịch hoàn toàn hợp pháp. Ngân hàng cho biết việc đầu tư được thực hiện dựa trên nguyện vọng tự nguyện của khách hàng và cung cấp bộ hợp đồng có đầy đủ chữ ký, dấu vân tay của ông Chu làm bằng chứng.

Theo lập luận của ngân hàng, việc ký hợp đồng đồng nghĩa với việc khách hàng đã đồng ý tham gia sản phẩm bảo hiểm. Nếu muốn rút tiền trước hạn, ông Chu phải trực tiếp làm việc với công ty bảo hiểm theo đúng điều khoản.

Tuy nhiên, khi ông Chu tìm đến công ty bảo hiểm, phía doanh nghiệp này lại cho rằng hợp đồng được ký kết thông qua ngân hàng. Công ty bảo hiểm chỉ tiếp nhận tiền và thực hiện theo thỏa thuận, không có thẩm quyền tự ý hoàn tiền cho khách hàng.

Ông Chu (trái) và đại diện ngân hàng tranh cãi về hợp đồng bảo hiểm đã ký

Việc hai bên liên tục đùn đẩy trách nhiệm khiến ông Chu lâm vào thế bế tắc, không thể tiếp cận số tiền lớn thuộc quyền sở hữu của mình. Cuối cùng, ông quyết định khởi kiện cả ngân hàng và công ty bảo hiểm ra tòa.

Tòa án tỉnh Chiết Giang nhận định, việc nhân viên ngân hàng không giải thích rõ bản chất sản phẩm tài chính hoặc gây hiểu nhầm giữa gửi tiết kiệm và đầu tư bảo hiểm có thể bị xem là vi phạm nguyên tắc minh bạch hợp đồng.

Theo Bộ luật Dân sự Trung Quốc, nếu một bên cố tình che giấu thông tin quan trọng trong quá trình ký kết hợp đồng, dẫn đến thiệt hại cho bên còn lại, thì phải chịu trách nhiệm bồi thường. Trong trường hợp này, ông Chu không được giải thích đầy đủ về sản phẩm cũng như rủi ro liên quan, nên có quyền yêu cầu tuyên hợp đồng vô hiệu do hiểu lầm nghiêm trọng.

Tuy nhiên, tòa án cũng xác định hợp đồng ngân hàng cung cấp là thật và có đầy đủ chữ ký của ông Chu. Là người có năng lực hành vi dân sự đầy đủ, ông Chu cũng phải chịu một phần trách nhiệm vì đã không đọc kỹ hợp đồng trước khi ký.

Sau khi xem xét toàn diện, Tòa án tỉnh Chiết Giang tiến hành hòa giải và yêu cầu ngân hàng hỗ trợ ông Chu chấm dứt hợp đồng với công ty bảo hiểm mà không phải bồi thường thiệt hại.

(Theo Sohu)

Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!