Bác sĩ vạch trần môn thể thao dễ gây đột tử nhất NHƯNG từ người trẻ tới già, nam hay nữ đều "mê như điếu đổ"

Môn thể thao này rất phổ biến, cũng mang lại rất nhiều lợi ích sức khỏe và làm đẹp. Tuy nhiên, ít ai biết rằng nó cũng tiềm ẩn nguy cơ đột tử rất cao - nhất là nếu tập không đúng cách.

Theo báo Người đưa tin có bài Bác sĩ vạch trần môn thể thao dễ gây đột tử nhất NHƯNG từ người trẻ tới già, nam hay nữ đều "mê như điếu đổ". Nội dung như sau:

Trong các môn thể thao được yêu thích nhất hiện nay, chạy bộ là cái tên không thể vắng mặt. Thậm chí nó còn tạo ra các trào lưu làm đẹp, chăm sóc sức khỏe. Bởi từ người trẻ đến người lớn tuổi, nam hay nữ - ai cũng có thể chạy. Nó đơn giản, không tốn kém, tập ở bất cứ đâu và mang lại vô vàn lợi ích. Từ cải thiện sức bền, tăng tuần hoàn, hỗ trợ giảm cân, cải thiện tâm trạng và nâng cao sức khỏe tim mạch.

Tuy nhiên, đằng sau môn thể thao “quốc dân” này lại tiềm ẩn nguy cơ đột tử nếu không hiểu đúng và tập đúng cách. Theo Tiến sĩ Hoàng Xuân - Chuyên gia Tim mạch và Phẫu thuật lồng ngực tại Đài Loan (Trung Quốc), một nghiên cứu tại đây cho thấy chạy bộ chiếm đến gần 34% các trường hợp đột tử khi chơi thể thao, xếp trên cả bóng đá (10,7%) và bóng rổ (8,6%). Đáng nói, đây lại là môn thể thao phổ biến nhất ở mọi độ tuổi.

Ảnh minh họa

Tạp chí Y học New England từng công bố số liệu gây chú ý: Trong hơn 10 triệu người chạy marathon/bán marathon tại Mỹ giai đoạn 2000-2010, có 59 người bị ngừng tim đột ngột, và 42 người trong số đó tử vong. Độ tuổi trung bình là 42, trong đó 86% là nam giới.

Vì sao chạy bộ dễ gây đột tử?

Tiến sĩ Hoàng Xuân phân tích có 2 nhóm nguyên nhân chính khiến chạy bộ, nhất là trong mùa hè, trở thành “con dao hai lưỡi” nếu không cẩn trọng:

1. Mất nước và rối loạn điện giải

Trong thời tiết nóng bức, việc chạy bộ khiến cơ thể mất nhiều nước và điện giải qua mồ hôi. Nếu không bù kịp, tình trạng mất natri, kali, magie... có thể xảy ra. Điều này dễ gây rối loạn nhịp tim, ngưng tim, và từ đó dẫn đến đột tử.

Tình trạng tăng kali máu, thiếu magie, thiếu canxi... có thể khiến tim đập loạn nhịp, gây co rút cơ, tụt huyết áp, thậm chí ngưng tim. Ngoài ra, mất nước còn khiến máu đặc lại, cản trở lưu thông và làm tăng nguy cơ huyết khối.

2. Bùng phát bệnh lý tim mạch tiềm ẩn

Nhiều người có bệnh lý tim mạch bẩm sinh hoặc bất thường điện học ở tim mà không hay biết. Khi vận động mạnh dưới nắng nóng, tim và hệ thần kinh giao cảm bị kích thích mạnh, dễ gây rối loạn nhịp tim, ngưng tim, đột tử ngay tại chỗ.

Ngoài ra, sự tích tụ axit lactic - một sản phẩm chuyển hóa trong quá trình vận động cường độ cao - có thể ức chế hoạt động tim, gây chậm nhịp tim và ngừng tim nếu vượt quá ngưỡng chịu đựng.

Cảnh báo 3 dấu hiệu sớm của đột tử khi chạy bộ

Tiến sĩ Hoàng Xuân khuyến cáo, nếu đang chạy mà gặp 1 trong 3 dấu hiệu sau, cần dừng lại ngay lập tức:

- Khát nước cực độ: Khô miệng đến mức phải thè lưỡi liếm môi, cổ họng nóng rát.

- Choáng váng, không tỉnh táo: Cảm giác quay cuồng, lảo đảo, mờ mắt, mất thăng bằng.

- Tim đập bất thường: Đập thình thịch, hụt nhịp, cảm giác như “ngực bị bóp nghẹt”, đau tức ngực hoặc khó thở.

Dù có rủi ro, nhưng chạy bộ vẫn là môn thể thao mang lại lợi ích vượt trội nếu thực hiện đúng cách. Đặc biệt trong mùa hè - khi nguy cơ sốc nhiệt, mất nước và đột tử tăng cao, cần ghi nhớ 5 nguyên tắc sau:

- Khám sức khỏe định kỳ, đặc biệt nếu có tiền sử bệnh tim.

- Tránh chạy khi trời nắng gắt, nên chọn sáng sớm hoặc chiều muộn.

Ảnh minh họa

- Uống nước đầy đủ, đừng đợi đến khi quá khát mới uống.

- Không ăn quá no hoặc uống cà phê, rượu bia trước khi chạy.

- Dừng lại nếu cơ thể phát tín hiệu bất thường - đừng cố vượt ngưỡng.

Báo Người đưa tin đưa tin với tiêu đề: "Đứa trẻ đột tử vì học cả ngày lẫn đêm, học thêm năng khiếu vào cuối tuần, bé nói 7 từ với mẹ trước lúc mất", nội dung được đăng tải như sau:

Từ “cạnh tranh dựa trên mối quan hệ của cha mẹ” đến “cạnh tranh dựa trên thành tích của con cái”, dường như chúng ta đang bước vào một giai đoạn mới của áp lực giáo dục. Nhưng trong hành trình ấy, có khi nào tình yêu thương dành cho con trẻ đã vô tình bị đặt sai hướng?

Những thay đổi này hiện ra rất rõ trong đời sống thường ngày. Trước đây, khi người lớn trò chuyện, họ thường nhắc đến nền tảng gia đình: “Nhà cậu ấy có điều kiện”, “Bố mẹ có nhiều mối quan hệ, nhiều nguồn lực”. Còn ngày nay, câu chuyện lại xoay quanh con trẻ: “Đứa bé đã học được những gì?”, “Cuối tuần học bao nhiêu lớp?”, “Trình độ piano hay tiếng Anh đến đâu rồi?”.

Ít ai nhận ra rằng, kỷ nguyên “cạnh tranh dựa trên cha mẹ” đang dần khép lại, và “cạnh tranh dựa trên thành tích của con cái” đã trở thành xu hướng chủ đạo. Nhiều bậc phụ huynh không hẳn chạy theo vật chất, mà xuất phát từ nỗi sợ rất thật: sợ con mình thua thiệt, sợ tương lai con khổ cực. Chính nỗi lo ấy khiến họ dồn toàn bộ áp lực và kỳ vọng vào tuổi thơ của con.

Nhưng khi giáo dục dần biến thành một khoản đầu tư tiêu hao quá mức, câu hỏi đặt ra là: liệu điều đó có thực sự mang lại một tương lai tốt đẹp hơn?

Ảnh minh họa

Một người từng kể câu chuyện có thật, về một đứa trẻ tưởng chừng rất “xuất sắc”, nhưng cuối cùng lại gục ngã vì bị ép phải nỗ lực vượt quá giới hạn.

Người mẹ trong câu chuyện sinh vào những năm 1980, là người có sự nghiệp ổn định, tiêu chuẩn cao và luôn yêu cầu khắt khe với bản thân. Bà mang chính “tư duy quản lý” ấy áp dụng vào việc nuôi dạy con. Ngay từ khi chưa vào tiểu học, lịch trình của đứa trẻ đã kín đặc: ngày thường học ở trường rồi làm bài tập, cuối tuần tiếp tục với các lớp tiếng Anh, piano, bơi lội, tư duy phản biện.

Trong suy nghĩ của người mẹ, đó là sự đầu tư cần thiết cho tương lai. Bà tin rằng: “Nếu con chịu khổ sớm, sau này cuộc sống sẽ dễ dàng hơn”.

Cho đến một ngày, trong lúc luyện tập thêm, đứa trẻ khẽ nói: “Mẹ ơi, con hơi mệt".

Tuy nhiên trước câu nói của con trai, người mẹ không hề có phản ứng gì mà chỉ giục cậu bé học nhanh cho xong bài.

Cậu bé nói thêm với giọng lí nhí: "Con ngủ một lát được không ạ?”.

Ảnh minh họa

Câu nói còn chưa dứt, mẹ còn chưa trả lời, em đã gục xuống ngay trên bàn, sau đó qua đời trong tiếc nuối của bao người.

Kết luận của bác sĩ ngắn gọn nhưng lạnh lùng: sự mệt mỏi kéo dài đã đẩy cơ thể đứa trẻ đến giới hạn chịu đựng. Không phải vì em không chăm chỉ hay không đủ năng lực, mà vì em chưa từng được phép dừng lại.

Vì sao “cạnh tranh để có những đứa con xuất sắc” lại trở thành chuẩn mực trong nhiều gia đình? Nếu nhìn rộng hơn, câu trả lời không quá khó hiểu.

Trước hết, đó là sự lan truyền áp lực từ thế giới người lớn. Cạnh tranh nghề nghiệp khốc liệt, chi phí sinh hoạt ngày càng cao khiến nhiều bậc cha mẹ vô thức đặt kỳ vọng đổi đời vào con cái. Tiếp theo là nỗi lo lắng do so sánh ngang gây ra. Khi thấy con nhà người khác giỏi giang đủ thứ, rất khó để không hoang mang, dù biết rằng việc so sánh ấy thiếu công bằng và phi lý.

Bên cạnh đó, cách thể hiện tình yêu thương cũng đã thay đổi. Nhiều cha mẹ thực lòng muốn điều tốt nhất cho con, nhưng lại đồng nhất tình yêu với điểm số, thành tích và kết quả học tập. Họ hiếm khi dừng lại để tự hỏi: con có thực sự gánh nổi những kỳ vọng này hay không?

Giáo dục, suy cho cùng, cần sự cân bằng. Không phải buông xuôi, nhưng cũng không phải dồn ép đến kiệt sức. Điều quan trọng là không vượt quá giới hạn của trẻ.

Ảnh minh họa

Trước hết, tôn trọng tốc độ phát triển quan trọng hơn việc bắt đầu thật sớm.

Mỗi đứa trẻ có nhịp trưởng thành riêng. Trước tuổi đi học, điều quý giá nhất là được chơi và khám phá; ở bậc tiểu học, nên hình thành sở thích và thói quen; còn khi bước vào tuổi thiếu niên, trẻ cần được lắng nghe và thấu hiểu. Việc “dùng hết tài nguyên” quá sớm không những không giúp trẻ tiến xa hơn mà còn dễ dẫn đến phản kháng, né tránh và các vấn đề tâm lý.

Thứ hai, giấc ngủ và thời gian nghỉ ngơi là nền tảng không thể thiếu.

Thiếu ngủ kéo dài không chỉ gây mệt mỏi nhất thời, mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến não bộ, cảm xúc và hệ miễn dịch. Một đứa trẻ với trí óc mệt mỏi, dù học thêm bao nhiêu, cũng khó đạt được sự tiến bộ thực sự.

Cuối cùng, động lực nội tại luôn bền vững hơn mọi sự thúc ép từ bên ngoài.

Nếu trẻ học tập chỉ để tránh làm cha mẹ thất vọng, thì “thành tích” ấy rất mong manh. Sự phát triển lâu dài chỉ đến khi trẻ được học vì yêu thích, vì cảm giác đạt được và vì được tôn trọng. Đôi khi, thay vì sắp xếp mọi thứ, cha mẹ chỉ cần hỏi: “Con có thích không?”, “Con có muốn thử không?”.

Rốt cuộc, điều quan trọng nhất không phải là con học bao nhiêu môn, mà là chúng ta muốn nuôi dạy con trở thành người như thế nào. Một người chỉ giỏi vượt qua các kỳ thi, hay một người khỏe mạnh cả về thể chất lẫn tinh thần, hiểu mình muốn gì và biết cách đối diện với cuộc sống?

Và điều trẻ em thực sự cần cho tương lai không chỉ là điểm số hay bằng cấp, mà là khả năng đối mặt với khó khăn, lòng can đảm để giải quyết vấn đề và một tình yêu lành mạnh dành cho cuộc sống.