Ly hôn gửi con về ngoại nhờ chăm hộ, Tết về nhà nhận được một tin nhắn, tôi òa khóc
Tôi bước ra khỏi cuộc hôn nhân với hai bàn tay trắng, mang theo một trái tim đầy vết xước. Khi tưởng mình đã đủ may mắn để gặp người phụ nữ sẵn sàng đi cùng từ con số 0, tôi mới hiểu: có những mối quan hệ chỉ tồn tại khi bạn còn giá trị.
Theo Phụ Nữ và Pháp Luật có bài " Ly hôn gửi con về ngoại nhờ chăm hộ, Tết về nhà nhận được một tin nhắn, tôi òa khóc" với nội dung như sau :
Tôi từng có một cuộc hôn nhân mà khi bước vào, tôi tin đó sẽ là bến đỗ cả đời. Vì yêu, tôi từ bỏ cơ hội học tiếp, theo chồng vào thành phố lập nghiệp. Tôi tin rằng chỉ cần đồng lòng, nghèo mấy cũng vượt qua được. Nhưng tôi đã sai.
Tôi cố gắng bao nhiêu thì anh càng buông xuôi bấy nhiêu. Những cuộc cãi vã vì tiền bạc, vì trách nhiệm, rồi cả sự nghi ngờ khiến tôi mệt mỏi đến kiệt sức.
Khi tôi hỏi:
- Anh không tin em đến vậy sao?
Anh chỉ im lặng. Sự im lặng đó đã giết chết tình yêu còn sót lại. Tôi quyết định ly hôn, không phải vì hết yêu hoàn toàn, mà vì tôi không muốn con gái lớn lên trong một mái nhà thiếu niềm tin.
Sau ly hôn, vì công việc chưa ổn định, tôi gửi con về nhà ngoại nhờ mẹ chăm sóc một thời gian. Mỗi tháng tôi gửi tiền đầy đủ, chỉ mong con không thiếu thốn. Tôi tự nhủ mình phải cố gắng nhiều hơn để sớm đón con lên sống cùng.

Tôi quyết định ly hôn, không phải vì hết yêu hoàn toàn. (Ảnh minh họa)
Tết năm nay là cái Tết đầu tiên tôi về nhà với tư cách một người phụ nữ đã đổ vỡ hôn nhân. Tôi háo hức được ôm con, được nghe tiếng con gọi “mẹ” giữa căn nhà thân thuộc. Nhưng khi nhìn con bé mặc bộ quần áo cũ của chị họ, trong khi các cháu khác đều có đồ mới tinh, lòng tôi chợt chùng xuống. Không phải tôi tính toán, chỉ là cảm giác con mình bị thiệt thòi khiến tôi xót xa.
Chiều 29 Tết, tôi nhận được một tin nhắn từ chị dâu. Tôi tưởng chị chúc Tết, nhưng mở ra đọc, tim tôi như thắt lại. Chị nói rằng tôi nên hạn chế ở nhà lâu, vì sợ hàng xóm dị nghị chuyện tôi ly hôn, ảnh hưởng đến không khí gia đình.
Tôi ngồi lặng rất lâu. Nước mắt cứ thế rơi xuống màn hình điện thoại. Tôi không giận, chỉ thấy tủi thân. Hóa ra, sau đổ vỡ, người phụ nữ không chỉ chịu nỗi đau riêng mà còn phải gánh thêm ánh nhìn của người khác.
Tôi quay sang hỏi mẹ, giọng run run:
- Mẹ có thấy con làm gia đình mình khó xử không?
Mẹ nhìn tôi sững lại vài giây, rồi hỏi tôi có chuyện gì. Tôi đưa điện thoại cho mẹ xem. Đọc xong, mặt mẹ sa sầm xuống. Mẹ bước thẳng ra bếp, nơi chị dâu đang chuẩn bị đồ ăn, và nói rõ ràng:
- Nhà này là nhà của tôi. Con gái tôi về ăn Tết lúc nào cũng được. Ai nói ra nói vào thì kệ người ta. Trong nhà còn không bảo vệ nhau thì ai bảo vệ?
Cả gian bếp im lặng. Tôi đứng ở cửa, nước mắt lại rơi, nhưng lần này là vì ấm lòng. Tối hôm đó, mẹ ngồi cạnh tôi, nhẹ nhàng nói:
- Con à, ly hôn không phải là cái tội. Sống không hạnh phúc mới là khổ. Con đã dám bước ra, mẹ tự hào vì con.
Chỉ một câu nói ấy thôi cũng đủ xóa đi bao nhiêu tủi hờn trong tôi. Tôi chợt nhận ra, mình đã quá nhạy cảm vì tổn thương. Còn mẹ, vẫn luôn là chỗ dựa vững chắc nhất. Sau đó, chị dâu cũng xin lỗi tôi, giải thích rằng sợ mọi người hỏi tới chuyện của tôi thì tôi sẽ buồn, bố mẹ cũng buồn lòng thêm nên mới nói vậy chứ chị không có ý gì khác. Nghe thế, tôi cũng ậm ừ cho qua chứ chẳng chấp nhặt làm gì.
Đêm giao thừa, cả nhà vẫn quây quần bên mâm cơm. Con gái tôi ngồi cạnh, líu lo kể chuyện ở lớp mẫu giáo. Mẹ lấy cho tôi miếng xôi gấc, bảo:
- Ăn đi cho may mắn cả năm.
Tôi nhìn quanh bàn ăn, nhìn ánh đèn vàng ấm áp hắt lên khuôn mặt từng người. Tôi không còn thấy mình là người thừa. Tôi vẫn là con gái của mẹ, là mẹ của một đứa trẻ đáng yêu, là một người phụ nữ có quyền được bắt đầu lại.

Tôi hỏi mẹ có thấy tôi làm gia đình khó xử không. (Ảnh minh họa)
Sáng mùng 1, tôi dậy sớm phụ mẹ pha trà, bày mâm ngũ quả. Mẹ dúi vào tay tôi một phong bao lì xì đỏ:
- Lì xì cho con gái mẹ, năm mới mạnh mẽ và hạnh phúc hơn.
Tôi bật cười giữa làn khói nhang thơm dịu. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, tôi cảm nhận rõ ràng sự bình yên trong lòng.
Đến tối mùng 2 Tết, khi tôi ngồi viết lại những dòng này, ngoài sân vẫn còn tiếng trẻ con cười đùa. Con gái tôi đang chạy theo anh chị họ, mái tóc bay trong nắng sớm. Không còn khoảng cách, không còn cảm giác lạc lõng như chiều 29 Tết nữa.
Tin nhắn hôm đó từng khiến tôi khóc, nhưng cũng chính nó giúp tôi nhận ra điều quan trọng nhất rằng, gia đình thật sự không phải là nơi không có mâu thuẫn, mà là nơi khi có chuyện, người ta chọn đứng về phía nhau.
Ly hôn không làm tôi mất đi mái nhà. Nó chỉ giúp tôi hiểu rõ hơn ai là người luôn dang tay đón mình trở về.
Tết này, tôi không còn là người phụ nữ chỉ biết cúi đầu vì quá khứ. Tôi là một người mẹ, một người con, đang học cách sống mạnh mẽ và dịu dàng hơn với chính mình.
Và giữa những ngày đầu năm, tôi tin rằng khi còn có gia đình ở phía sau, phía trước dù có khó khăn đến đâu, tôi cũng đủ can đảm bước tiếp.
Theo Phụ Nữ và Pháp Luật có bài "Vừa ly hôn, vừa trắng tay, bạn gái thẳng thừng nói một câu khiến tôi câm lặng" với nội dung như sau :
Sau ly hôn, tôi gần như mất tất cả. Nhà cửa để lại cho vợ cũ và con, tiền tiết kiệm cạn sạch vì nợ nần và chi phí chia tay. Ở tuổi ngoài 35, tôi quay về sống trong một căn phòng trọ chật hẹp, bắt đầu lại từ công việc làm thuê, lương tháng vừa đủ sống.
Những ngày đầu sau ly hôn, tôi không nghĩ đến chuyện yêu đương. Tôi chỉ cố gắng đứng dậy, đi làm đúng giờ, ăn uống qua loa, tối về nằm nhìn trần nhà cho đến khi ngủ thiếp đi. Tôi từng nghĩ, đàn ông như tôi lúc ấy, chẳng có gì để ai nhìn vào.
Rồi tôi gặp cô ấy — trong một lần đi làm thêm. Cô nhỏ hơn tôi vài tuổi, nói chuyện nhẹ nhàng, hay cười, không tò mò về quá khứ của tôi như nhiều người khác. Khi biết tôi đã ly hôn, cô chỉ nói:
“Quan trọng là hiện tại anh sống thế nào.”
Câu nói đó khiến tôi rung động. Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi thấy mình được nhìn nhận như một con người, chứ không phải một “người đàn ông thất bại”.
Chúng tôi quen nhau giản dị. Không nhà hàng sang trọng, không quà cáp đắt tiền. Tôi đưa cô đi ăn quán vỉa hè, đi bộ quanh công viên, ngồi nói chuyện đến khuya. Tôi thẳng thắn nói mình đang khó khăn, chưa lo được gì nhiều. Cô cười, bảo:
“Em không cần gì cả, chỉ cần anh tử tế.”
Tôi đã tin.
Tôi tin rằng sau tất cả, mình xứng đáng có một người ở bên vì con người tôi, không phải vì tiền bạc hay địa vị. Tôi làm việc chăm chỉ hơn, dành dụm từng chút, mong một ngày có thể cho cô một tương lai đàng hoàng.
Cho đến hôm đó.
Tôi vừa nhận được tin công ty cắt giảm nhân sự, hợp đồng của tôi tạm thời bị hoãn. Tôi rối bời, gọi cho cô, chỉ để nghe giọng quen thuộc, để nói rằng tôi đang mệt.
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu. Rồi cô nói, giọng bình thản đến lạnh lùng:
“Em nghĩ mình nên dừng lại một thời gian.”
Tôi sững người. Tôi hỏi vì sao. Cô không vòng vo:
“Anh chưa ổn định, mà em thì không còn nhiều thời gian để chờ.”
Câu nói ấy không to tiếng, không trách móc, nhưng đủ khiến tôi hiểu mọi thứ. Hóa ra, sự cảm thông mà tôi từng tin tưởng chỉ tồn tại khi tôi còn đang “đi lên”. Khi tôi chững lại, tình yêu cũng lập tức biến mất.
Cô nói thêm một câu khiến tôi không quên được:
“Em không muốn lại bắt đầu từ số 0 với một người đàn ông đã từng thất bại.”
Tôi cười — một nụ cười rất đàn ông, rất im lặng. Tôi không níu kéo. Có lẽ vì sau ly hôn, tôi đã quen với cảm giác bị bỏ lại.
Tối đó, tôi ngồi một mình trong phòng trọ, không rượu, không khóc. Tôi chỉ thấy buồn cười cho chính mình. Tôi từng nghĩ mình đã chạm đáy sau cuộc hôn nhân đổ vỡ. Nhưng hóa ra, vẫn còn những cú rơi khác đang chờ.
Nhưng cũng chính lúc đó, tôi hiểu ra một điều:
Một người rời đi khi bạn trắng tay, thì dù có ở lại lúc bạn khá hơn, họ cũng sẽ rời đi khi sóng gió quay lại.
Giờ đây, tôi không trách cô ấy. Mỗi người có quyền chọn cuộc sống dễ thở hơn. Tôi chỉ trách mình đã quá vội tin rằng sự tử tế là đủ để giữ một người ở lại.
Tôi vẫn đang bắt đầu lại — chậm hơn, khó hơn, nhưng vững hơn. Và lần này, tôi học cách yêu bản thân trước, thay vì đặt hy vọng vào một ai đó đến để cứu mình.
