Con nhập viện giữa đêm, vợ hoảng loạn gọi cho chồng rồi sững sờ khi thấy người xuất hiện sáng hôm sau
Khi đối diện nhau, chị A mới hiểu tất cả.
Ngày 15/02/2026, Đời sống gia đình có đưa tin "Con nhập viện giữa đêm, vợ hoảng loạn gọi cho chồng rồi sững sờ khi thấy người xuất hiện sáng hôm sau" với nội dung cụ thể như sau:
Ở tuổi 60, sau hơn nửa đời người đi qua nhiều sóng gió, chị A (trú ở Đồng Tháp) mới đủ bình tĩnh để kể lại câu chuyện tình yêu từng khiến cuộc đời mình rẽ sang một hướng khác. Đó không chỉ là câu chuyện của riêng chị, mà còn là lời cảnh tỉnh dành cho nhiều phụ nữ từng đặt trọn niềm tin vào hai chữ “chờ đợi”.
Chị A cho biết, chị quen anh khi anh còn chưa lập gia đình. Thời điểm ấy, tình cảm đến tự nhiên, chân thành. Nhưng ngay từ lần đầu anh đưa chị về ra mắt, mọi chuyện đã không suôn sẻ. Mẹ anh không đồng ý, với quan niệm xưa cũ về “môn đăng hộ đối”. Chị học thức thấp hơn anh khi chị chưa học cấp 3 còn anh học đại học, nên gia đình anh không chấp nhận.
Sau lần gặp mặt đó, anh không nói rõ lý do phản đối của gia đình. Anh chỉ nhẹ nhàng bảo rằng việc học của mình chưa xong, mẹ muốn anh học thêm, khi nào ổn định rồi mới cưới vợ. Thấy anh có chí tiến thủ, nghe cũng hợp lý nên chị tin và chấp nhận chờ đợi.
Thời ấy, anh đi học xa, phương tiện liên lạc duy nhất là những lá thư tay. Không điện thoại, không mạng xã hội. Chị ở quê, quanh năm ruộng đồng, hiểu biết hạn hẹp, chỉ biết rằng đã thương thì phải đợi.

Chị A chia sẻ câu chuyện của mình trong chương trình Nguời thứ 3.
Trong khoảng thời gian đó, anh quen một người phụ nữ khác, rồi tiến tới hôn nhân, có con. Thế nhưng chị hoàn toàn không hay biết. Anh vẫn giữ liên lạc, thỉnh thoảng về thăm, những lời hứa hẹn vẫn đều đặn như chưa từng có điều gì thay đổi.
Khi chị hỏi bao giờ cưới, anh tiếp tục trì hoãn. Lúc thì nói đợi sắp xếp xong công việc, ổn định rồi sẽ cưới. Khi khác lại bảo gia đình có việc phải đi nước ngoài nên chuyện cưới xin chậm lại. Anh nói vì thương chị nên không đi, ở lại lo tương lai cho hai người. Chị lại tin.
Một thời gian sau, đám cưới của họ cũng được tổ chức. Anh giải thích gia đình mình ở nước ngoài nên không thể tham dự, chỉ có bạn bè anh tới chung vui. “Anh nói sao, tôi tin vậy”, chị A kể. Rồi chị sinh con gái, tưởng rằng cuối cùng mình cũng có một mái ấm trọn vẹn.
Bi kịch chỉ thực sự mở ra khi con chị lên 7–8 tuổi. Trong một lần họp lớp, người bạn cũ trở về kể rằng anh đã giới thiệu một người vợ trong buổi họp lớp. “Lúc đó tôi rất sốc, bán tín bán nghi, vì anh vẫn hứa hẹn và có trách nhiệm với mẹ con tôi. Vì thế, tôi không nói chuyện với anh vội vì không biết nên hỏi thế nào, bắt đầu từ đâu”, chị A nói.
Sự thật phơi bày trong một tình huống trớ trêu. Con gái chị bị bệnh, phải nhập viện. Hoảng loạn, chị gọi cho anh: “Con mình nhập viện rồi. Em đưa vào trạm xá nhưng họ nói phải chuyển lên bệnh viện huyện. Sáng sớm anh tới nhanh nhé”. Nhưng đầu dây bên kia không có tiếng trả lời rồi tắt máy. Hóa ra, người bắt máy hôm đó là vợ anh.

Không lâu sau, không phải anh mà chính người phụ nữ ấy xuất hiện tại bệnh viện. Khi đối diện nhau, chị A mới hiểu tất cả. Hóa ra, khoảng thời gian anh nói đi học thêm để ổn định công việc chính là lúc anh đã cưới vợ. Con trai của người vợ hợp pháp ấy còn lớn hơn con chị vài tuổi.
Người phụ nữ kia yêu cầu chị phải chia tay, không được liên lạc với anh nữa, nếu không sẽ làm lớn chuyện, nói với gia đình chị. Gia đình anh, kể cả mẹ anh, cũng gây áp lực. Điều khiến chị đau đớn là họ không buộc anh dứt khoát mà lại yêu cầu chị phải rút lui.
Khi ấy, chị còn trẻ, thiếu hiểu biết pháp luật, lại mang tâm lý mình là người có lỗi. Chị chọn cách im lặng chịu đựng, giấu gia đình, chỉ khóc một mình trong đêm. Anh vẫn chu cấp tiền nuôi con nhưng ngày càng thưa dần. Để con được đi học đầy đủ, chị phải tự mình bươn chải.
Sau nhiều lần bị gây áp lực và đe dọa, chị quyết định rời quê lên Biên Hòa (Đồng Nai) bán quần áo thuê để kiếm tiền nuôi con. “Anh nói anh thương tôi, không thể bỏ tôi nhưng không thể bất hiếu với mẹ. Anh phải nghe lời mẹ cưới vợ, người vợ đó anh không yêu. Nhưng dù anh nói gì đi nữa, sau khi chịu nhiều áp lực, bị hăm dọa nên tôi đã lên Biên Hòa, Đồng Nai bán quần áo kiếm tiền nuôi con”, chị A chia sẻ.
Từ đó, chị chủ động cắt liên lạc. Anh thỉnh thoảng đến thăm con rồi cũng dần dần biến mất khỏi cuộc sống của hai mẹ con.
Giờ đây, con gái chị đã trưởng thành, hiểu rõ câu chuyện năm xưa. Cô từng nói với mẹ rằng nếu ngày đó mẹ hiểu biết pháp luật hơn, có lẽ mọi việc đã khác. Chị A đến nay vẫn không đi thêm bước nữa. Điều khiến chị day dứt nhất không phải cuộc đời mình lỡ dở, mà là nỗi sợ con gái mất niềm tin vào hôn nhân vì những gì mẹ đã trải qua.
Ở tuổi xế chiều, chị chọn cách lên tiếng, không phải để oán trách, mà để cảnh tỉnh. Chị mong những phụ nữ trong hoàn cảnh tương tự sẽ không lặp lại sai lầm của mình, phải hiểu pháp luật, phải biết quyền của mình ở đâu, phải bảo vệ bản thân và con cái. Đừng vì yêu mà mù quáng, đừng vì sợ hãi mà im lặng chịu đựng. Bởi đôi khi, sự im lặng không giữ được hạnh phúc, mà chỉ khiến nỗi đau kéo dài thêm nhiều năm tháng.
Ngày 14/02/2026, Đời sống gia đình có đưa tin "Bác bán bò cho tôi đi học, nay tôi lương 120 triệu/tháng, bác đến vay tiền tôi liền báo công an" với nội dung cụ thể như sau:
Có những câu nói khi thốt ra nghe lạnh lùng đến tàn nhẫn, nhưng phía sau đó lại là cả một biển thương yêu không ai nhìn thấy.
Tôi sinh ra ở một vùng quê nghèo miền Trung, nhà đông anh em, ruộng ít, bão lũ thì nhiều. Người đã thay bố mẹ tôi gánh vác phần lớn chi phí cho tôi ăn học không phải ai khác mà là bác ruột, tức anh trai của bố.
Năm tôi thi đại học, nhà túng đến mức không đủ tiền đóng học phí đợt đầu. Hôm ấy, tôi còn nhớ như in hình ảnh bác dắt con bò duy nhất trong chuồng đi bán. Con bò đó là tài sản lớn nhất của gia đình bác, là “cần câu cơm” của cả nhà.
Tôi khóc, còn bác chỉ nói một câu:
- Bò bán rồi nuôi lại được, chứ cái chữ mà mất thì cả đời không kiếm lại được đâu con.
Câu nói ấy theo tôi suốt những năm tháng sau này.
Tôi lên thành phố học, rồi ở lại làm việc. May mắn mỉm cười, tôi có công việc ổn định, thu nhập khá, khoảng 120 triệu/tháng. Mỗi tháng tôi đều gửi tiền về quê, phần cho bố mẹ, phần biếu bác. Tôi nghĩ đơn giản lắm, rằng mình có ngày hôm nay là nhờ bác thì phải báo đáp.
Nhưng cuộc đời không đơn giản như tôi tưởng.

May mắn mỉm cười, tôi có công việc ổn định, thu nhập khá, khoảng 120 triệu/tháng. (Ảnh minh họa)
Anh họ tôi, tức con trai bác, dính vào cờ bạc. Ban đầu là mấy ván bài nhỏ, sau thành cá độ bóng đá, rồi vay nặng lãi. Tiền tôi gửi về, phần lớn rơi vào tay anh ấy. Bác biết, nhưng không cản được. Làm bố mẹ, có mấy ai nỡ bỏ con? Cứ thế, tôi gửi bao nhiêu, cái hố nợ càng sâu bấy nhiêu.
Một ngày, bác lặn lội lên thành phố tìm tôi. Bác ngồi trước mặt tôi, đôi dép nhựa cũ sờn, áo sơ mi bạc màu. Tôi biết bác ngại lắm. Bác mở lời, giọng run run:
- Bác mượn con ít tiền, thằng Tuấn nó nói cần vốn làm ăn.
Tôi nhìn vào mắt bác, thấy rõ sự bất an.
Tôi đã biết sự thật từ trước. Tôi biết anh họ đang bị chủ nợ dí, biết họ sẵn sàng làm mọi thứ để moi tiền. Tôi cũng biết, nếu tôi tiếp tục đưa tiền, mọi chuyện sẽ chẳng bao giờ dừng lại.
Và tôi đã nói 8 từ mà đến giờ nhắc lại tim vẫn đau:
- Con không thể cho mượn thêm được nữa.
Căn phòng im lặng đến ngột ngạt. Bác cúi đầu. Tôi nghe rõ tiếng thở dài của bác. Người ngoài nhìn vào có thể nghĩ tôi vô ơn. Một đứa cháu thành đạt, mà từ chối bác ruột từng bán bò cho mình đi học, nhưng không ai biết tôi đã chuẩn bị cho quyết định ấy bao lâu.
Tối hôm đó, tôi âm thầm đến căn phòng trọ nhỏ mà bác đang ở tạm. Tôi phát hiện bác bị bệnh nặng tới hôn mê bất tỉnh, nhưng giấu tất cả. Bác không vay tiền để chữa bệnh, mà muốn trả nợ thay con trước khi quá muộn. Trong cuốn sổ nhỏ bác ghi chép, từng dòng tiền tôi gửi đều được bác cẩn thận viết lại. Tôi đọc mà cổ họng nghẹn lại.
Hóa ra, bác cũng biết đó là hố không đáy.

Hôm đấy bác đã đến tìm tôi hỏi vay tiền. (Ảnh minh họa)
Tôi vội đưa bác vào bệnh viện cấp cứu, phẫu thuật gấp rồi âm thầm thu thập bằng chứng, liên hệ luật sư, nhờ công an can thiệp khi mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát. Đến lúc anh họ và nhóm cho vay bị bắt, nhiều người trong họ hàng trách tôi tuyệt tình. Có người còn nói thẳng:
- Dù sao nó cũng là anh em máu mủ.
Tôi chỉ trả lời:
- Nếu không dừng lại, bác tôi sẽ mất mạng.
Sau ca phẫu thuật dài, bác tỉnh lại. Điều đầu tiên bác hỏi không phải sức khỏe mình, mà là con trai:
- Nó… nó có sao không con?
Tôi nghẹn lời, rồi nói thật rằng anh họ sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật. Bác im lặng rất lâu. Rồi bác nhìn tôi, nước mắt chảy xuống hai bên má nhăn nheo. Bác không trách, cũng không oán, chỉ khẽ nói:
- Con làm vậy… là để cứu bác, phải không?
Tôi gật đầu. Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy bác khóc như một đứa trẻ.
Nửa năm sau, khi sức khỏe bác ổn định, tôi đón bác lên sống ở một căn nhà nhỏ ngoại ô. Không phải biệt thự sang trọng, chỉ là ngôi nhà có mảnh vườn, có khoảng sân trồng rau, nuôi gà, bởi tôi biết bác quen với mùi đất hơn mùi điều hòa.
Ngày đưa bác về, tôi dắt bác ra sau vườn. Ở đó có một con bê vàng buộc dưới gốc xoài. Tôi đã tìm mua đúng giống bò quê mình ngày trước, trên cổ nó treo chiếc chuông đồng cũ kỹ mà năm xưa tôi giữ lại.
Bác đứng lặng rất lâu, rồi đưa tay vuốt lưng con bê, mắt đỏ hoe nói:
- Tưởng đâu mất hết rồi, ai ngờ vẫn còn.
Tôi đáp khẽ:
- Còn bác là còn tất cả.
Bây giờ nghĩ lại, tôi hiểu rằng yêu thương không phải lúc nào cũng mềm mỏng, có những lúc phải cắt đi phần hoại tử thì cơ thể mới sống được. Nếu tôi cứ đưa tiền vì thương, có lẽ bác vẫn đang bị ràng buộc trong vòng xoáy nợ nần, còn anh họ thì càng lún sâu hơn.
Ở đời, có những lời từ chối không phải là quay lưng, có khi đó là cách duy nhất để giữ lại những gì quan trọng nhất.
Tôi chưa bao giờ quên con bò năm ấy. Nó không chỉ là tiền học, mà là niềm tin của một người nông dân dành cho đứa cháu. Và tôi tin, điều bác cần nhất không phải là 50 triệu hay 500 triệu, mà là một lối thoát. Nếu được chọn lại, tôi vẫn sẽ nói câu nói hôm ấy. Nhưng lần này, tôi sẽ nói thêm một câu nữa: “Con từ chối để bác được sống”.
