Chồng cũ cầm sổ đỏ xin tái hôn, tôi gật đầu nhưng vội đổi ý khi thấy một người trước cổng ủy ban
Tôi từng nghĩ rằng, chỉ cần mình yêu đủ nhiều, nhẫn nhịn đủ lâu thì hôn nhân sẽ tự khắc yên ổn. Nhưng sau này tôi mới hiểu, có những cuộc hôn nhân không đổ vỡ vì hết yêu, mà vì một người không đủ dũng khí để bảo vệ người mình yêu.
Theo Phụ Nữ và Pháp Luật có bài " Chồng cũ cầm sổ đỏ xin tái hôn, tôi gật đầu nhưng vội đổi ý khi thấy một người trước cổng ủy ban" với nội dung như sau :
Ba năm trước, tôi kết hôn. Anh là người đàn ông mà tôi từng tin là đúng người, đúng thời điểm. Chúng tôi quen nhau qua công việc, ban đầu chỉ là đối tác, sau đó là bạn bè rồi yêu nhau lúc nào không hay.
Anh chu đáo, tinh tế, luôn để ý đến những điều nhỏ nhặt. Tôi từng cảm động đến rơi nước mắt chỉ vì anh nhớ sinh nhật tôi, trong khi chính tôi còn quên mất.
Chúng tôi cưới nhau sau gần một năm tìm hiểu. Gia đình hai bên đều ủng hộ. Những ngày đầu hôn nhân, tôi đã từng nghĩ mình là người phụ nữ may mắn, cho đến khi mẹ anh chuyển đến ở cùng.
Ban đầu, tôi nghĩ bà chỉ ở tạm vài hôm. Tôi cố gắng hết sức để làm tròn vai con dâu, dậy sớm nấu ăn, mua quần áo mới cho bà, chiều theo mọi thói quen sinh hoạt. Tôi tự nhủ, nhẫn nhịn một chút cho yên cửa yên nhà. Nhưng sự nhẫn nhịn ấy không mang lại hòa khí, mà chỉ khiến người khác nghĩ rằng tôi dễ bắt nạt.
Bà bắt đầu hỏi chuyện con cái. Ban đầu là hỏi han, sau là thúc ép, rồi dần dần trở thành soi mói. Tôi không phải không muốn sinh con, chỉ là lúc đó công việc của tôi đang vào guồng, nếu nghỉ sinh thì bao năm cố gắng coi như đổ sông đổ biển. Tôi từng nhẹ nhàng nói với anh:
- Em muốn ổn định công việc thêm một thời gian nữa, rồi mình sinh con cũng chưa muộn.
Anh im lặng. Và sự im lặng ấy, sau này tôi mới biết đó chính là dấu hiệu đầu tiên của việc anh chọn đứng ngoài cuộc.

Mẹ chồng luôn thúc ép tôi phải sinh con. (Ảnh minh họa)
Mâu thuẫn lên đến đỉnh điểm vào một buổi tối tôi đi làm về muộn. Vừa bước chân vào nhà, tôi đã nhận được tối hậu thư từ mẹ chồng. Bà nói, nếu 3 tháng nữa tôi không có thai, bà sẽ bảo con trai bà ly hôn tôi. Tôi uất ức, mệt mỏi, bao nhiêu kìm nén dồn lại thành một câu nói:
- Nếu anh ấy muốn ly hôn, con sẵn sàng.
Bà khóc lóc, nằm lăn ra sàn. Đúng lúc đó anh về. Tôi đã hy vọng anh sẽ hỏi tôi một câu, chỉ cần một câu thôi. Nhưng không, anh nghe mẹ mình kể, rồi quay sang tôi với ánh mắt giận dữ rồi nói:
- Em phải xin lỗi mẹ.
Tôi hỏi lại, giọng run run:
- Em sai ở đâu?
Anh im lặng vài giây rồi buông một câu khiến tôi chết lặng:
- Không xin lỗi thì ly hôn.
Khoảnh khắc đó, tôi hiểu ra một điều rất đau lòng rằng, tôi không thua trong cuộc hôn nhân này, tôi thua vì lấy nhầm người. Chúng tôi ly hôn ngay ngày hôm sau. Gọn gàng, nhanh chóng, không nước mắt, vì nước mắt đã cạn từ đêm hôm trước.
Sau ly hôn, tôi dọn ra ngoài thuê trọ. Cuộc sống một mình không dễ, nhưng ít nhất tôi được là chính mình. Tôi lao vào công việc, coi đó là cách duy nhất để không nghĩ ngợi linh tinh. Và rồi tôi được thăng chức, tăng lương. Còn anh, nghe nói công việc không thuận lợi, nhiều lần mắc sai sót.

Sau ly hôn, tôi lao vào công việc để không nghĩ ngợi linh tinh. (Ảnh minh họa)
Hai năm sau ly hôn, anh tìm tôi, xin quay lại. Lần nào tôi cũng từ chối. Không phải tôi hết tình, mà là tôi không tin. Người từng không bảo vệ mình một lần, làm sao dám tin người đó sẽ làm khác đi?
Sinh nhật năm đó, anh nhắn tin rủ tôi đi ăn. Tôi không trả lời. Tan làm về muộn, tôi thấy anh đứng trước cửa phòng trọ, tay cầm bánh, tay ôm hoa. Hôm đó, vì yếu lòng, tôi đã để anh ở lại.
Sáng hôm sau, anh đặt bữa sáng lên bàn, nhìn tôi và nói:
- Chúng ta tái hôn nhé, anh sẽ sang tên căn nhà cho em.
Vừa nói, anh vừa đưa sổ đỏ cùng một số giấy tờ liên quan ra, như thể đã sẵn sàng cho mọi việc, chỉ cần một cái gật đầu của tôi. Tôi đã do dự, không phải vì căn nhà mà vì cảm giác thân quen ấy vẫn còn. Sau khi suy nghĩ kỹ, tôi đồng ý tái hôn với chồng cũ.
Tuy nhiên, tôi đã thay đổi quyết định vào ngày cùng anh đến ủy ban làm thủ tục tái hôn. Bởi khi ấy tôi đã thấy một người, đó chính là mẹ anh đang đứng ở trước cổng ủy ban.
Anh vội giải thích:
- Trước anh nói với em đã đưa mẹ về quê. Anh đã làm rồi, nhưng để mẹ ở quê một mình anh thật sự không yên tâm nên lại đón mẹ lên. Nhưng anh hứa, mẹ sẽ không xen vào cuộc sống của chúng ta nữa đâu.
Tôi nhìn người phụ nữ ấy, rồi nhìn người đàn ông từng là chồng mình. Và lần này, tôi chọn quay lưng, bởi tôi biết một điều rất rõ rằng phụ nữ có thể yêu, có thể mềm lòng, nhưng tuyệt đối không được tự dắt mình quay lại nơi đã từng làm mình tổn thương. Bởi vì hôn nhân không đáng sợ, điều đáng sợ nhất là phải ở trong một cuộc hôn nhân mà mình luôn phải tự bảo vệ chính mình.
Theo Phụ Nữ và Pháp Luật có bài "Ly hôn 5 năm, tôi vẫn quay lại căn nhà ấy vào một ngày rất đặc biệt" với nội dung như sau :
Tôi và chồng cũ ly hôn sau gần 8 năm chung sống. Không ngoại tình, không bạo lực, chỉ là mệt mỏi kéo dài đến mức cả hai đều không còn muốn níu.
Ngày tôi dọn đồ rời khỏi nhà chồng, mẹ chồng không tiễn. Em chồng đứng ở cầu thang nhìn theo, gọi tôi một tiếng “chị” rất khẽ. Tôi gật đầu, coi như chào tạm biệt một quãng đời.
Tôi đã nghĩ, từ đó về sau, mọi thứ sẽ khép lại.
Nhưng không.
Cuộc gọi bất ngờ sau 5 năm và lời nhờ khiến tôi sững người
Một buổi chiều cuối tuần, số điện thoại cũ của mẹ chồng hiện lên. Tôi chần chừ rất lâu mới bắt máy.
Bà nói thẳng, không vòng vo:
“Con rảnh không? Em nó sắp cưới, nhà không quen lo mấy việc cưới xin, con về giúp vài hôm nhé.”
Tôi im lặng.
5 năm rồi, tôi không còn là dâu con trong nhà ấy nữa.
Thấy tôi không trả lời, bà nói thêm:
“Con quen việc rồi, về giúp cho trọn tình trọn nghĩa.”
Cụm từ “quen việc” khiến tim tôi khựng lại.
Tôi đã định từ chối. Nhưng không hiểu sao, cuối cùng tôi vẫn gật đầu. Có lẽ vì thương em chồng, có lẽ vì tôi không đủ cứng rắn, hoặc cũng có thể vì tôi tò mò: sau ngần ấy năm, mình trở lại với vai trò gì?
Tôi lo đám cưới, còn danh phận thì không ai nhắc đến
Ngày tôi về, căn nhà vẫn vậy, chỉ khác là tôi không còn phòng riêng. Tôi ngủ tạm trên chiếc giường gấp trong phòng kho.
Từ sáng đến tối, tôi chạy chợ, đặt cỗ, gọi thợ trang trí, kiểm tra thiệp cưới. Mọi người trong họ nhìn tôi với ánh mắt lạ lẫm. Có người hỏi nhỏ:
“Chị là họ hàng bên nào?”
Tôi cười trừ:
“Tôi là… người quen.”
Không ai giới thiệu tôi. Không ai nhắc đến việc tôi từng là con dâu trong nhà này.
Em chồng thì khác. Nó vẫn gọi tôi là chị, vẫn nhờ tôi đủ thứ. Tôi không trách em, chỉ thấy lòng mình chùng xuống mỗi khi nghe hai chữ “chị ơi” giữa một đám cưới mà tôi không thuộc về.
Đến tối trước ngày cưới, tôi ngồi một mình ngoài sân. Mẹ chồng bước ra, đưa tôi cốc nước rồi nói:
“Mai xong việc thì con về nhé, để người ta khỏi hiểu lầm.”
Tôi gật đầu.
Hóa ra, sự có mặt của tôi chỉ cần thiết trước đám cưới, không phải trong ngày vui.
Sáng hôm sau, khi mọi thứ đã đâu vào đó, tôi lặng lẽ xách túi rời đi. Không ai giữ tôi lại. Em chồng bận rộn, mẹ chồng lo tiếp khách.
Trên đường về, tôi không khóc. Tôi chỉ thấy lòng mình trống rỗng.
Tôi đã ở đó, lo toan như một người trong nhà. Nhưng cuối cùng, tôi ra về như một người dưng hoàn thành xong việc được nhờ.
Ly hôn 5 năm, tôi tưởng mình đã đủ mạnh mẽ để không bị tổn thương bởi những điều như vậy nữa. Nhưng hóa ra, có những mối quan hệ dù đã chấm dứt, vẫn có thể làm người ta đau chỉ bằng một câu nói rất nhẹ.
Từ sau đám cưới ấy, tôi không còn liên lạc với nhà chồng cũ nữa. Không phải vì giận, mà vì tôi hiểu: Có những nơi mình từng là người nhà, nhưng đã không còn quyền quay lại.
