Bố mẹ luôn đi du lịch mỗi dịp Tết, mãi đến khi chị họ gọi điện, tôi mới biết sự thật

Đây chính là cách né nồm, tránh nồm rẻ nhất hiệu quả nhất miền Bắc!

Một chiều cuối năm, khi tôi đang tất bật dọn dẹp thì chị họ gọi điện.

Ngày 17/02/2026, Phụ nữ & pháp luật có đưa tin "Bố mẹ luôn đi du lịch mỗi dịp Tết, mãi đến khi chị họ gọi điện, tôi mới biết sự thật" với nội dung cụ thể như sau:

Tôi lấy chồng được 6 năm. Từ ngày theo anh vào Sài Gòn lập nghiệp, cuộc sống của hai vợ chồng lúc nào cũng cuốn đi trong công việc, con cái, cơm áo gạo tiền. Nhà chồng tôi ở Hà Nội, còn bố mẹ tôi ở một tỉnh miền Trung. Mỗi lần về quê là một hành trình dài, phải sắp xếp trước cả tháng. Vì vậy, suốt mấy năm qua, chúng tôi chỉ về quê vào dịp Tết.

Nhưng Tết lại trở thành nỗi băn khoăn lớn nhất của vợ chồng tôi. Cả hai đều là con một. Về bên nội thì sợ bố mẹ tôi tủi thân, về bên ngoại thì bố mẹ chồng lại buồn.

Năm đầu tiên sau cưới, bố mẹ hai bên thống nhất cùng vào Sài Gòn ăn Tết với chúng tôi. Những tưởng đại gia đình sum họp sẽ vui lắm, nhưng đông người thì va chạm cũng nhiều. Từ chuyện nấu nướng, khẩu vị, giờ giấc sinh hoạt đến cách chăm cháu… Mẹ chồng tôi vốn kỹ tính, việc gì cũng muốn theo ý bà. Mẹ tôi hiền nhưng tự ái cao. Không khí trong nhà có lúc căng như dây đàn.

Sau cái Tết ấy, tôi thầm nghĩ giá mà chỉ cần chọn một nơi để về, mọi thứ có lẽ sẽ nhẹ nhàng hơn.

Năm thứ hai, tôi đề nghị với chồng:

- Hay năm nay mình về nội trước, mùng 4 mùng 5 em về quê thăm bố mẹ rồi ở lại ít hôm?

Chồng tôi im lặng một lúc rồi nói:

- Anh cũng muốn em ở bên bố mẹ nhiều hơn, nhưng bố mẹ anh mong lắm… Em thông cảm cho anh.

Tôi hiểu anh khó xử như tôi. Cuối cùng, tôi gọi về cho mẹ, ngập ngừng nói kế hoạch của mình. Đầu dây bên kia, mẹ chỉ đáp ngắn gọn:

- Ừ, con cứ lo cho nhà chồng trước đi. Bố mẹ năm nay đi du lịch với mấy người bạn, khỏi phải lo.

Tôi nghe mà nhẹ cả lòng. Nghĩ bố mẹ đã có kế hoạch riêng, tôi yên tâm ở lại nhà chồng trọn vẹn mấy ngày Tết.

Bao năm qua, tôi luôn yên tâm ở lại nhà chồng trọn vẹn mấy ngày Tết. (Ảnh minh họa)

Rồi năm thứ 3, thứ 4… năm nào cũng vậy. Cứ đến cuối năm, mẹ lại gọi điện báo:

- Bố mẹ đặt tour rồi, năm nay đi Đà Lạt.

Hoặc:

- Năm nay chắc vào Nha Trang đổi gió.

Tôi tin thật. Tôi nghĩ bố mẹ đã quen với việc con gái đi lấy chồng xa, đã có cuộc sống riêng vui vẻ. Tôi cũng tự trấn an mình rằng khi nào có điều kiện hơn, tôi sẽ về ở lâu hơn với ông bà.

Cho đến chiều 29 Tết, khi tôi đang tất bật dọn dẹp ở nhà chồng thì chị họ gọi điện. Giọng chị có chút trách móc:

- Em không biết gì thật à? Mấy năm nay dì với dượng có đi đâu đâu. Hai người chỉ nói vậy để em khỏi khó xử thôi.

Tôi chết lặng. Hỏi kỹ ra mới biết, bệnh khớp của mẹ tôi ngày càng nặng, đi lại khó khăn. Tết nào bố mẹ cũng chỉ quanh quẩn trong nhà, cúng ông bà rồi ngồi xem tivi. Hàng xóm sang chúc Tết, ai cũng hỏi sao con gái không về. Mẹ tôi chỉ cười bảo “nó bận lắm”.

Tối hôm đó, tôi gọi về. Nghe giọng mẹ khàn đi vì trời lạnh, tim tôi thắt lại.

- Mẹ có đi du lịch thật không?

Tôi hỏi thẳng.

Mẹ im lặng vài giây rồi cười:

- Già rồi đi đâu nữa con. Ở nhà cho khỏe. Tết nhất con cứ ở bên nhà chồng cho trọn nghĩa.

Tôi không kìm được nước mắt. Bao nhiêu năm qua, tôi vô tư sống trong cảm giác “đã sắp xếp ổn thỏa”, mà không hề nghĩ đến sự cô đơn của bố mẹ. Họ sợ tôi khó xử nên chọn cách lùi lại, chọn cách nói dối để con gái yên lòng.

Khi tôi đang tất bật dọn dẹp ở nhà chồng thì chị họ gọi điện. (Ảnh minh họa)

Tôi cúp máy mà tay run lên bần bật. Ngoài phòng khách, bố mẹ chồng đang sửa soạn lại bàn thờ, mùi trầm hương quyện trong cái se se lạnh cuối năm của Hà Nội. Tôi đứng lặng giữa căn nhà đông đủ mà lòng trống trải đến lạ. Hóa ra suốt những năm qua, tôi đã yên tâm một cách ích kỷ, tin vào những chuyến Đà Lạt, Nha Trang không có thật, để khỏi phải đối diện với cảm giác mình đang thiếu trọn vẹn chữ hiếu.

Đêm ấy, tôi đem chuyện nói với chồng. Tôi kể chuyện mẹ tôi đau khớp nặng hơn, rằng Tết nào ông bà cũng chỉ quanh quẩn trong nhà, rằng câu “con bận lắm” mẹ nói với hàng xóm chắc hẳn nghẹn lắm. Tôi vừa nói vừa khóc, lần đầu tiên không cố tỏ ra mạnh mẽ.

Chồng tôi im lặng rất lâu. Rồi anh nắm tay tôi, giọng trầm xuống:

- Mùng 1 mình ở đây cho trọn vẹn với bố mẹ anh. Sáng mùng 2, cả nhà mình về ngoại. Anh đã để em thiệt thòi mấy năm rồi.

Chỉ một câu ấy thôi mà tôi thấy bao nhiêu ấm ức tan ra. Anh còn chủ động vào thưa chuyện với bố mẹ chồng. May mắn thay, ông bà cũng chỉ lặng đi một lúc rồi gật đầu. Mẹ chồng bảo:

- Làm con thì phải vẹn cả hai bên. Các con thu xếp được vậy là tốt.

Sáng mùng 2, chúng tôi sẽ thu dọn hành lý lên đường. Tôi biết quãng đường về quê vẫn dài, nhưng lòng tôi chưa bao giờ nhẹ nhõm đến thế. Vì lần này, tôi không còn trốn sau sự “ổn thỏa” giả tạo nữa. Tôi trở về không chỉ để ăn một cái Tết, mà để nói với bố mẹ rằng con gái của mẹ, cuối cùng cũng học được cách đứng giữa hai bên mà không để ai phải lùi lại trong lặng thầm.

Ngày 14/02/2026, Phụ nữ & pháp luật có đưa tin "Sau khi mẹ mất, tôi không về thăm bố dượng nữa, 27 Tết nhận được điện thoại của anh kế mà nghẹn ngào" với nội dung cụ thể như sau:

Sau khi mẹ mất, tôi thậm chí không dám gọi điện cho bố dượng vì sợ...

Bố tôi mất sớm vì bệnh khi tôi mới 3 tuổi, mẹ tôi một mình nuôi con giữa sự khinh ghét của nhà chồng. Tôi lớn lên trong thiếu thốn, tủi nhục và lạnh nhạt từ họ hàng. Cho đến năm tôi 6 tuổi, mẹ đưa tôi đi tái giá và cuộc đời tôi bước sang trang mới từ đó.

Tôi gọi bố dượng là bố, ông là người đàn ông hiền lành, thật thà, góa vợ, một mình nuôi 2 con trai. Khi mẹ và tôi bước vào ngôi nhà ấy, ông không ngần ngại mở rộng vòng tay đón nhận. Không chỉ ông, mà cả 2 người con trai riêng của ông, người mà tôi gọi là anh cả và anh hai, cũng coi tôi như em gái ruột.

Lần đầu gặp, anh cả nói với bố:

- Bố ơi, em gái gầy quá, từ nay trứng nhà mình đừng bán nữa, để lại cho em ăn.

Bố chỉ gật đầu:

- Ừ, mỗi ngày cho em thêm hai quả trứng.

Tôi không thể nào quên cảm giác ấm áp lúc đó. Từ một đứa trẻ bị chối bỏ, tôi trở thành cô con gái được cưng chiều nhất nhà. Bố không để tôi đụng vào việc bếp núc, bà nội kế luôn gọi tôi là “cháu gái ngoan của bà”. Anh cả bảo vệ tôi như bố. Anh hai thương tôi như máu mủ.

Tôi lớn lên trong sự yêu thương của gia đình ấy. Và rồi tôi đậu đại học, là đứa duy nhất trong 3 anh em bước chân ra khỏi làng quê nhỏ bé.

Bố dượng tôi là người đàn ông hiền lành, thật thà. (Ảnh minh họa)

Sau này, tôi lập gia đình với một người đàn ông mồ côi. Mẹ tôi không đồng ý, nhưng bố dượng lại bảo:

- Không có bố mẹ cũng tốt, khỏi sợ mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu. Nếu cần người trông cháu, vợ chồng mình sẽ lên giúp, không để con gái khổ.

Và đúng như lời ông nói, khi tôi sinh con, bố mẹ lên thành phố chăm cháu, lo cơm nước, dọn dẹp, ở suốt 6 năm. Nhờ có họ, tôi và chồng mới yên tâm làm việc, xây dựng sự nghiệp.

Tôi từng nghĩ mình sẽ mãi sống trong cái cảm giác vẫn còn nhà để về. Cho đến một ngày tháng 5 năm nay. Anh cả gọi điện lúc nửa đêm:

- Em gái, mẹ bệnh rồi, đang cấp cứu trong viện, em mau về…

Chúng tôi chạy xe cả đêm về quê, nhưng mẹ không qua khỏi. Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột. 3 tháng trước, tôi còn đưa mẹ đi khám sức khỏe, mọi chỉ số đều tốt. Vậy mà, mẹ đi… như một cơn gió.

Sau đám tang, tôi không thể quay lại ngôi nhà đó. Mỗi góc nhà, mỗi chiếc ghế, cái chén, cái bếp… đều gợi lại hình ảnh của mẹ. Bà luôn là người chuẩn bị tất cả mọi thứ, từ bữa cơm đến chiếc khăn mặt cho tôi mỗi khi về Tết.

Tôi thấy mình thật bất hiếu. Bao năm chỉ biết đón nhận, tận hưởng sự chăm sóc của mẹ, chưa một lần báo đáp đàng hoàng. Tôi thậm chí không dám gọi điện cho bố dượng vì sợ, chỉ cần nhắc tới mẹ, cả hai chúng tôi sẽ òa khóc.

Tôi quyết định, năm nay không về quê ăn Tết nữa. Tôi nói với chồng và con:

- Mẹ không còn, bố chắc sẽ ăn Tết với anh cả và anh hai, mình không nên về làm phiền.

Con trai ngạc nhiên:

- Những năm trước mình cũng ăn Tết ở đó mà. Vả lại mẹ đâu biết làm mâm cơm thắp hương, Tết này nhà mình ăn gì, cúng gì cho bà ngoại?

Câu nói đơn giản ấy khiến nước mắt tôi tuôn rơi.

Câu nói đơn giản của con trai khiến nước mắt tôi tuôn rơi. (Ảnh minh họa)

Đúng vậy, tôi chưa từng nấu một mâm cơm Tết vì bao năm qua, tất cả đều là mẹ lo. Tôi gạt nước mắt nói:

Mẹ sẽ học. Trên mạng có nhiều video, công thức nấu ăn mà. 

Chồng tôi cũng ái ngại:

- Bố yêu em như con gái ruột. Không về, ông sẽ buồn đấy…

Tôi chỉ lặng lẽ sắm Tết, không trả lời. Rồi đến ngày 27 Tết. Buổi sáng, tôi đang rán bánh trong bếp thì điện thoại reo. Là anh trai kế thứ 2 của tôi. Vừa nghe giọng anh, tôi đã thấy nghèn nghẹn. Anh hỏi:

- Công ty em nghỉ rồi đúng không? Bố bảo anh gọi xem mấy giờ tụi em về để chuẩn bị cơm trưa. Còn nữa, em không cần mang gì cả, chị dâu đã chuẩn bị đầy đủ từ phòng, chăn, dép, khăn mặt… đều có rồi.

Tôi không kìm được, bật khóc. Tôi định nói: “Anh à… tụi em…” thì anh tiếp lời:

- Dù mẹ không còn, nhưng tụi anh vẫn ở đây. Đây mãi mãi là nhà em. Mọi thứ chuẩn bị xong hết rồi. Cả nhà mau về, mình cùng đón Tết.

Tôi chỉ nói một câu:

- Chiều nay khoảng 3 giờ tụi em về đến nơi.

Tắt máy, tôi quay sang bảo chồng:

- Mình về nhà.

Chúng tôi vội thu dọn hành lý. Khi xe vừa rẽ vào con đường quen thuộc đầu làng, tôi đã thấy dáng bố đứng chờ. Vẫn như xưa, dáng ông già, hơi còng, đôi mắt tìm kiếm về phía chiếc xe đang tới. Trước kia mẹ vẫn hay đứng đó đợi tôi mỗi dịp Tết. Giờ đây, người đợi tôi về… là bố.

Tôi chợt hiểu, dù mẹ không còn, nhưng gia đình vẫn ở đó. Vẫn có người thương tôi, chờ tôi về, lo cho tôi từng bữa cơm, giấc ngủ. Nhà không phải là nơi hoàn hảo nhất, mà là nơi dù bạn có bao tuổi, mệt mỏi hay lạc lối đến đâu, vẫn có người đứng ở đầu làng chờ bạn trở về.

Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!