Đứa trẻ duy nhất sinh ra từ vùng thảm họa Chernobyl: Ăn táo khổng lồ và cá từ sông nhiễm độc, ngoại hình sau 20 năm quá lạ thường

Trong hoàn cảnh không có sự hỗ trợ y tế, ông Mikhail đã trực tiếp trở thành người đỡ đẻ cho vợ, tự tay thực hiện việc cắt dây rốn và tắm rửa cho đứa con mới sinh.

Đứa trẻ duy nhất sinh ra từ vùng thảm họa Chernobyl: Ăn táo khổng lồ và cá từ sông nhiễm độc, ngoại hình sau 20 năm quá lạ thường

Sự kiện thảm họa hạt nhân tồi tệ nhất trong lịch sử nhân loại xảy ra vào ngày 26/4/1986 tại nhà máy điện nguyên tử Chernobyl ở thành phố Pripyat, Ukraine (thời điểm đó thuộc Liên bang Xô Viết) vẫn luôn là một cột mốc kinh hoàng đối với toàn thế giới. Do thiếu hệ thống tường chắn an toàn, vụ nổ đã đẩy một khối lượng khổng lồ bụi phóng xạ vào khí quyển, lan rộng khắp các khu vực phía tây Liên Xô, các quốc gia châu Âu và thậm chí tới cả miền đông nước Mỹ. Hậu quả là những vùng đất rộng lớn thuộc Ukraine, Belarus và Nga ngày nay bị nhiễm độc nghiêm trọng, buộc cơ quan chức năng phải tiến hành di dời cấp bách đối với hơn 336.000 cư dân.

Giữa làn sóng sơ tán quy mô lớn đó, có một gia đình duy nhất quyết định ở lại bám trụ với mảnh đất này, đó là vợ chồng ông bà Mikhail. Vào cái đêm định mệnh khi lò phản ứng số 4 phát nổ năm 1986, ông Mikhail – với tư cách là một chiến sĩ phòng cháy chữa cháy – đã trực tiếp tham gia làm nhiệm vụ ứng phó tại hiện trường. Dẫu vậy, khi hậu quả khủng khủng khiếp của chất độc hạt nhân bao trùm và khiến cả nhân loại khiếp sợ, gia đình ông vẫn kiên quyết không rời đi mà tiếp tục sinh sống ngay tại trung tâm Chernobyl.

Vụ nổ hạt nhân khủng khiếp nhất lịch sử nhân loại

Họ đã trải qua cuộc sống hoàn toàn cô lập và im lặng tại đây suốt 13 năm ròng rã, hầu như cắt đứt mọi mối liên hệ với xã hội bên ngoài. Cuộc sống bình lặng đó kéo dài cho đến năm 1999, thời điểm con gái đầu lòng của họ chào đời. Điều kỳ lạ là bà Lydia Mikhail chỉ phát hiện ra việc mình mang thai khi đã cận kề ngày sinh nở. Trong hoàn cảnh không có sự hỗ trợ y tế, ông Mikhail đã trực tiếp trở thành người đỡ đẻ cho vợ, tự tay thực hiện việc cắt dây rốn và tắm rửa cho đứa con mới sinh. Đứa trẻ sơ sinh năm ấy được đặt tên là Mariyka – và cô bé chính thức trở thành công dân duy nhất được sinh ra và nuôi dưỡng ngay giữa lòng vùng thảm họa nhiễm độc hạt nhân Chernobyl.

Trong hoàn cảnh không có sự hỗ trợ y tế, ông Mikhail đã trực tiếp trở thành người đỡ đẻ cho vợ, tự tay thực hiện việc cắt dây rốn và tắm rửa cho đứa con mới sinh.

Bất chấp vô số lời phản đối cùng những mối lo ngại sâu sắc từ các chuyên gia y tế về an toàn sức khỏe, bé Mariyka vẫn lớn lên một cách thần kỳ trên "vùng đất chết". Trong suốt thời thơ ấu, em duy trì cuộc sống bằng nguồn sữa từ những con bò được chăn thả trên các đồng cỏ đã bị nhiễm phóng xạ nặng nề, ăn những quả táo có kích thước khổng lồ khác thường, bơi lội trên những dòng suối tự nhiên cùng các loài cá có đặc tính sinh trưởng dữ dội, và ngắm nhìn những mùa xuân mang sắc thái kỳ lạ khi từng bông hoa tại đây đều nở to hơn và có màu sẫm hơn bình thường.

Bé Mariyka vẫn lớn lên bằng nguồn sữa từ những con bò được chăn thả trên các đồng cỏ đã bị nhiễm phóng xạ nặng nề, ăn những quả táo có kích thước khổng lồ khác thường,

Chính sự phát triển khác biệt này đã làm xuất hiện nhiều lời đồn thổi hoang đường về đứa trẻ kỳ lạ đến tai gia đình Mikhail. Dẫu vậy, bà Lydia, khi đó đã bước sang tuổi ngoài 40, chỉ nhẹ nhàng phản hồi trước dư luận rằng:

"Nếu mọi người nghĩ con bé là dị nhân với 2 đầu hay điều gì đó quái gở thì sai rồi. Nó chỉ là một đứa trẻ đáng yêu bình thường thôi".

Cô bé đã lớn lên rất tốt

Hành trình rời khỏi vùng lõi và cuộc sống hiện tại

Đến năm 2006, khi vừa tròn 7 tuổi, Mariyka bắt buộc phải rời xa nơi chôn rau cắt rốn của mình để chuyển ra ngoài theo học tại một ngôi trường tiểu học, mặc dù bố mẹ em vẫn lựa chọn tiếp tục ở lại Chernobyl. Nhớ lại khoảng thời gian đặc biệt đó, Mariyka từng chia sẻ trong một bài phỏng vấn:

"Mọi thứ rất đáng nhớ dù em cảm thấy khá cô đơn khi không có một người bạn nào. Tất cả du khách đều bị cấm vào Chernobyl nếu không có lí do đặc biệt. Em đã ước rằng sẽ có một đứa trẻ khác ở đây, em sẽ dẫn cậu ấy đến thăm nhà mình và đi dạo trong làng, chắc là vui lắm". 

Trên thực tế, suốt nhiều năm trôi qua, thông tin đời tư và thân phận của Mariyka luôn được giữ kín một cách bí ẩn. Dù vậy, đối với dư luận thế giới, nhiều người đã nhanh chóng xem cô bé như một minh chứng sống động, một biểu tượng của sự tái sinh mạnh mẽ vươn lên từ vùng đất chết chóc.

Cô bé như một minh chứng sống động, một biểu tượng của sự tái sinh mạnh mẽ vươn lên từ vùng đất chết chóc

Đến thời điểm hiện tại, khi chuẩn bị bước sang tuổi 20, Mariyka đang là sinh viên theo học tại một trường cao đẳng, đồng thời cô cũng tự lập bằng cách làm nhân viên bán thời gian tại một quầy bar sang trọng để có chi phí trang trải tiền học phí. Cô có tâm lý tương đối e ngại khi được đề cập sâu vào chi tiết quá khứ đặc biệt của mình, song luôn khẳng định thể trạng cá nhân hoàn toàn khỏe mạnh và phát triển bình thường. Trả lời phỏng vấn trên tờ nhật báo Sunday Express, Mariyka cho biết:

"Tôi vẫn ổn và đang làm việc khá tốt, đủ trang trải cho cuộc sống, vậy đó!"

Theo định kỳ, Mariyka vẫn bắt các chuyến xe để trở về thăm người mẹ của mình ở quê nhà Chernobyl, nơi bà Lydia hiện đã bước sang tuổi 66. Khung cảnh xung quanh khu vực này hầu như vẫn giữ nguyên vẹn vẻ hoang sơ như những ngày cũ, ngoại trừ việc người mẹ của cô đã hằn in dấu vết của thời gian nhưng vẫn giữ được sự nhanh nhẹn, tháo vát trong công việc hằng ngày.

Cô bé năm nào giờ đã thành thiếu nữ xinh đẹp

Song hành với đó, bức tranh thiên nhiên tại Chernobyl cũng đang có những bước chuyển mình đa dạng hơn khi các loài động vật hoang dã như nai sừng tấm, lợn rừng và chó sói đang không ngừng gia tăng mạnh mẽ về số lượng cá thể; nhiều loài chim di cư tự nhiên và các quần thể thực vật quý hiếm cũng lựa chọn vùng đất này làm nơi trú ẩn và sinh sôi nảy nở.

Đối với bản thân Mariyka, mỗi lần trở về mang lại cho cô cả cảm giác thân thuộc lẫn những bỡ ngỡ trước sự thay đổi sinh thái của Chernobyl. Trong khi đó, người mẹ của cô luôn ngập tràn niềm tự hào và hạnh phúc khi chứng kiến con gái mình trưởng thành một cách bình an, khỏe mạnh và xinh đẹp. Những ký ức đau thương và ám ảnh về thảm họa năm xưa dường như đang dần lùi sâu vào quá khứ, bởi suy cho cùng, lịch sử cũng đã lùi xa được hơn 33 năm kể từ ngày định mệnh ấy.